Quyển 1 · Chương 99: Ta là hoàng tước, và song bào thai
Sóng xung kích cực mạnh khiến cả Kim Chung Tráo lẫn Lôi Cực Thật Cương Khí Tráo cũng không chống đỡ nổi, chỉ cản được chốc lát đã bị xé rách.
Vô số đất đá theo sóng xung kích bắn ra, đập dồn dập vào Võ Dương Vô Lậu Kim Thân, tiếng kêu "đang đang đang" vang lên không dứt.
Nhưng rốt cuộc vẫn bị Võ Dương gồng mình chống đỡ qua được.
Đợi dư ba tan đi, Võ Dương đầu tóc mặt mũi xám xịt mới kinh hãi nhìn về phía hang đá đã sụp đổ hơn một nửa.
Lúc này Chu Dệt Dệt đã bị nổ rách tươm chiếc Nguyệt Lang Sa khoác ngoài, vụn vải rơi rụng đầy đất.
Nàng ngã ngồi trên mặt đất, liên tục hộc máu, dường như đã sắp không xong.
Nếu vừa rồi nàng không ném văng cánh tay ngọc ra rồi mới kích nổ thì e là đã chết rũ xương trong trận nổ lớn kia từ lâu.
Ào ào...
Từ trong đống đá vụn sụp đổ có hai bóng người lao ra.
Hai bóng người này đáp xuống một tảng đá bự ở phía bên kia huyệt động.
Thình lình chính là Lý trưởng lão và Khâu trưởng lão mặt mày xám xịt.
Ngay trước khoảnh khắc cánh tay ngọc nổ tung, hai người đã kịp thời tách khỏi yêu sủng của mình.
Sau đó để yêu sủng thay bản thân đỡ lấy cú nổ chí mạng kia.
Hai người giờ phút này hồn vía chưa định, trố mắt nhìn về phía Chu Dệt Dệt.
Bọ họ không ngờ Chu Dệt Dệt tự bạo lại có uy lực kinh thiên động địa đến thế.
Không chỉ nổ chết tại chỗ bốn tên đồ đệ của họ, mà ngay cả hai con yêu sủng ngũ giai cũng không thoát khỏi kiếp nạn!
"Ha ha ha ha..."
Khâu trưởng lão cười lớn nói với Chu Dệt Dệt: "Ngươi thế mà còn chưa chết? Tốt! Thật sự quá tốt! Pha này không hề lỗ!"
Mục đích bọn họ đến tìm Chu Dệt Dệt là vì cái gì?
Chẳng phải là để đánh nàng trọng thương, sau đó thu làm yêu sủng sao?
Hiện tại đối phương đã là nỏ mạnh hết đà, vừa vặn hợp đúng ý bọn họ.
Còn về phần đồ đệ và yêu sủng đã chết.
Chỉ cần thu phục được Chu Dệt Dệt thì về sau cái gì mà chẳng có!
Gã lập tức ra tay, chấm vài điểm lên người Chu Dệt Dệt, phong ấn toàn bộ yêu lực cùng khả năng di chuyển của nàng.
Đề phòng Chu Dệt Dệt tự sát kết liễu đời mình.
Sau khi phong bế hành động của Chu Dệt Dệt, Khâu trưởng lão liền tham lam nhìn nàng nói: "Ngươi yên tâm, lão phu sẽ không để ngươi chết. Chỉ cần còn một hơi thở, lão phu đều sẽ cứu ngươi sống lại.
Tuy nhiên trước đó, cứ thu ngươi làm yêu sủng của lão phu rồi hãy nói!"
"Ha ha ha ha..."
Lý trưởng lão cũng lắc mình đáp xuống trước mặt Chu Dệt Dệt, cười lớn nói: "Lão Khâu ngươi nói đúng, chỉ cần thu phục được con Nguyệt Hoa Nhện Yêu này thì mọi tổn thất đều đáng giá."
Nhưng gã vừa dứt lời lại xoay chuyển đề tài: "Có điều ta vừa mất đi hai đứa đồ đệ cùng toàn bộ yêu sủng.
Cho nên con Nguyệt Hoa Nhện Yêu này lý ra phải nhường cho ta thu phục mới đúng."
"Lý huynh nói vậy là sai rồi. Đồ đệ cùng yêu sủng bị chết đâu phải chỉ mình ngươi, ta cũng tổn thất đồ đệ với yêu sủng vậy.
Hơn nữa chúng ta đã thỏa thuận từ trước, bắt được nhện yêu xong ta sẽ thu nàng làm yêu sủng, mỗi năm cung cấp cho ngươi một phần Thái Âm Chi Lực để tu luyện, lợi nhuận từ Nguyệt Lang Sa chia đôi..."
"Ôi, Khâu lão đệ ngươi lại khách khí rồi. Ta tu luyện thượng cổ Tu La Âm Sát Công, con Nguyệt Hoa Nhện Yêu này tuyệt phối với công pháp của ta.
Còn ngươi xài Hỏa Diễm Đao, ta làm vậy cũng là muốn tốt cho ngươi thôi..."
Hai người người một câu tôi một lời bắt đầu cãi cự.
Đứng một bên quan sát, Võ Dương ngơ ngác đến ngẩn người. Hai gã này nhanh như vậy đã vì con Nguyệt Hoa Nhện Yêu mà nội chiến, bọn họ xem gã là gã người sống to đùng này như không khí đấy à?
Thế nhưng Võ Dương lại chẳng hề vì vậy mà tức giận.
Gã chỉ mong hai gã già này nội chiến đánh nhau lưỡng bại câu thương.
Đến lúc đó gã chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể trở thành kẻ chiến thắng sau cùng.
Nếu không vì vụ nổ cánh tay ngọc của Chu Dệt Dệt quá dũng mãnh ép gã phải lộ diện.
Thì Võ Dương nhất định sẽ tiếp tục ẩn nấp, giương mắt nhìn hai kẻ đó đấu đến sống chết rồi mới ra dọn dẹp tàn cuộc.
Thấy hai người càng cãi càng hăng, mắt thấy sắp sửa động thủ đến nơi.
"Lý lão quỷ! Ngươi thế mà không giữ tín nhiệm, vậy hôm nay chúng ta làm một trận đi, ai thắng thì Nguyệt Hoa Nhện Yêu thuộc về người đó!"
"Được thôi, nếu Khâu lão quỷ ngươi đã không nể tình nghĩa thì chúng ta ra tay dựa vào thực lực vậy!"
Vừa dứt lời, một người cuồn cuộn hắc sương bao bọc, một người bốc lên ngọn lửa hừng hực.
Ngay sau đó, cả hai đồng thời ra tay, oanh ra Hỏa Diễm Đao cùng U Minh Quỷ Trảo!
Thế nhưng Hỏa Diễm Đao cùng U Minh Quỷ Trảo của bọn họ không hướng vào nhau, mà cùng nhau oanh thẳng về phía Võ Dương đang đứng ở cửa động!
"Mẹ kiếp, hai gã lão lục này!"
Võ Dương chửi rủa ầm ĩ. Gã cứ tưởng bọn họ thật sự ngó lơ kẻ ngoài cuộc là gã để lao vào đánh nhau sống chết.
Chẳng thể ngờ bọn chúng lại bắt tay nhau hòng giở trò ném đá giấu tay!
Cũng may Võ Dương không phải hoàn toàn không có phòng bị.
Lúc chống đỡ cú nổ của cánh tay ngọc, gã vẫn luôn duy trì Kim Chung Tráo cùng Lôi Cực Thật Cương hộ thể.
Giờ phút này thấy hai gã già trơ tráo đột nhiên bạo khởi ra tay với mình.
Võ Dương theo bản năng vận chuyển hai môn công pháp lên tới cực hạn, hai chưởng cùng xuất, một tay Phong Đao, một tay Lôi Nhận.
Lần lượt chém về phía Hỏa Diễm Đao và U Minh Quỷ Trảo.
Phong Đao nghênh chiến Hỏa Diễm Đao, Lôi Nhận oanh thẳng Quỷ Trảo.
Đùng đùng hai tiếng nổ lớn vang trời, cả hai bên đều bị chấn lùi lại ba bước.
Toàn thân Võ Dương lúc này đã luyện thành 156 khúc Kim Cốt, từ đó thi triển Phong Lôi Bát Phương Trảm thì uy lực chẳng hề thua kém cao thủ ngũ giai.
Huống chi hai người Lý Khâu hiện tại đã không còn ở trạng thái đỉnh phong.
Nếu không phải một mình gã phải gồng mình độc chiến hai người thì một bước Võ Dương cũng chẳng thèm lùi!
"Thằng nhãi hay lắm, ngươi quả nhiên không phải tứ giai bình thường!"
Sắc mặt hai người Lý Khâu lộ rõ vẻ kinh hãi.
Trước đó chỉ vì Võ Dương - một võ giả tứ giai nhỏ bé lại có thể ẩn nấp ngay bên cạnh mà bọn họ không phát hiện ra, nên bọn họ mới sinh lòng cảnh giác.
Bởi vậy tuy hai người quả thực có tâm tư tranh giành Chu Dệt Dệt.
Nhưng vẫn muốn ưu tiên giải quyết mối đe dọa tiềm tàng là Võ Dương trước.
Chỉ là bọn họ không ngờ Võ Dương không những là mối đe dọa, mà mức độ đe dọa còn lớn đến nhường này.
Hai người hợp lực lấy hai chọi một mà cũng chỉ đánh hòa với đối phương!
"Hai gã già khờ này thật là âm hiểm, lấy đông hiếp ít, lấy lớn đè nhỏ, lại còn chơi trò đánh lén!"
Võ Dương chỉ thẳng vào mặt hai gã già mà mắng xối xả.
“Ngươi đến tột cùng là người nào?”
Hai người mắt lộ hung quang, chằm chằm nhìn Võ Dương.
“Ta chính là hoàng tước.”
Võ Dương cười nói: “Các ngươi chẳng phải muốn bắt nhện yêu xong xuôi, rồi tung tin đồn, dẫn ta vào Ung thành sao?
Thế nào? Hiện tại ta đã đứng ngay trước mặt các ngươi, các ngươi ngược lại không nhận ra?”
Hai người sắc mặt đại biến: “Cái gì? Ngươi chính là hoàng tước? Không, ngươi là Võ Dương! Ngươi theo tới từ khi nào?”
Võ Dương nhàn nhạt nói: “Điều này không quan trọng, nhưng là các ngươi, kẻ nào sai khiến các ngươi đến đây đối phó ta?”
Hai người liếc mắt nhìn nhau, một lát sau Lý trưởng lão mới hừ lạnh nói: “Hừ, ngươi sát hại trưởng lão Hoàng Đạo Linh của Luyện Yêu Tông chúng ta, bọn ta tìm ngươi báo thù, chẳng lẽ không phải chuyện thiên kinh địa nghĩa?”
Võ Dương lật tay lấy ra Phong Lôi song đao: “Không chịu nói thật phải không? Ta đánh cho đến khi các ngươi chịu nói thì thôi!”
Nói dứt lời, toàn thân phong lôi chi khí đại thịnh, giơ tay liền chém về phía hai người mấy chục đạo phong lôi đao khí.
Hai gã lão già cũng sôi nổi ra tay đánh trả, trong chớp mắt, ba người đã giao chiến cùng một chỗ, tình hình chiến đấu vô cùng kịch liệt, chút nào không thua kém trận chiến giữa bọn họ với nhện yêu.
Đúng lúc ba người đang đại chiến gay cấn, trong bóng tối của Chu Trì Trì bỗng nhiên lại xuất hiện thêm một Võ Dương nữa.
Chỉ thấy Võ Dương này vừa mới xuất hiện phía sau Chu Trì Trì liền ôm chầm lấy nàng chạy thẳng ra ngoài sơn động.
Lúc này Chu Trì Trì bị phong ấn yêu lực, hoàn toàn không có sức phản kháng, chỉ đành mặc cho Võ Dương bắt đi.
“Vẫn còn một kẻ nữa!”
Hai gã lão già kinh hãi, nhưng khi nhìn rõ kẻ bắt đi Chu Trì Trì, vẻ mặt khiếp sợ của bọn họ càng thêm nồng đậm.
“Song sinh?”
Truyện liên quan
Bổn Tọa Xác Thật Không Phải Người
Dù không nghĩ tới người khác, nhưng người thật đã giúp tôi vượt qua mọi giới hạn. . Hảo Hảo, ...
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Ta Ở Thần Thi Thượng Giãy Giụa
Một cỗ thần thi khổng lồ hơn cả sao trời, nâng đỡ toàn bộ Tu Chân giới.. Ngũ tạng thần ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...