Quyển 1 · Chương 115: Thiên uy đối chính khí, khiêu chiến bảng nhất

“Ngũ giai! Tô Thanh Ca bị ép đột phá ngũ giai rồi!”

“Nhanh quá, Hạng Thiên Tiếu và Yến Liệt Sơn hai người vậy mà bị hắn đánh bại chỉ trong một chiêu, Vũ Dương này thật là một thực lực đáng sợ!”

Hết thảy biến hóa đều hoàn thành trong điện quang hỏa thạch, mãi cho đến khi Tô Thanh Ca bị ép đột phá đến ngũ giai,

mọi người mới từ trong trận thua của hai người Hạng, Yến phục hồi tinh thần lại.

Ai cũng không ngờ tới, trong tình huống ba người Tô Thanh Ca lấy ba chọi một, còn có thể bị Vũ Dương một chiêu đánh bại.

Thảm nhất chính là Yến Liệt Sơn, Vũ Dương còn chưa ra chiêu thứ hai, hắn đã bị đánh bay ra ngoài lôi đài.

Thực lực chân chính của Vũ Dương rốt cuộc mạnh đến nhường nào, quả thực khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi!

Bất quá hiện tại Tô Thanh Ca đã bị ép đột phá đến ngũ giai, cũng không phải là không có sức chiến một trận.

Vũ Dương liệu còn có thể ở trước mặt cường giả ngũ giai mà vẫn thong dong như cũ sao?

“Có chút ý tứ.”

Trên hàng ghế khán giả, Lâm Uyên rốt cuộc cũng dấy lên một tia hứng thú đối với Vũ Dương.

Bên kia, Hách Liên Lăng Miếu cười ngâm ngâm nhìn về phía Cố Linh Vận: “Sao nào? Hiện tại còn cảm thấy hắn là một kẻ mãng phu nữa không?”

Cố Linh Vận thản nhiên thừa nhận: “Là ta quá mức võ đoán, Vũ Dương này chỉ đánh hai người Hạng, Yến ra khỏi lôi đài, lại giữ Tô Thanh Ca lại để buộc hắn đột phá ngũ giai.

Như thế một khi trận chiến này kết thúc, bất luận hắn có thắng được hay không, năm vị trí đầu của Địa Bảng cũng đã bị chúng ta thâu tóm mất bốn vị.”

Ánh mắt Cố Linh Vận nhìn về phía Vũ Dương đã mang theo một tia tán thưởng.

“Như vậy thì dù hắn có thể ép Lâm Uyên đột phá ngũ giai hay không, trên Địa Bảng, Địa Sát Đường chúng ta ít nhất cũng có thể ngang hàng với Thiên Cương Đường, đây quả thực là cách làm thỏa đáng nhất.”

Hách Liên Lăng Miếu lắc đầu cười nói: “Ngươi vẫn còn bảo thủ lắm, ngươi đã xem nhẹ dã tâm của người này rồi.

Có lẽ thứ hắn muốn không phải là giúp Địa Sát Đường chiếm bốn vị trí đầu, mà ngay cả ngôi đầu bảng hắn cũng muốn chiếm lấy!”

Đồng tử Cố Linh Vận hơi co lại: “Sao có thể? Tô Thanh Ca đâu phải ngũ giai tầm thường, hắn đã ép cấp ở tứ giai viên mãn nhiều năm như vậy,

căn cơ hùng hậu đến mức người thường khó mà hình dung nổi!

Một khi đột phá đến ngũ giai, đó chính là kẻ kiệt xuất trong hàng ngũ ngũ giai, Vũ Dương lấy đâu ra tự tin để cảm thấy mình vẫn có thể giành chiến thắng?”

Hách Liên Lăng Miếu cười mà không nói, ánh mắt rực rỡ nhìn về phía Vũ Dương trên lôi đài.

Không hổ là người do Đại Tư Chủ lựa chọn, thực lực chân chính ngay cả nàng cũng nhìn không thấu!

Trên lôi đài, không khí ngưng đọng như chì.

Tô Thanh Ca hai mắt đỏ ngầu gắt gao chằm chằm Vũ Dương, một luồng hạo nhiên chi khí khủng bố lấy hắn làm trung tâm ầm ầm bùng phát.

Ngay sau đó, Tô Thanh Ca bắt đầu nhấc bút, hướng về phía hư không trước mặt mà múa bút vẩy mực.

“Thiên địa hữu chính khí, tạp nhiên phú lưu hình!”

Một thiên hùng văn chính khí lẫm liệt ngưng tụ thành thực chất giữa hư không, từng văn tự kích thước bằng mặt bàn mang theo hạo nhiên chính khí hiện ra từ không trung, rồi trấn áp về phía Vũ Dương.

Hạo nhiên chính khí trong văn tự rộng lớn bàng bạc, đủ để trấn áp bất kỳ yêu ma quỷ quái nào!

Không khí bị hai hàng chữ lớn này ép tới mức phát ra những tiếng rên rỉ không thể chống đỡ, mặt sàn lôi đài lấy Vũ Dương làm trung tâm tấc tấc vỡ vụn!

Tuy nhiên Vũ Dương không phải yêu ma quỷ quái, hắn là Vũ Dương.

Đối phương có hạo nhiên chi khí, hắn cũng có thiên uy huy hoàng!

Chỉ thấy phong lôi song đao của hắn múa lên.

“Cửu tiêu phong lôi, tụ tắc thành kiếp!”

Ầm ầm ầm ầm……

Giữa trời đất, phong vân biến sắc, một đạo sấm chớp rạch phá bầu trời.

Trên lôi đài, một vòi đao gió lốc lôi khổng lồ nhanh chóng hình thành, xé nát và đánh nổ hai hàng chữ lớn đang trấn áp tới!

Sức người rồi cũng có hạn, chỉ có uy năng thiên địa là vô lượng!

Cái gì là chính khí, cái gì là tà ác,

đứng trước vô lượng lượng kiếp của thiên địa, vạn vật đều là chó rơm!

Ầm ầm ầm ầm……

Lốc xoáy sấm sét càng cuốn càng nhanh, mau chóng càn quét về phía Tô Thanh Ca.

Cao thủ ngũ giai Vũ Dương đâu phải chưa từng đánh qua, ngày đó một mình hắn độc kháng hai đại trưởng lão của Luyện Yêu Tông rồi cuối cùng chém giết bọn họ.

Huống chi giờ đây hắn đã sớm đột phá đến ngũ giai, lại còn học được bao nhiêu công pháp thiên phẩm.

Tuy rằng vì tranh đoạt Địa Bảng nên hắn không thể hiển lộ tu vi ngũ giai,

nhưng thực lực tứ giai viên mãn cũng đã đủ để nghiền ép Tô Thanh Ca!

Mắt thấy vòi đao phong lôi cuồng bạo mang theo thế bẻ gãy nghiền nát ập đến, thần sắc Tô Thanh Ca ngưng lại, một mặt ngâm xướng, một mặt nhanh chóng múa động bút sắt trong tay.

“Hạ tắc vi hà nhạc, thượng tắc vi nhật tinh!”

Lần này vế câu đầu vừa được viết ra đã nhanh chóng tiêu tan, rồi hóa thành một vùng cẩm tú giang sơn trấn áp xuống vòi đao phong lôi.

Ngay sau đó vế câu sau cũng hóa thành vô số sao băng phi hỏa ầm ầm trút xuống!

Ầm ầm ầm ầm……

Vòi đao phong lôi cùng núi sông sao băng va chạm, phát ra những tiếng nổ tung dữ dội.

Tia lửa, lưỡi dao gió cùng lôi điện bắn ra tung tóe đánh nổ lôi đài đến gồ ghề lồi lõm, tựa như thiên phạt giáng thế!

Sóng khí do trận nổ tạo ra càn quét bốn phương, chấn động màng quang bảo hộ lôi đài kịch liệt lắc đung đưa, cho người ta cảm giác như thể có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

“Chính Khí Ca Quyết thật đáng sợ, Tô Thanh Ca quả nhiên là tích lũy thâm hậu.

Vừa mới đột phá đến ngũ giai đã sở hữu hậu thiên cương khí bàng bạc như thế, hắn thậm chí đã ngưng tụ ý cảnh của Chính Khí Ca thành thực thể!”

“Tô Thanh Ca cố nhiên đáng sợ, nhưng Vũ Dương kia lại càng biến thái hơn!

Các ngươi đừng quên hiện tại hắn mới chỉ là tứ giai, vậy mà đòn tấn công bộc phát ra lại có thể chống đỡ với Tô Thanh Ca.

Sức mạnh mà hai người họ bộc phát ra e rằng đều đã vượt qua ngũ giai trung kỳ rồi đúng không?”

Trên hàng ghế khán giả, mọi người đều bị thực lực khủng bố mà Tô Thanh Ca và Vũ Dương thể hiện làm cho chấn động.

Đến lúc này không còn ai nghi ngờ thực lực của Vũ Dương nữa, mọi người chỉ muốn biết sau khi Tô Thanh Ca đột phá ngũ giai, Vũ Dương liệu có còn tiếp tục giành chiến thắng?

Lúc này bên trong màn chắn lôi đài, những vụ nổ liên tiếp xảy ra như ngày tận thế.

Ngoại trừ vô số sao băng thiên thạch cùng lốc xoáy lôi điện,

đã không còn thấy đâu bóng dáng của Vũ Dương và Tô Thanh Ca.

Mọi người căng thẳng nhìn lôi đài nổ tung dữ dội, đặc biệt là Vũ Nguyệt và Hạ Tiểu Kiều mấy người, họ nắm chặt hai tay, trái tim treo ngược lên tận cổ.

Một lúc sau, tiếng nổ rốt cuộc cũng ngưng lại, dư ba năng lượng dần dần tan đi.

Ngay sau đó, một bóng người chậm rãi bước ra từ trong cát bụi.

“Anh!”

Giọng nói của Vũ Nguyệt vang lên đầu tiên, tiếp sau đó là tiếng ồ lên của toàn trường.

“Vũ Dương, là Vũ Dương! Hắn vậy mà thắng rồi!”

Trời ơi, hắn vậy mà thực sự dựa vào thực lực Tứ giai, vượt cấp chiến thắng Ngũ giai Tô Thanh Ca!

“Tuyệt quá! Võ Dương thắng rồi, huynh ấy thật sự thắng rồi!”

Hạ Tiểu Kiều nắm lấy tay Võ Nguyệt, vui sướng nhảy vổng lên.

Võ Nguyệt tự hào nói: “Muội đã bảo mà, ca ca muội là lợi hại nhất!”

Triệu Tiểu Lục và Vương Thiết Trụ cũng đi theo bật cười.

Trời mới biết vừa rồi bọn họ đã căng thẳng đến mức nào.

Dù sao người mà Võ Dương đối mặt toàn là thiên kiêu trong Hoàng thành, người ta bất luận công pháp hay tài nguyên đều thuộc hàng đỉnh cấp.

Bởi vậy từ lúc Võ Dương một chọi ba cho đến tận về sau, bọn họ đến thở mạnh cũng không dám.

Mãi cho đến hiện tại, tận mắt nhìn thấy Võ Dương giành chiến thắng, bọn họ mới hoan hô reo hò!

“Thắng chắc rồi!”

Trên khán đài, Cố Linh Vận - người vẫn luôn ôm chặt cây thất sắc đàn cổ - cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, trên mặt hiếm hoi nở nụ cười rạng rỡ.

Lúc này, vạt áo Võ Dương rách rưới, thân hình vạm vỡ như dát vàng lấp ló ẩn hiện.

Hắn một tay xách Tô Thanh Ca đang ủ rũ rã rời đi đến mép lôi đài, quăng gã cho Trấn Yêu Sử của Thiên Cương Đường.

Sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Uyên trên khán đài.

Cất giọng quát lớn: “Lâm thủ tịch, có dám cùng ta một trận chiến!”

Truyện liên quan