Quyển 1 · Chương 133: Long nhân tung tích, Cửu Tử Quỷ Mẫu

Câu hồn cầu huyền phù ngay phía trên lòng bàn tay Hạ Tiểu Kiều, bên trong là một Thương Minh phu nhân bán trong suốt bản thu nhỏ đang giằng xé gào thét.

Hà Tiểu Kiều bấm tay niệm chú chỉ một cái, một đạo kiếm khí mảnh như tơ hồng xuyên qua câu hồn cầu, bắn thẳng vào trong cơ thể Thương Minh phu nhân.

“A……”

Hồn thể Thương Minh phu nhân phát ra tiếng kêu thảm thiết xé lòng nát óc.

Hạ Tiểu Kiều liên tiếp ra tay ba lần, Thương Minh phu nhân rốt cuộc kinh hoảng gào lên: “Đừng đánh nữa! Cầu xin ngươi đừng đánh nữa!”

Hạ Tiểu Kiều lúc này mới hừ lạnh dừng tay, loại nỗi đau đớn sâu tận hồn linh này chẳng mấy ai chịu đựng nổi, dù hung tàn như Thương Minh phu nhân cũng không chống đỡ chống nổi.

“Nói.” Giọng Võ Dương lạnh lẽo như băng trùy, “Là ai đã đồ sát Lâm Hải Thành?”

Thương Minh phu nhân làm ra vẻ thở dốc dồn dập, nhưng hiện tại bà ta là hồn thể, căn bản không cần hít thở không khí, đây chỉ là phản ứng bản năng để giảm bớt đau đớn mà thôi.

“Đại nhân tha mạng! Bổn phu nhân…… Không, tiểu yêu chỉ vì đánh hơi thấy âm sát khí nồng đậm của quỷ thành này mới tới đây, tiểu yêu hoàn toàn không biết là ai đồ sát Lâm Hải Thành……”

Võ Dương nhíu mày, lại hỏi: “Vậy ngươi đã từng nghe nói qua Long Nhân chưa? Có biết bọn chúng hiện đang ở đâu không?”

“Long Nhân?”

Thương Minh phu nhân mờ mịt đáp: “Không…… Không có, tiểu yêu chưa từng nghe nói đến Long Nhân nào cả!”

Chân mày Võ Dương càng nhíu chặt hơn, con cá yêu này thế mà biết còn ít hơn Trấn Hải Tướng Quân, có thể nói là hoàn toàn mù tịt.

Hạ Tiểu Kiều tức giận nói: “Hỏi một câu ba câu không biết, cái gì ngươi cũng không rõ thì giữ ngươi lại làm gì? Xem ta đánh nát hồn phách ngươi, khiến ngươi vĩnh thế không được siêu sinh!”

Nói rồi, cô liền bấm tay niệm chú chuẩn bị thi pháp.

“Không! Đừng mà!”

Yêu hồn hoảng sợ gào lên, co rúm lại thành một đoàn, giọng nói run rẩy liên hồi.

Hồn phi phách tán, vĩnh không siêu sinh làm bà ta vô cùng sợ hãi.

“Ta từng thấy một đám bán yêu đầu mọc sừng, trên người phủ đầy lân giáp, không biết đó có phải Long Nhân các ngươi nói không!”

“Ồ?”

Ánh mắt mọi người sáng lên, thứ này xem ra vẫn còn biết đôi chút.

“Nói tiếp!”

Võ Dương lạnh giọng ra lệnh.

“Nhóm bán yêu đó cứ đầu tháng lại xuất hiện một lần, vào thành bắt giữ âm hồn cùng yêu thú.

Hai tháng trước, bọn chúng còn tới bờ bến tàu bắt đám hải yêu chúng ta.

Có điều trong số bọn chúng có cường giả vô cùng khủng bố, ta đánh không lại nên đã chủ động trốn xuống biển từ trước.

Sau này mỗi khi bọn chúng xuất hiện, chúng ta chỉ cần trốn trước xuống biển là sẽ không sao.”

“Ồ? Ngươi có biết đám bán yêu đó từ đâu tới không?”

Võ Dương truy vấn.

“Không biết.”

Thương Minh phu nhân sợ hãi liếc nhìn Hạ Tiểu Kiều một cái: “Ta thật sự không biết, chỉ biết bọn chúng tới từ hải ngoại, nhưng ta sợ bị bắt nên không dám bám theo.”

Mọi người trong lòng chấn động, tuy vẫn chưa biết sào huyệt đám Long Nhân kia ở đâu, nhưng ít nhất đã nắm được việc bọn chúng mỗi tháng đều sẽ tới Lâm Hải Thành một lần.

Điều này ít nhất vẫn tốt hơn nhiều so với việc mò kim đáy biển, lao ra Vô Nhai Hải tìm kiếm một cách mù quáng.

Hơn nữa hiện tại đã sắp cuối tháng, bọn họ cũng không cần chờ đợi quá lâu là có thể chạm mặt đám Long Nhân đó.

Nghĩ tới đây, tâm trạng mọi người lập tức khởi sắc hơn rất nhiều.

Võ Dương lại hỏi: “Đến cả ngươi cũng đánh không lại, vậy đám bán yêu đó tu vi thế nào?”

Nếu đám Long Nhân này vượt quá lục giai, hắn bắt buộc phải gửi tin về Trấn Yêu Tư cầu viện, nhờ tổng bộ phái Bạc Trắng Trấn Yêu Sử tới đây.

Ít nhất điều tra được tới mức này, nhiệm vụ của họ cũng đã có lời bàn giao.

Dù thưởng nhiệm vụ có vì thế mà giảm đi, Võ Dương cũng quyết không lấy tính mạng thành viên tiểu đội ra mạo hiểm.

“Bán yêu tu vi cao nhất là lục giai hậu kỳ, nhưng bọn chúng sở hữu huyết mạch Yêu Tộc cao đẳng, có khả năng áp chế huyết mạch đối với chúng ta.”

Thương Minh phu nhân đáp.

“Giờ nghĩ lại, có lẽ bọn chúng đúng là Long Nhân, mang trong mình huyết mạch Long Tộc!”

“Ừm, tốt lắm, ngươi trả lời thành thực đấy.”

Võ Dương hài lòng gật đầu, sau đó quay sang bảo Hạ Tiểu Kiều: “Vậy thì đừng đánh cho bà ta hồn phi phách tán nữa.”

Thương Minh phu nhân nghe vậy lập tức thở phào một hơi, cuối cùng cũng được giải thoát rồi.

Thế nhưng ngay sau đó, bà ta lại nghe Võ Dương nói thêm: “Khối lục giai yêu hồn này rất có giá trị, giữ lại dùng để luyện khí.”

“Hả? Không phải chứ, ta đã nói hết những gì mình biết rồi, các ngươi chẳng phải nên thả ta đi luân hồi chuyển thế sao? Các ngươi không giữ tín dụng……”

Hạ Tiểu Kiều cười mỉm thu câu hồn cầu lại, ả nữ yêu tinh này dám hôn Võ Dương, lấy yêu hồn bà ta giao cho người bên Luyện Khí Đường, dùng cổ pháp luyện thành khí linh là thích hợp nhất.

Thẩm vấn xong xuôi, nhóm Võ Dương không vội lên đường ngay mà để Tiểu Nhện cùng Chu Dệt Dệt cắn nuốt xác đám hải yêu tại chỗ để chuyển hóa thành tử nhện.

Trước đó quân đoàn bộ xương do Trấn Hải Tướng Quân dẫn dắt toàn là quỷ vật.

Không có huyết thịt yêu thú thì hai đứa bọn họ không thể cắn nuốt chuyển hóa được.

Trải qua trận chiến với đám hải yêu, Võ Dương cũng nhận ra cần phải nhanh chóng bạo binh một đàn tử nhện tư ngũ giai.

Như vậy dù sau này có đụng độ lượng lớn ngũ giai yêu quỷ thêm lần nữa, an toàn của các thành viên trong đội cũng sẽ được bảo đảm hơn.

Hơn nữa trong vài trăm hải yêu này có hơn một trăm con ngũ giai, cắn nuốt xong đối với hai con nhện cũng thu về lợi ích không nhỏ.

Nửa canh giờ sau, trước mặt tiểu đội Săn Ma đã mọc lên thêm vài trăm tử nhện tứ giai cùng một trăm tử nhện ngũ giai sơ kỳ.

Võ Dương đại hỷ: “Đi, tiếp tục càn quét yêu ma trong thành!”

Hắn muốn nhân lúc đám Long Nhân chưa đến vào đầu tháng, dọn dẹp sạch sẻ Lâm Hải Thành một lượt trước.

Đồng thời tạo điều kiện cho Tiểu Nhện cùng Chu Dệt Dệt lợi dụng cơ hội này để nhân thêm nhiều binh lực.

Có đàn tử nhện gia nhập, quãng đường tiếp theo của nhóm Võ Dương gần như quét sạch mọi cản trở, rất nhanh đã tiến sâu vào trung tâm Lâm Hải Thành.

Mọi người băng qua những con phố ngập tràn hài cốt, hình dáng quảng trường trung tâm dần dần hiện ra rõ ràng.

Càng tiến lại gần quảng trường, âm sát khí lại càng thêm nồng nặc.

Giữa trung tâm quảng trường, một sào huyệt khổng lồ đắp nên từ vô số hài cốt trẻ sơ sinh cùng thai nhi đập vào mắt mọi người.

Sào huyệt tỏa ra luồng oán khí độc địa khiến hồn linh người ta phải run rẩy, làm ai nấy đều dấy lên một cơn kinh hãi.

“Oán khí thật đáng sợ!”

Hạ Tiểu Kiều không nén nổi lời thốt lên.

Võ Nguyệt cũng gật đầu đồng tình.

Oán khí đáng sợ đến mức này, trong quảng trường trung tâm không biết đã tích tụ biết bao nhiêu oan hồn!

Đột nhiên, từ bên trong sào huyệt lao ra một bóng hình vặn vẹo.

Mọi người tập trung nhìn kỹ, đó là một nữ tử cao lớn với cái bụng bị mổ xẻ dã man, tràn ra mủ máu màu đen.

Xung quanh người bà ta còn vờn quanh chín hư ảnh anh linh mang hình thái khác nhau, lúc khóc lúc cười, tỏa ra luồng oán khí khủng bố chẳng kém!

“Đây là…… Cửu Tử Quỷ Mẫu?”

Mọi người quay đầu nhìn lại, lại thấy Vân Thư đang đứng trên đỉnh một đống lầu gỗ rách nát, sắc mặt âm trầm mà nhìn kia Cửu Tử Quỷ Mẫu.

Lời nói mới rồi, đúng là từ trong miệng nàng thốt ra.

“Cửu Tử Quỷ Mẫu, ít nhất do oan hồn của chín thai phụ bị mổ sống lấy con luyện hóa mà thành, đây là thứ do con người luyện chế ra, chính là thủ đoạn của tà tu!”

Vân Thư giải thích.

Mọi người trong lòng chấn động, sự hình thành của quỷ thành này quả thực có bóng dáng của tà tu!

Chẳng lẽ những kẻ nửa yêu long nhân kia, cũng do tà tu tạo ra?

“Trả hài tử cho ta ——!”

Kia quỷ mẫu lao tới liếc nhìn mọi người một cái, vết nứt trên bụng bỗng nhiên mở ra, mấy trăm chiếc cuống rốn như rắn độc bắn nhanh ra!

Phốc phốc phốc phốc……

Hàng trăm ngũ giai tử nhện đột nhiên phun ra đại lượng mạng nhện, không chỉ chặn lại mấy trăm chiếc cuống rốn này, mà còn phản tráo ngược lại hướng kia Cửu Tử Quỷ Mẫu.

Truyện liên quan