Quyển 1 · Chương 103: Dị biến, Quỷ Nguyệt Chu Yêu

Chu Dệt Dệt nhìn về phía Võ Dương. Kỳ thật tới nước này, đối phương hoàn toàn không cần phải giải thích với mình nhiều như vậy.

Bởi vì mặc kệ mình có đồng ý hay không, đối phương đều có thể dùng phương pháp mượn thể trọng sinh đó để nô dịch mình.

"Ta là cá thịt trên thớt, chẳng lẽ ta còn có quyền lựa chọn sao?"

Võ Dương nhún vai, đối phương đúng là không có lựa chọn nào khác.

Hắn muốn hoàn thành nhiệm vụ thì phải chém giết đối phương, nhưng lại không muốn thật sự giết chết nàng.

Thế nên đây là cách duy nhất ở thời điểm hiện tại.

Võ Dương làm theo phương pháp trong Ngự Yêu Bảo Điển, bấm tay niệm thần chú liên tiếp điểm mấy cái lên người Chu Dệt Dệt, phong ấn hồn phách của nàng trong đầu để tránh việc bị tiêu tán.

Tiếp đó lại bấm tay niệm thần chú liên tiếp điểm mấy cái lên người tiểu nhện.

Rồi sau đó làm tiểu nhện nuốt sống nàng, chỉ để lại một cái đầu nhện để lúc về báo cáo kết quả công tác.

Tiểu nhện tự nhiên sẽ không khách khí, ngũ giai đại yêu đối với nàng mà nói chính là mỹ vị không thể cưỡng lại.

Một ngụm ngoạm xuống đã nhai mất nửa thân mình Chu Dệt Dệt, hai ngụm tiếp theo, Chu Dệt Dệt chỉ còn lại mỗi cái đầu.

Nói cũng kỳ quái, vì hồn phách bị phong ấn nên nàng thế mà không cảm thấy chút đau đớn nào.

Cứ thế trố mắt nhìn tiểu nhện nuốt chửng mình vào bụng chỉ trong hai ngụm, trong lòng nàng vẫn vô cớ dấy lên một trận sợ hãi.

Tiểu nhện sau khi nuốt chửng thân thể Chu Dệt Dệt, yêu lực trên người tăng vọt kịch liệt, bụng của nàng cũng bắt đầu phình to ra.

Luồng khí tức dao động mạnh mẽ đó khiến cho toàn bộ sơn động rộ lên một trận cát bay đá chạy!

"Đây là... muốn đột phá? Vừa sinh con vừa đột phá sao?"

Võ Dương ngẩn ngơ một lúc.

Bất quá lập tức phản ứng lại.

Trước đó tiểu nhện đã sắp sửa đột phá đến ngũ giai.

Về sau lại liên tiếp nuốt chửng hai cường giả ngũ giai của Luyện Yêu Tông.

Bây giờ lại nuốt chửng thêm thân thể Chu Dệt Dệt.

Chuyện đột phá cũng chẳng có gì lạ.

Võ Dương thầm nghĩ trong lòng: "Như vậy cũng tốt, nếu tiểu nhện có thể đột phá đến ngũ giai, có lẽ thân thể Chu Dệt Dệt sinh ra sẽ không bị giáng cấp."

"Bất quá, giải quyết theo cách này có nguy hiểm gì không?"

Ý nghĩ này của Võ Dương vừa dấy lên, bên kia tiểu nhện đã đau đớn gào lên: "Chủ nhân... Ta khó chịu quá... Đau quá!"

"Ta... Đầu ta sắp nứt ra rồi!"

"Hả? Sao lại thế này?"

Võ Dương khó hiểu, sinh con chẳng phải nên đau bụng sao? Sao lại đau đầu?

Hắn chưa từng sinh con nên quay sang nhìn Biên Vân Thư ở một bên.

"Ngươi nhìn ta làm gì? Ta cũng chưa từng sinh!"

Vân thư trừng mắt nhìn lại.

Lần đầu của lão nương đều trao cho ngươi rồi, ngươi còn không biết sao?

"Vậy bây giờ phải làm sao?"

Trên Ngự Yêu Bảo Điển không hề nhắc tới tình huống này, Võ Dương cũng không biết phải làm thế nào.

Trước đó hắn thấy tiểu nhện một hơi sinh ra 180 viên trứng nhện con cũng rất nhẹ nhàng.

Thế nào tới lúc sinh ra một cái thân thể Chu Dệt Dệt lại xảy ra sự cố chứ?

"Hay là ngươi tạm thời đừng thăng cấp, sinh người... Không, sinh nhện ra trước rồi tính?"

Tiểu nhện lúc này đã câm nín, loại chuyện này đâu phải do nàng kiểm soát được?

Kỉ——

Tiểu nhện đau tới mức rít lên một tiếng dài, toàn thân bộc phát ra ánh bạch quang chói mắt.

Gắt gao đến mức khiến Võ Dương và Vân Thư trong chốc lát không thể mở mắt ra nổi.

"Ngươi chờ một chút!"

Võ Dương sốt ruột, không biết hiện tại rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.

Vội vàng bấm tay niệm thần chú, liên tiếp điểm mấy cái lên cái đầu còn sót lại của Chu Dệt Dệt, sau đó chỉ tay về phía quang đoàn của tiểu nhện.

Chỉ thấy từ trên cái đầu kia bốc ra một luồng khói nhẹ nhạt màu, chui tợn vào trong quang đoàn nơi tiểu nhện đang đứng.

Đây chính là ba hồn bảy phách của Chu Dệt Dệt, đợi cho đến khi hồn phách của nàng chui hết vào trong quang đoàn, cái đầu Chu Dệt Dệt trong tay Võ Dương rốt cuộc biến thành một cái đầu nhện.

Điều này cũng biểu thị Chu Dệt Dệt trước kia đã thân tử đạo tiêu, trên đời không còn dấu vết của nàng nữa.

Bất quá Võ Dương lại có chút căng thẳng nhìn về phía quang đoàn đang dần ảm đạm trước mặt.

Hiện tại Chu Dệt Dệt đã thật sự chết rồi, nhưng phía tiểu nhện lại xảy ra vấn đề.

Nếu việc này ảnh hưởng làm mượn thể trọng sinh thất bại, vậy thì Chu Dệt Dệt sẽ chết thật sự.

Chờ tới khi quang đoàn hoàn toàn tan biến, trước mắt hai người Võ Dương xuất hiện một cái kén khổng lồ màu đen trắng đan xen, cao chừng mười mấy trượng.

Võ Dương cùng Vân Thư lúc này chẳng giúp được gì, chỉ có thể đứng tại chỗ sốt ruột chờ đợi.

Ước chừng qua khoảng một canh giờ, nhện kén trước mặt đột nhiên rắc một tiếng rồi xuất hiện vết nứt.

Ngay sau đó là những tiếng phụt phụt liên tiếp, từng chiếc chân nhện đao đâm thủng nhện kén.

Sau đó xoẹt một tiếng, từ bên trong bò ra hai nhện yêu nửa thân trên là người, nửa thân dưới là nhện.

Chân đao của hai nhện yêu này đan xen hai màu đen trắng, hình mặt quỷ trên phần lưng màu đen vốn có nay biến thành một vòng trăng khuyết màu nguyệt bạch.

Nửa thân trên được phủ một lớp hắc giáp ở những bộ phận quan trọng.

Khí tức trên người hai nhện yêu đều y hệt như nhau, đẳng cấp cũng đều là ngũ giai.

Chỉ có gương mặt và vóc dáng là giúp người ta phân biệt được điểm khác biệt rõ ràng.

Một bên là loli mặt búng ra sữa nhưng ngực khủng, một bên là ngự tỷ đỉnh phong thuần dục.

Võ Dương nhìn về phía loli: "Ngươi là tiểu nhện?"

Sau đó lại nhìn về phía ngự tỷ: "Ngươi là Chu Dệt Dệt?"

"Chủ nhân, ngươi thật lợi hại, nhìn một cái đã nhận ra ta!"

Loli tiểu nhện vô cùng vui vẻ nói.

Võ Dương và Vân Thư nhìn kỹ Chu Dệt Dệt, phát hiện không chỉ diện mạo mà ngay cả khí tức trên người nàng cũng biến đổi hoàn toàn.

Bây giờ tuyệt đối sẽ không có ai nhìn ra được nàng chính là Nguyệt Hoa Nhện Yêu từng một thời lừng lẫy!

Nếu như họ có thể nhìn thấy linh hồn, sẽ phát hiện linh hồn của nàng cũng đã biến đổi khác hẳn so với ban đầu.

"Tại sao lại như vậy? Các ngươi làm sao lại biến thành bộ dạng này?"

"Tiểu nhện nuốt chửng thân thể của ta xong đã khiến huyết mạch của nàng xảy ra dị biến.

Kéo theo cả thân thể mới này của ta cũng dị biến theo."

Chu Dệt Dệt rốt cuộc tuổi tác cũng lớn hơn tiểu nhện, thế nên những chuyện biết được cũng nhiều hơn một chút.

Từ trong truyền thừa huyết mạch biến dị, nàng rất nhanh liền hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Bản thể hiện tại của chúng ta tên là Quỷ Nguyệt Nhện, là nhện yêu có huyết mạch cao quý hơn, sở hữu sức mạnh song hệ Thái Âm và Ám Hắc.

Hơn nữa hai loại sức mạnh này lại hỗ trợ lẫn nhau, thực lực của chúng ta so với trước kia còn mạnh hơn!”

“Thì ra là như thế!”

Vũ Dương nhẹ thở ra một hơi, cũng may chỉ là một trận sợ hãi vô cớ.

Hai con nhện yêu sau khi biến dị, không những hoàn thành kế hoạch một cách viên mãn, mà thực lực cũng trở nên mạnh hơn.

Có thể nói là song hỷ lâm môn.

Tiểu nhện lắc mình một cái, thân thể con nhện ở nửa thân dưới liền biến mất, hóa thành một loli nhân loại thực sự, nàng vui mừng khôn xiết lao cào vào người Vũ Dương.

“Chủ nhân, tốt quá rồi, ta rốt cuộc cũng có thể hóa hình!”

Tiểu nhện ôm lấy Vũ Dương, vui vẻ rúc mạnh vào lòng hắn.

Nàng tuy rằng gương mặt trông như loli, nhưng vóc dáng thì ngược lại hoàn toàn.

Hai khối mềm mại trước ngực đè ép khiến Vũ Dương một đợt thần hồn nhộn nhạo.

Vũ Dương vỗ vỗ đầu tiểu nhện, sau đó cố nén dụ dỗ mà đẩy nàng ra, xụ mặt giáo huấn: “Tiểu nhện lớn rồi, sau này không thể hô hô hoán hoán như vậy nữa.”

Bên kia, Chu Dệt Dệt cũng rung mình biến thành một ngự tỷ khoác bạch y, đi tới trước mặt Vũ Dương hành lễ.

“Đa tạ ân công cứu mạng!”

Vũ Dương không chỉ cứu nàng một mạng, mà còn giúp nàng thay đổi vận mệnh lâu nay bị Trấn Yêu Tư cùng Luyện Yêu Tông truy sát.

Hơn nữa hắn thực sự giữ đúng lời hứa, không hề nhân lúc nàng mượn xác trọng sinh mà nô dịch nàng thành yêu sủng.

Đến nước này, Chu Dệt Dệt đâu còn không nhận ra, Vũ Dương quả thực là một người tốt.

Truyện liên quan