Quyển 1 · Chương 87: Nhiệm vụ đầu tiên khi trở thành Trấn Yêu Sứ

Hạ Tiểu Kiều cũng định đi theo, nhưng người phụ nữ đeo mặt nạ kia lại ngoái đầu lại: “Đường chủ chỉ mời một mình hắn.”

Nói xong, nàng ta lại xoay người tiếp tục dẫn đường.

Võ Dương và Hạ Tiểu Kiều nhìn nhau, Hạ Tiểu Kiều ra hiệu cho hắn cứ yên tâm đi theo, Võ Dương gật đầu, đành phải tiếp tục cất bước theo sau.

Võ Dương đi theo nàng ta tới Giam Yêu Đường, vào trong rồi lại xuyên qua một dãy phòng, sau đó nàng ta chỉ vào một căn phòng cửa đóng đản mật, nói với Võ Dương: “Vào đi.”

Võ Dương nghe lời, đẩy cửa bước vào.

Vừa vào trong phòng, Võ Dương đã ngửi thấy một mùi đàn hương thoang thoảng.

Ánh sáng trong phòng dịu nhẹ, một thiếu nữ mặc váy dài trắng tinh khôi đang ngồi trước án thư, tay cầm bút, đang khoanh vẽ gì đó trên một cuốn hồ sơ.

Nghe thấy tiếng bước chân, nàng ngẩng đầu lên, để lộ một gương mặt thanh lãnh tuyệt trần.

Không cần phải nói, vị này chính là Đường chủ Giam Yêu Đường.

“Bái kiến Đường chủ.”

Tô Vân Thường: “Ngươi chính là Võ Dương?”

Võ Dương gật đầu: “Đúng vậy.”

Tô Vân Thường khẽ gật đầu: “Người đưa cho ngươi lệnh bài tiến cử, nàng vẫn khỏe chứ?”

Mới đầu Võ Dương còn tưởng nàng hỏi Hạ Tiểu Kiều, nhưng nghĩ lại, nếu nàng muốn biết Hạ Tiểu Kiều có khỏe không thì đâu cần phải hỏi hắn, Hạ Tiểu Kiều lúc này đang ở ngay trong Trấn Yêu Tư rồi.

Võ Dương trong lòng chợt động, lẽ nào nàng đang hỏi Vân Thư?

Hắn suy nghĩ một chút liền đáp: “Nàng rất khỏe.”

Tô Vân Thường lại hỏi: “Vậy nàng có nhắn nhủ lời gì nhờ ngươi truyền lại cho ta không?”

Đến lúc này Võ Dương mới hoàn toàn xác định đối phương đang hỏi Vân Thư, bèn thật thà đáp: “Không có, nàng chỉ bảo thần cầm tín vật đến đây gia nhập Trấn Yêu Tư.”

“Là nàng bảo ngươi gia nhập Trấn Yêu Tư?”

Tô Vân Thường lại một lần nữa quan sát Võ Dương.

Nàng lại nhìn vào cuốn hồ sơ trong tay:

Võ Dương, thuở nhỏ cha mẹ đều chết trong họa yêu ma, Võ Dương lưu lạc nơi góc phố Thanh Thạch, được bổ đầu Võ Đại Dũng của huyện nha Thanh Thạch nhận làm con nuôi.

Do bệnh tật ốm yếu không thể tập võ, nên Võ Đại Dũng đã nuôi hắn ăn học tại ngôi tư thục duy nhất ở ngoại thành.

Võ Dương chăm chỉ học hành, năm mười hai tuổi đã sớm nổi tiếng tài hoa, sau vì thi tuổi thất lợi mà gieo mình xuống sông tự sát nhưng được cứu lên.

Từ đó về sau hắn luôn điên điên khùng khùng, cả ngày chỉ biết bắt kiến ra chơi.

Sau khi Võ Đại Dũng qua đời, vì ép buộc bởi sinh kế, hắn đến chợ bán thức ăn phụ việc giết gà, cũng từng giết cá.

Tuy nhiên đây chỉ là hiện tượng bên ngoài.

Ngoài ra, theo điều tra sâu của Giam Yêu Sử do nàng đặc biệt phái đi, phát hiện Võ Dương đến phụ việc cho hàng gà hàng cá không phải vì mưu sinh.

Trái lại, hắn còn đưa tiền cho chủ hàng gà và hàng cá, với lý do là để luyện gan.

Chân tướng thực sự chưa rõ.

Trừ chuyện đó ra, Võ Dương sau khi Võ Đại Dũng chết còn thường xuyên ra vào tửu lầu và tiệm thuốc, mỗi lần tiêu tốn không ít tiền.

Thuốc mua về phần lớn đều liên quan đến bí dược luyện thể.

Rõ ràng Võ Dương đang âm thầm luyện võ, hơn nữa nguồn tiền hắn tiêu dùng cũng không rõ lai lịch.

Người ngoài đều cho rằng cái chết của Huyện lệnh Chu Hiện và đám người Lục Phiến Môn là do Hạ thiên kim làm.

Nhưng qua kiểm chứng của Trấn Yêu Tư, tất cả chuyện này dường như đều có liên quan đến Võ Dương.

Bao gồm cả cái chết của con trai Chu Hiện là Chu Thiên Kỳ, cha con Tôn Vân Kỳ, cùng với sự mất tích của Đô đầu Ngụy Cạnh Phong.

Nếu những người này đều do Võ Dương giết, vậy thì nguồn gốc số tiền của hắn lại trở nên dễ giải thích.

Võ Dương không hề hay biết những việc hắn làm lại bị vị Đường chủ Giam Yêu Đường trước mắt này điều tra đến mức tận gốc tận rễ.

Thực ra những việc Võ Dương làm không hề bí mật.

Trước đó không bị phát hiện chẳng qua là vì trên người hắn có một lớp vỏ ngụy trang là kẻ thư sinh thần kinh.

Mọi người làm sao có thể nghĩ những chuyện đó lại do hắn làm.

Cho nên cũng không tốn thời gian đi điều tra hắn, đây chính là hiện tượng dưới chân đèn thì tối.

Họ quá quen thuộc với Võ Dương nên ngược lại chưa từng nghi ngờ đến hắn.

Hơn nữa lúc đó trong lòng họ còn có một mục tiêu rõ ràng hơn, đó chính là Trấn Yêu Tư vô cớ bị văng lây.

Thế nên đám người Ngụy Cạnh Phong đã dồn toàn bộ sức lực vào việc truy tìm người của Trấn Yêu Tư và những kẻ bắt yêu.

Nếu không phải bây giờ Võ Dương tự tiết lộ, người của Giam Yêu Đường cũng chẳng buồn đi tra xét lai lịch của hắn.

Mà dù có tra ra, Tô Vân Thường vẫn thấy nghi hoặc.

Đó là Võ Dương rõ ràng chỉ là con nuôi của một bổ đầu bình thường, từ nhỏ lại bệnh tật ốm yếu, rốt cuộc đã tu luyện bằng cách nào?

Đã vậy còn tu luyện đến cảnh giới Tứ Giai Viên Mãn như hiện tại!

Còn nữa, hắn chạy ra chợ bán thức ăn giết gà giết cá rốt cuộc là vì cái gì?

Trong mắt Tô Vân Thường, trên người Võ Dương đâu đâu cũng đầy vẻ vô lý, thậm chí đến mức quái dị.

Có lẽ chính vì vậy mà người nọ mới chọn hắn, bảo hắn gia nhập Trấn Yêu Tư.

Nếu Võ Dương đã là người được người nọ lựa chọn, Tô Vân Thường có nghĩa vụ giúp hắn dọn dẹp tàn cuộc, che giấu những bí mật đó.

“Đúng vậy, là nàng bảo thần gia nhập Trấn Yêu Tư.”

Võ Dương thật thà trả lời.

Thực ra đến nước này, Võ Dương cũng chẳng cần phải giấu giếm làm gì.

Chuyện hắn biết võ công, những ai cần biết thì cũng đã biết cả rồi.

Còn về cái chết của đám người Huyện lệnh Chu Hiện, chỉ cần không có bằng chứng trực tiếp thì Võ Dương hoàn toàn không lo lắng.

Đến thiên kim của Hạ lão tướng quân còn đứng ra nhận trách nhiệm, Hoàng đế cũng đã chốt án, không có bằng chứng mà ngươi còn muốn lật lại lời phán của Hoàng thượng sao?

So với chuyện đó, điều hắn cần đề phòng hơn lúc này chính là kẻ trong bóng tối đang âm thầm giở trò bắn lén hắn.

Tô Vân Thường khẽ mỉm cười: “Đã như vậy thì ngươi cứ cố gắng làm cho tốt.”

“Ồ.”

Võ Dương ngơ ngác, nàng gọi hắn tới đây chỉ để nói mấy lời này sao?

“Còn một chuyện nữa ta phải nhắc nhở ngươi.”

Tô Vân Thường đột nhiên nói thêm.

“Chuyện gì ạ?”

Tô Vân Thường nói: “Ngươi mới gia nhập Trấn Yêu Tư, cần phải hoàn thành một nhiệm vụ cưỡng chế do Nhiệm Vụ Đường giao xuống, chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ này ngươi mới chính thức trở thành Trấn Yêu Sử.”

Võ Dương không xen vào, im lặng chờ Tô Vân Thường nói tiếp.

“Mà nhiệm vụ lần này, sẽ có người cố tình tăng thêm độ khó cho ngươi.”

Đến đây thì Võ Dương không thể không hỏi: “Tăng thêm độ khó? Vậy độ khó sẽ lớn đến mức nào?”

Nếu là đối phương vừa mới nhậm chức mà phải đối phó với yêu ma sáu, bảy giai, thì không cần phải nói, hắn thà bỏ cái chức Trấn Yêu Sử này chứ nhất định không dại gì tiếp nhận.

Tô Vân Thường đáp: “Về điểm này thì ngươi có thể yên tâm, hiện tại ngươi mới chỉ có tu vi tứ giai, bọn họ sẽ không giao cho ngươi nhiệm vụ vượt quá tứ giai đâu.

Chỉ là cường độ nhiệm vụ sẽ cực kỳ lớn, rất có thể vài người tứ giai liên thủ cũng chưa chắc đã hoàn thành được.”

“Vậy sao? Thế thì không thành vấn đề.”

Đây chính là điều Vân Thư từng nói, bọn họ sẽ chỉ dùng quy tắc để gây khó dễ cho hắn?

Nghe đến đây, Võ Dương ngược lại thở phào một tiếng.

Không phải phái tới cao thủ thất giai như Hạ nhị ca, một chưởng đập chết hắn là được rồi.

Chỉ cần nằm trong tầm cùng giai, dù là nhiệm vụ gì Võ Dương cũng chẳng ngán.

Có lẽ đây chính là lý do Vân Thư bảo hắn đến Trấn Yêu Tư.

Bởi vì Vân Thư hiểu rất rõ, hắn sở hữu năng lực vượt cấp sát địch.

Sau đó Tô Vân Thường không nói thêm gì nữa, chỉ dặn dò Võ Dương rằng nhiệm vụ lần này không đơn giản, bảo hắn phải cẩn thận rồi cho hắn lui ra.

Võ Dương rời khỏi chỗ Tô Vân Thường liền đi tìm Hạ Tiểu Kiều để hội hợp.

Sau đó hai người cùng nhau đến Nhiệm Vụ Đường một chuyến.

Truyện liên quan