Quyển 1 · Chương 66: Đại phong thu, và kế sách của Vân Thư
Kế tiếp chính là rơi đồ từ bán yêu Đại Nhạc.
【 Kinh nghiệm +,……, Ẩn Yêu Quyết (Huyền phẩm) +1, Tham Lang Phệ Nguyệt Quyết (Địa phẩm, Yêu tộc công pháp) +1】
“Ẩn Yêu Quyết? Công pháp Yêu tộc phẩm cấp Địa!”
Võ Dương lại một lần hiện rõ vẻ vui mừng.
Bởi vì khi nhìn thấy hai môn công pháp này, hắn liền nghĩ tới Triệu Tiểu Lục và Vương Thiết Trụ vốn là bán yêu.
Hai người họ sau khi biến thành yêu nhân thì không thể sống trong xã hội loài người được nữa.
Chuyện này vẫn luôn khiến Võ Dương trăn trở, giờ đây có Ẩn Yêu Quyết, hai người họ rốt cuộc đã có thể giống như Đại Nhạc, đường đường chính chính đi lại sinh sống ở nhân gian như người bình thường!
Ngoài ra còn có Tham Lang Phệ Nguyệt Quyết, thế mà lại là một quyển công pháp Yêu tộc phẩm cấp Địa, vừa hay thích hợp cho hai người họ tu luyện.
Võ Dương dời ánh mắt xuống vật phẩm rơi ra từ Văn Thái Bình – kẻ cuối cùng và cũng là mạnh nhất.
【 Kinh nghiệm +,……, Sấm Đánh Tay (Địa phẩm) +1】
Môn Sấm Đánh Tay phẩm cấp Địa của Văn Thái Bình thực sự để lại ấn tượng sâu sắc cho Võ Dương.
Nếu không nhờ trong tay nắm giữ nhiều át chủ bài đến vậy, lần này e rằng hắn đã bỏ mạng dưới chiêu Sấm Đánh Tay rồi.
Tuy nhiên, môn Sấm Đánh Tay này lại đòi hỏi người tu luyện phải sở hữu nội lực thuộc tính Lôi.
Võ Dương trong lòng chợt động, vừa hay trước đó hắn từng chém giết một con Lôi Quang Thú Vương, thu hoạch được một viên Lôi Chủng.
Ngoài ra còn có hơn hai trăm viên Lôi Châu, có thể dùng để chế biến thành thức ăn hoặc rượu nhằm gia tăng sức mạnh thuộc tính Lôi.
“Chẹp chẹp, cái tên Văn Thái Bình này đúng là đến để dâng công pháp cho mình mà.”
Võ Dương nhếch miệng trêu chọc, tâm niệm vừa động liền sử dụng Lôi Chủng để thu về nội lực thuộc tính Lôi.
Tiếp đến hắn học luôn Sấm Đánh Tay, tiêu tốn 14 vạn điểm kinh nghiệm để tăng cấp tới mức Tiểu Thành.
Ngay lập tức, lôi điện quanh thân Võ Dương kích động, toàn thân phát ra tiếng tí tách vang dội.
Một lượng lớn kinh nghiệm và ngộ đạo về Sấm Đánh Tay cuồn cuộn đổ vào trong trí óc Võ Dương.
Cùng lúc đó, 3 chỉ số thuộc tính của Võ Dương cũng đồng loạt tăng 60 điểm, đạt tới Lực lượng: 458, Thể chất: 457, Mẫn tiệp: 289, thực lực một lần nữa tăng vọt.
Với thể chất hiện tại của hắn, đừng nói là một ngày giải độc bảy lần, dù có là chín lần thì Võ Dương cũng chẳng thèm chớp mắt!
“Nghi?”
Động tĩnh bên này của Võ Dương mau chóng làm Vân Thư ở bên cạnh giật mình.
Nàng kinh ngạc nhìn Võ Dương, trên đầu đầy vệt hỏi chấm.
Tên thôn phu này chẳng phải mang nội lực thuộc tính Phong sao? Sao lại tu luyện ra nội lực thuộc tính Lôi rồi?
Hơn nữa nhìn khí tức lôi điện trên người hắn, hình như không phải mới nhập môn.
Người đàn ông này rốt cuộc còn giấu bao nhiêu bí mật trên người nữa?
Võ Dương tiếp nhận xong toàn bộ kinh nghiệm võ đạo của Sấm Đánh Tay cấp Tiểu Thành rồi mở mắt ra, liền thấy Vân Thư đang chằm chằm nhìn mình không chớp mắt.
Hắn không khỏi sờ sờ khuôn mặt tiểu bạch kiểm của mình, nhếch miệng cười: “Thế nào? Có phải đẹp trai lắm không?”
Dù Vân Thư tính tình vốn trầm ổn nhưng lúc này cũng không khỏi đỏ bừng mặt già vì thẹn quá hóa giận. Lồng ngực nàng phập phồng, phải mất một lúc lâu mới nén nổi xúc động muốn cắn chết cái tên đàn ông hay dẻo mồm này xuống.
Vân Thư hít một hơi thật sâu để bình phục lại tâm trạng, sau đó lạnh mặt hỏi Võ Dương: “Sau này ngươi có tính toán gì?”
Võ Dương trầm mặc một hồi rồi mới cất lời: “Phía Lục Phiến Môn liên tiếp tổn thất mấy danh bộ, lần tới nhất định sẽ phái danh bộ mạnh hơn tìm đến. Huyện Đá Xanh này không thể ở lại được nữa, Hổ Bảo cũng chẳng còn an toàn, chúng ta phải rời khỏi nơi này.”
Trước kia Võ Dương tưởng rằng một thư sinh yếu đuối như hắn sẽ không bị ai chú ý, chẳng thể nào có người nghi ngờ tới đầu hắn.
Hơn nữa bấy lâu nay, người của quan phủ quả thực cũng đã gạch tên hắn ra khỏi tầm ngắm.
Không ngờ những danh bộ của Lục Phiến Môn lại tìm đến tận đầu hắn nhanh đến vậy.
Nếu lần sau lại có một danh bộ cảnh giới Thông Mạch tìm đến, Võ Dương tự biết mình tuyệt đối không thể chống đỡ nổi.
Hiện giờ hắn đã có Ẩn Yêu Quyết và Thiên Hoán Bảo Điển, hoàn toàn có thể rời khỏi thành Đá Xanh để chuyển sang nơi khác sinh sống.
Vân Thư nghe xong lời Võ Dương thì nét mặt thoáng qua sự khen ngợi, tên thôn phu này xem ra vẫn chưa đến mức ngốc.
“Vậy ngươi chuẩn bị đi đâu?”
Võ Dương suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Ngươi có biết nơi nào sở hữu lượng lớn yêu thú tam giai và tứ giai không?”
Sở dĩ Võ Dương hỏi Vân Thư điều này là vì yêu thú tam giai ở núi Hổ Gầm gần như đã bị hắn tàn sát sạch sẽ.
Thế nhưng hắn vẫn chưa gom đủ kim gân.
Nếu chưa luyện thành 485 sợi kim gân, hắn không thể phá hạn ở Dịch Cân Cảnh, đồng nghĩa với việc không thể đột phá lên Đoán Cốt Cảnh.
Đột phá lên tứ giai đối với Võ Dương hiện tại vô cùng đơn giản, hắn không hề thiếu điểm kinh nghiệm.
Tuy nhiên cái lợi mà việc phá hạn mang lại quá lớn, Võ Dương không muốn từ bỏ cơ hội này.
Cho nên bãi cày cấp núi Hổ Gầm lúc này đã không còn mấy tác dụng, hắn cần phải tìm một bãi cày cấp khác cao hơn.
Vân Thư nhướng mày: “Nơi có lượng lớn yêu thú tam giai và tứ giai sao? Ngươi cần nguyên liệu yêu thú cấp cao để làm thức ăn à?”
Những món ăn và rượu mà Võ Dương dùng nguyên liệu yêu thú chế biến ra thì Vân Thư cũng từng thưởng thức qua.
Chẳng biết Võ Dương làm cách nào mà những món ăn kỳ lạ đó lại có hiệu quả ngay cả với nàng.
Dù đối với nàng, hiệu quả gia tăng của mấy món ăn cấp thấp này cực kỳ nhỏ bé, nhưng dù chỉ là một chút hiệu quả mỏng manh thì cũng đủ chứng minh những món ăn Võ Dương làm ra bá đạo đến mức nào.
Đó tuyệt đối là bí dược đỉnh cao đối với những võ giả cấp thấp!
Sự tiến bộ vượt bậc trong thời gian ngắn của Võ Dương và hai người Triệu, Vương e rằng có liên quan đến những món ăn thần kỳ này.
Giờ đây Võ Dương lại hỏi nàng về yêu thú tam giai và tứ giai, Vân Thư liền đoán ra ngay có lẽ hắn đang cần nguyên liệu từ yêu thú cấp cao để chế biến món ăn cao cấp hơn.
Võ Dương sảng khoái thừa nhận: “Yêu thú cấp cao có ích cho việc tu luyện võ đạo của ta.”
Mấy ngày qua cùng nhau trải qua giải độc bảy lần mỗi ngày, cả hai đều đã hiểu rất sâu về đối phương.
Võ Dương đã dành sự tin tưởng khá lớn cho Vân Thư.
Vân Thư ngay cả Đồ Long Đao lẫn huyết mạch Võ Thần còn chẳng thèm dòm ngó, lại còn bày mưu tính kế, nhắc nhở hắn khi chưa đủ mạnh thì đừng dại dùng Đồ Long Đao.
Nếu không có lời nhắc nhở của nàng, không biết chừng đến khi nào hắn sẽ bị võ giả cấp cao để ý rồi bị gặt mạng một cách oan uổng.
Võ Dương chẳng có lý do gì để phải đề phòng nàng nữa.
Dù sao ngoại trừ hệ thống ra thì toàn bộ bí mật của hắn dường như nàng đều đã biết hết.
Vân Thư cũng gật đầu: “Nếu đã vậy, chúng ta đi Vân Châu đi. Vân Châu nằm không xa Thanh Châu, hơn nữa yêu thú ở đó phần lớn là tam giai, thực lực cao nhất cũng chỉ tới ngũ giai, quả là một nơi dừng chân không tồi.”
“Nhưng muốn rời khỏi huyện Đá Xanh, chúng ta vẫn phải băng qua Thanh Châu mới đến được Vân Châu xóm giềng.
Trên suốt chặng đường này, ngươi định làm sao để né tránh mắt thần của quan phủ và Lục Phiến Môn?
Còn cả hai người huynh đệ yêu nhân của ngươi nữa, một khi họ lộ diện ra bên ngoài sẽ bị thợ bắt yêu và quan phủ truy sát, ngươi tính bỏ họ lại đây sao?
Người của Lục Phiến Môn sớm muộn gì cũng tìm tới Hổ Bảo này để điều tra.”
Võ Dương bí hiểm cười: “Nơi này ngươi cứ yên tâm, bản sơn nhân tự có diệu kế, ta sẽ không đời nào bỏ rơi huynh đệ của mình!”
Vân Thư trừng hắn một cái, tiếp theo lại hỏi: “Đúng rồi, cái kia Hạ Tiểu Kiều ngươi tính toán như thế nào xử trí?
Còn có Thanh Châu Tri phủ Lưu Vân Thuyền, ngươi cũng mặc kệ sao?
Nếu là tính lên, hắn mới là kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện, cha ngươi xem như gián tiếp bị hắn hại chết.”
Võ Dương sắc mặt trầm xuống: “Xem như không thể nào cứ thế bỏ qua, chẳng qua ta cũng sẽ không ngốc nghếch chạy tới chịu chết.
Cái nợ của Lưu Vân Thuyền ta sẽ nhớ kỹ trước, chờ đến khi mạnh hơn, lại đến giết hắn!
Đến nỗi cái cô Trấn Yêu Sử kia, còn có thể làm sao bây giờ? Đem nàng thả chứ sao, ta nếu muốn giết nàng thì đã không đánh nàng ngất đi rồi.”
Vân Thư cười thần bí nói: “Ta nơi này lại có một kế sách không cần ngươi ra mặt mà vẫn có thể quật ngã Lưu Vân Thuyền, ngươi có muốn nghe hay không?”
Truyện liên quan
Bổn Tọa Xác Thật Không Phải Người
Dù không nghĩ tới người khác, nhưng người thật đã giúp tôi vượt qua mọi giới hạn. . Hảo Hảo, ...
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Ta Ở Thần Thi Thượng Giãy Giụa
Một cỗ thần thi khổng lồ hơn cả sao trời, nâng đỡ toàn bộ Tu Chân giới.. Ngũ tạng thần ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...