Quyển 1 · Chương 74: Bốn trăm kim cân, yêu đạo hiện thân

Vũ Dương Ngàn Dặm Truy Phong Quyết cùng Lục Huyễn Thân Pháp thay nhau sử dụng, thân hình thoáng lắc hóa thành từng đạo tàn ảnh, trong chớp mắt đã vượt qua hơn hai mươi mét.

Đáp xuống đỉnh đầu một con Xích Mục Yêu Lang Vương cấp tư, hai tay giơ cao Quỷ Nhận quấn quít lôi điện cùng gió mạnh giáng xuống, một đao chẻ đôi nó làm hai nửa.

[Kinh nghiệm +, Yêu Gân +1, Nanh Sói +1 (Xanh Dương), Móng Sói +1 (Xanh Dương), Huyết Thịt +1...]

Thân hình còn chưa rơi xuống đất đã hoành đao chém ra một mảng lớn phong nhận, đem đầu của mười mấy con yêu lang cấp ba bên cạnh chém bay.

Thuận tay dùng ngay gân mạch vừa rớt ra, kim gân đạt 108 sợi.

Mũi chân điểm nhẹ lên đầu một con Cương Tông Heo Yêu cấp ba đang lao tới, người mượn lực bay lên, tiếp tục múa đao.

Lại một dải phong nhận quét qua, mười mấy con lang yêu cùng heo yêu nối tiếp nhau ngã xuống.

Thi triển Ngàn Dặm Truy Phong Quyết, lăng không nhào về phía Cương Tông Heo Yêu Vương cấp tư ở cách đó 30 mét, tiện tay dùng hết số yêu gân còn lại.

Kim gân hoàn thành 122 sợi!

Cương Tông Heo Yêu Vương rống lên một tiếng giận dữ, lớp lông nhọn như kim thép trên người dựng ngược như nhím, bắn mạnh về phía Vũ Dương.

Đang đang đang đang...

Cương mao bắn lên bóng Kim Chung Tráo dày tới một thước bên ngoài cơ thể Vũ Dương, phát ra những tiếng va chạm sắt thép trong trẻo.

Nhưng lại chẳng gợn lên dù chỉ một chút sóng lăn tăn!

Vũ Dương hai tay cầm đao, một chiêu Lực Phách Hoa Sơn chém thẳng xuống.

Thân thể đồ sộ của Cương Tông Heo Yêu Vương bỗng rung lên bần bật, một đạo phong nhận dài một trượng từ đỉnh đầu nó bổ xuống, thế như chẻ tre xé rách lớp giáp da cương tông cứng cáp, xuyên thẳng một đường xuống tận bụng!

"Phụt!"

Máu tươi phun ra như suối, Heo Yêu Vương phát ra tiếng thét thê lương rồi thân hình đồ sộ ầm ầm ngã gục, nội tạng lẫn máu loãng từ vết thương toạc rộng chảy tràn ra ngoài.

Sau khi kim gân đạt từ trăm sợi trở lên, uy lực đao khí phong nhận mà Vũ Dương phóng ra trực tiếp bùng nổ tăng vọt!

Với uy lực phong nhận hiện tại, nếu gặp lại Thiết Bối Yêu Hùng lần nữa, chỉ cần một đao là đủ bêu đầu nó!

[Kinh nghiệm +, Yêu Gân +1, Da Heo +1 (Xanh Dương), Chân Heo +1 (Xanh Dương), Huyết Thịt +1...]

Bốn phía, đám heo yêu cấp ba phát cuồng lao về phía Vũ Dương.

Vũ Dương thả người vọt lên, cũng chẳng buồn ngoảnh đầu lại, vung tay vãi ra một mảng phong nhận dài cả mét.

Phụt phụt...

Lại thêm mười mấy con heo yêu bỏ mạng tại chỗ.

Kim gân 138 sợi!

Vũ Dương hệt như một Tử Thần, mỗi lần nhảy lên rơi xuống là lại có một con yêu thú cấp tư cùng mười mấy hai mươi con yêu thú cấp ba bị chém giết.

Theo số lượng yêu thú bị tiêu diệt ngày một nhiều, số kim gân trong cơ thể hắn cũng nhanh chóng tăng vọt.

150... 180... 250... 350... 400...

Ngay khi Vũ Dương rơi vào trạng thái giết chóc hồn nhiên quên mình, sắp sửa hoàn thành mốc phá hạn 485 sợi kim gân.

Hắn đột nhiên phát hiện trên đỉnh đầu truyền đến một luồng nguy hiểm khiến người ta thót tim.

Ngay sau đó, một bóng đen khổng lồ xuất hiện trên đỉnh đầu Vũ Dương, che khuất mặt trời, tạo thành dải bóng râm rộng hàng chục mét bao trùm lấy hắn.

Vũ Dương không quay đầu, trở tay bổ ra một mảng phong nhận, đồng thời thúc giục Kim Chung Tráo đến cực hạn!

Vèo vèo vèo...

36 đạo phong nhận dài hai trượng chém vào hư không trên đỉnh đầu Vũ Dương đều đánh hụt.

Ngay lúc Vũ Dương kinh nghi bất định định ngẩng đầu nhìn lên không trung, thì từ trong bóng râm phía sau hắn đột nhiên nhảy ra một bóng người!

Bóng người kia vừa vọt ra liền cầm một thanh đoản đao lóe u quang, đâm gắt gao vào sau lưng Vũ Dương.

Vũ Dương chấn động, không hiểu bóng người này chui ra từ trong bóng râm bằng cách nào.

Lúc này hắn không kịp đỡ đòn đao đó nữa, chỉ có thể vận Kim Chung Tráo gánh đòn.

May mà kim gân của hắn hiện đã đạt hơn bốn trăm sợi, nội lực hùng hậu đến mức cực kỳ khủng bố.

Bóng Kim Chung Tráo không những có thể chống đỡ ly thể hơn 1 mét, mà còn trở nên ngưng thực, rõ ràng hơn hẳn.

Vũ Dương tự tin có thể đỡ đòn này từ phía sau.

Nhưng đâu ngờ một tiếng phụt vang lên, thanh đoản đao của bóng người kia lại trực tiếp xuyên thấu bóng Kim Chung Tráo của Vũ Dương, găm thẳng vào lưng hắn.

Bóng đen nhếch miệng cười, để lộ hàm răng trắng hếu.

Thế nhưng nụ cười của hắn chưa kịp nở trọn đã khựng lại.

Đang — một tiếng, đoản đao xuyên qua bóng chuông vàng đâm trúng giữa lưng Vũ Dương.

Chỉ có điều nó lại dừng khựng ở đó, mặc cho bóng đen dồn lực thế nào cũng không đâm thủng nổi da thịt Vũ Dương — làn da Vô Lậu Kim Thân!

Đoản đao của bóng đen tuy đặc biệt, có thể phá giải hộ thể khí kình của Kim Chung Tráo, nhưng lại không đâm thủng nổi làn da Vô Lậu Kim Thân kết hợp với Thập Tam Thái Bảo Khổ Luyện cùng ba tầng phòng ngự của Kim Chung Tráo!

Xoát —

Nhân lúc bóng đen ngẩn ngơ, Vũ Dương trở tay vung một đao chém ngược ra sau.

Xoẹt —

Phụt —

Lưng áo Vũ Dương bị đoản đao rạch rách.

Lộ ra nửa thân trên ánh kim rực rỡ.

Bóng đen kia cũng bị đao chém ngược của Vũ Dương cắt đứt tận gốc một cánh tay.

Bóng đen thét lên đau đớn rồi ẩn mình vào bóng râm, lập tức biến mất không chút dấu vết.

Trong lòng Vũ Dương giật thót, đang định truy tìm tung tích bóng đen.

Đột nhiên nghe thấy Hạ Tiểu Kiều khẽ kêu một tiếng: "Cẩn thận!"

Vũ Dương quay đầu thì thấy phía trước có một đại hán đầu trọc trần xìu, đang cưỡi một con Giáp Sắt Hỏa Tê cấp tư mãn đại, như một chiếc xe tăng hạng nặng ủi thẳng về phía mình!

Con Giáp Sắt Hỏa Tê kia bốn vó đạp lửa, ba chiếc sừng tê giác hung tợn như tam xoa kích lập lòe đỏ rực, nhìn qua đã biết chẳng phải tay vừa.

Vũ Dương hét lớn một tiếng, không tránh không né, hạ thấp trọng tâm xuống bộ pháp, toàn thân lôi quang kích động, tung ra một đấm thẳng bọc quyền lôi đình, Thần Lôi Thủ — Lôi Quang Quyền!

Ầm một tiếng nổ lớn, Vũ Dương thối lui dồn dập ba bước.

Con Giáp Sắt Hỏa Tê kia cũng phải lùi lại một bước.

Vũ Dương kinh hãi, lực lượng hiện tại của hắn đã cận kề 500 điểm.

Thế mà lại không địch nổi con Giáp Sắt Hỏa Tê trước mắt, sức mạnh của con tê giác lửa này lại lớn đến mức này sao!

Vũ Dương kinh hãi một, thì Giáp Sắt Hỏa Tê cùng đại hán đầu trọc trên lưng nó lại càng chấn động gấp mười.

Phải biết bọn họ không chỉ nhân tê hợp nhất, bản thân sức mạnh và trọng lượng đã cực kỳ khủng bố, lại cộng thêm đà xung phong, lực bùng nổ tạo ra đến một ngọn núi nhỏ cũng bị ủi nát.

Vậy mà lại chỉ đẩy lùi kẻ trước mắt vỏn vẹn ba bước!

Tên này rốt cuộc có còn là người không?!

Lệ —

Một tiếng ưng xé trời vang lên, bóng đen che khuất bầu trời chao đảo hạ cao độ xuống giữa không trung bên trái đại hán đầu trọc.

Võ Dương mày một chọn, hắc ảnh này lại là một đầu toàn thân đen nhánh tứ giai yêu thú, Tấn Ảnh Ưng.

Con Tấn Ảnh Ưng có sải cánh dài gần mười trượng này, trên lưng chim cũng đứng một người, chẳng qua cánh tay trái của thanh niên mặc hắc y kính trang, toàn thân áo đen này đã cụt đến tận gốc, chính là đạo nhân ảnh vừa rồi đánh lén Võ Dương.

Thanh niên này không chỉ quần áo màu đen, làn da cũng đen đúa, thế mà lại là một người da đen!

Mẹ nó, hắc quỷ này không chỉ xâm lấn Quảng Châu, hiện tại đến dị giới cũng xâm lấn sao?

Ánh mắt Võ Dương đảo qua hai người trước mắt, lại quét về phía chiến đoàn của Hạ Tiểu Kiều bên kia.

Lúc này Hạ Tiểu Kiều cũng bị một nam tử tay cầm trường đao cuốn lấy, hai người một đao một kiếm dùng lối đánh nhanh để đối công lẫn nhau, trong chốc lát thế mà cũng giằng co bất phân thắng bại.

Lệ ——

Lại là một tiếng chim khổng lồ hót vang, trên bầu trời lại bay tới một đầu Ngũ giai Lôi Điêu với cánh lấp lánh điện quang!

Đồng tử Võ Dương hơi co lại: "Ngũ giai yêu thú!"

Phía trên Lôi Điêu, đồng dạng đứng một người.

Đó là một lão đạo nhân thân khoác áo đen, khuôn mặt gầy gò âm hiểm, hốc mắt trũng sâu, tay cầm một cây cốt sáo thon dài.

"Thú triều này quả nhiên do con người thao túng, các ngươi rốt cuộc là kẻ nào?"

Ánh mắt Võ Dương ngưng trọng chằm chằm nhìn lão đạo nhân dẫn đầu này.

Truyện liên quan