Quyển 1 · Chương 61: Hạ gia, Tật Phong Kiếm Vũ
Ngay sau đó, đàn Nhện Mặt Quỷ dưới sự chỉ huy của nhện con liền chen chúc tràn vào, chỉ để lại một bộ phận, chờ nhóm Vân Thư vào động rồi mới nối gót theo sau, nhả tơ dệt thành từng tấm mạng nhện phong kín cửa động.
Cùng lúc đó, Võ Dương cũng dẫn Hạ Tiểu Kiều đi tới nơi sâu nhất trong sơn động.
Trước mắt là một sơn động hình tròn, đường kính rộng chừng trăm mét.
Trên vách động treo ngược từng chiếc kén nhện màu trắng to bằng chậu rửa mặt.
Thoạt nhìn qua ước chừng có đến mấy chục chiếc.
Hạ Tiểu Kiều ngạc nhiên nói: “Hửm? Mấy thứ này là gì vậy?”
Trong sơn động này chẳng lẽ vẫn còn yêu thú? Võ Đại Dũng sao lại tìm một nơi như thế này để giấu đồ?
Võ Dương lắc đầu.
“Ta cũng không biết, cha ta chỉ bảo ta tới đây, tìm sơn động này rồi đi vào.”
Hạ Tiểu Kiều nhíu mày, nàng luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng nhất thời lại chẳng thể nói ra.
“Vậy đồ vật đâu? Ở đâu rồi?”
Võ Dương nhìn quanh sơn động một lượt, sau đó tập trung ánh mắt vào một tảng đá lớn dính đầy tơ nhện.
Võ Dương mỉm cười hiểu ý, nhện con thật là chu đáo.
Hắn sải bước tiến về phía tảng đá, khối đá này tuy trông nặng ít nhất cả ngàn cân, nhưng đối với Võ Dương sở hữu gần bốn trăm điểm sức mạnh mà nói thì chỉ là chuyện nhỏ.
Võ Dương hai tay nhấc bổng tảng đá lên, quả nhiên phát hiện bên dưới đè một bọc vải.
“Là sổ sách?!”
Hạ Tiểu Kiều nhìn thấy bọc vải trong tay Võ Dương, tức thì reo lên mừng rỡ.
“Đúng là sổ sách rồi! Ha ha ha ha……”
Ba người Võ Dương kinh hãi, cùng nhìn về phía cửa động.
Bởi vì tiếng cười lớn này không phải của ba người bọn họ.
Chỉ thấy năm người trong tổ danh bổ Lục Phiến Môn lần lượt bước vào.
Kẻ vừa cười lớn chính là tên khống yêu sư, Dơi Công Tử.
Hạ Tiểu Kiều chắn trước mặt hai huynh muội Võ Dương, vẻ mặt đề phòng nói: “Người của Lục Phiến Môn?”
Văn Thái Bình hừ hừ cười: “Hạ cô nương đã lâu không gặp, biệt lai vô dạng?”
Hạ Tiểu Kiều lại chẳng thèm cho hắn nét mặt tốt lành: "Băng Lôi Thủ, các ngươi tới đây làm gì?"
Đến nước này, nàng làm sao còn không biết mình đã bị người của Lục Phiến Môn bám đuôi, uổng công trước đó nàng còn cười nhạo Võ Dương nghi thần nghi quỷ, không ngờ cảm giác của Võ Dương mới là chính xác!
Văn Thái Bình tiếp tục hừ hừ cười nói: “Tự nhiên là vì sổ sách, và cả Dạ Thất nữa.”
Nói rồi, ánh mắt hắn rơi xuống bọc vải trên tay Võ Dương.
Tên Dơi Công Tử đi bên cạnh chỉ vào Võ Dương nói: “Tiểu tử, giao bọc sổ sách trong tay ngươi ra, rồi khai ra Dạ Thất đang ở đâu, nếu không bản công tử sẽ khiến ngươi hối hận vì đã đến thế giới này!”
Bên kia Ninh Vô Thường thì chằm chằm nhìn Võ Nguyệt, bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.
Võ Dương đứng chắn trước mặt Võ Nguyệt, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Ninh Vô Thường.
Hạ Tiểu Kiều quay đầu lại, đưa tay về phía Võ Dương nói: “Giao đồ cho ta.”
Võ Dương ngẩn người, nhưng vẫn giao bọc vải cho nàng.
Hắn biết hành động này của nàng là đang giúp hắn đánh lạc hướng sự chú ý của Lục Phiến Môn.
Hạ Tiểu Kiều nhận lấy bọc vải, nói với Văn Thái Bình: “Thanh Châu Tri phủ Lưu Vân Thuyền câu kết với đại yêu, nay chứng cứ rõ ràng, sổ sách đã ở trong tay ta.
Lục Phiến Môn các ngươi vốn tôn thờ việc giữ gìn pháp luật Đại Chu, vậy hãy hộ tống ta tới hoàng đô, dâng chứng cứ phạm tội lên Hoàng thượng để trị tội Lưu Vân Thuyền!”
Văn Thái Bình cười ha hả nói: “Hạ cô nương nói rất phải, có điều Lục Phiến Môn chúng ta làm việc coi trọng chứng cứ, tên Dạ Thất đó giấu đầu lòi đuôi không dám dùng diện mạo thật gặp người.
Huyết thư trên thành chỉ là lời nói một chiều, không thể làm căn cứ.
Cô nương hãy giao sổ sách này cho ta, để chúng ta tự mình kiểm chứng nội dung bên trong có chân thực hay không, mới có thể theo luật phá án.”
Hạ Tiểu Kiều cười lạnh: “Hừ! Ngươi coi ta là đứa trẻ ba tuổi chắc? Còn muốn ta giao sổ sách cho các ngươi? Ngươi rõ ràng là muốn tiêu hủy chứng cứ!”
Văn Thái Bình vẫn giữ nét mặt hiền từ cười nói: “Nếu Hạ cô nương đã không biết điều như vậy, thì chúng ta đành phải dùng vũ lực thôi.”
Nói rồi, nét mặt hắn chợt lạnh xuống, phất tay: “Bắt hết lại!”
Vừa dứt lời, bốn vị danh bổ phía sau hắn đồng loạt ra tay.
Liễu Thiên Nhan dùng ám khí phi châm, giơ tay vung về phía Hạ Tiểu Kiều một nhúm phi châm nối bằng dây tơ.
Dơi Công Tử vỗ vào túi yêu sủng bên hông, một con yêu dơi khổng lồ to bằng người trưởng thành lao ra từ trong túi, không trung lao về phía Hạ Tiểu Kiều.
Còn Ninh Vô Thường thì khặc khặc cười quái dị lấy ra quan tài gỗ, triệu hồi từ bên trong ra năm con quỷ vật.
Một con là Đại Đầu Anh Quỷ, một con Quỷ Lưỡi Dài, một con toàn thân đẫm nước rõ ràng là Thủy Quỷ, một con Quỷ Chết Đói miệng rộng mũi to, cùng một con Diễm Quỷ phong tình vạn chủng!
Lúc này năm con quỷ đồng thời xuất hiện, gào hú lao về phía Hạ Tiểu Kiều.
Đối mặt với sự vây công của nhiều cao thủ và quỷ quái như vậy, Hạ Tiểu Kiều lại chẳng hề sợ hãi.
Keng một tiếng trường kiếm ra khỏi vỏ, tiếp đó xoát xoát xoát nhanh chóng xuất kiếm.
Trong chớp mắt, mấy chục đạo kiếm khí sắc bén xé gió lao về phía kẻ địch khắp các hướng.
Leng keng leng keng……
Luồng kiếm khí sắc bén dày đặc đó không chỉ đỡ đè được đòn tấn công của mấy người, mà còn dùng một chiêu đánh lui những kẻ đang vây công lên.
Ngay cả năm con quỷ vật cùng con yêu dơi cũng dưới luồng kiếm khí này mà bị đánh cho thét lên hãi hùng lùi lại.
Văn Thái Bình thấy vậy nhưng vẫn ung dung nói: “Cuồng Phong Kiếm Vũ của Hạ gia quả nhiên danh bất hư truyền!
Chỉ là Hạ cô nương duy nhất một mình, dù kiếm pháp của ngươi có cao cường đến đâu cũng không phải đối thủ của chúng ta.
Chi bằng ngoan ngoãn chịu trói, đỡ phải chịu đau đớn thể xác.”
Hạ Tiểu Kiều chống kiếm đứng thẳng, hừ lạnh: “Hừ, đã biết ta là người của Hạ gia mà các ngươi còn dám ra tay với ta? Lục Phiến Môn các ngươi thật sự muốn khai chiến với Trấn Yêu Tư của ta sao?”
“Ha ha ha ha……”
Văn Thái Bình cười lớn nói: “Hạ cô nương đã là thiên kim của Hạ lão tướng quân thì nên ngoan ngoãn ở nhà thêu hoa, không nên chạy tới nơi hoang sơn dã lĩnh này.
Những cô nương yên tâm, nơi này hẻo lánh không bóng người, một khi chúng ta đã ra tay nhất định sẽ hủy thi diệt tích, tuyệt đối không để Hạ lão tướng quân biết ngươi chết ở đây.
Dù Hạ lão tướng quân có nhận được tin báo tử của Hạ cô nương thì cũng chỉ nghĩ là do tên cuồng đồ Dạ Thất kia sát hại.
Dù sao tên cuồng đồ đó đến Huyện lệnh còn dám chém giết, huống chi là con gái của một vị tướng quân?”
Sắc mặt Hạ Tiểu Kiều hơi đổi, biết đối phương đã nảy sinh ý định giết người diệt khẩu, đổ thừa hãm hại!
“Hừ, muốn giết bản cô nương? Không dễ dàng thế đâu!”
Nói rồi, nàng lại thi triển thân pháp lần trước từng đấu với Võ Dương, thân hình đột ngột bay lên không, nhảy nhót di chuyển liên tục trên vách động, trong quá trình đó không ngừng chém ra từng đạo kiếm khí.
Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ sơn động tràn ngập kiếm khí dồn dập.
Thật sự như mưa rền gió dữ!
Những đạo kiếm khí dồn dập này không chỉ tấn công nhóm Liễu Thiên Nhan đã ra tay.
Ngay cả Văn Thái Bình và Đại Nhạc chưa ra tay cũng phải hứng chịu một lượng lớn kiếm khí chào đón.
Một bên Võ Dương xem đến âm thầm gật đầu, Hạ Tiểu Kiều kiếm pháp này, thích hợp nhất nguyên lai chính là quần chiến.
Giống như hiện tại loại này một mình đối chiến năm đại tứ giai cao thủ trường hợp, mới có thể chân chính phát huy ra thực lực của kiếm pháp này.
Phía trước gặp được bản thân đồng dạng có thể liên tục chém ra đại lượng đao khí, chỉ có thể cùng hắn đọ sức tiêu hao, mới khiến cho bộ kiếm pháp này của nàng không thể phát huy ra uy lực chân chính.
Đúng lúc này, chỉ nghe mấy tiếng hét lớn.
Đầu tiên là Sơn Vượn Đại Nhạc, chỉ thấy hắn hét lớn một tiếng, che ở Văn Thái Bình trước người.
Cả người đột nhiên giống như bị thổi phồng lên, bạo trướng gấp đôi, tiếp theo toàn thân cơ bắp phồng lên, hóa thành từng khối nham thạch cứng rắn như thiết nham!
Kiếm khí của Hạ Tiểu Kiều chém lên phía trên, bắn tung tóe ra đại lượng vụn đá, nhưng bộ phận bị chém trúng rất nhanh liền lại khôi phục như lúc ban đầu.
Truyện liên quan
Bổn Tọa Xác Thật Không Phải Người
Dù không nghĩ tới người khác, nhưng người thật đã giúp tôi vượt qua mọi giới hạn. . Hảo Hảo, ...
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Ta Ở Thần Thi Thượng Giãy Giụa
Một cỗ thần thi khổng lồ hơn cả sao trời, nâng đỡ toàn bộ Tu Chân giới.. Ngũ tạng thần ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...