Quyển 1 · Chương 457: Cung Cổ, vẫn lạc!

Vũ Yên vội hỏi:

“Đại sư, chẳng lẽ không phải ta quản gia bọn họ sao?”

Cung Cổ lắc đầu: “Là Mập Mạp bọn họ.”

“A, là tên mập chết tiệt kia sao.”

Khi nói chuyện, bốn đạo độn quang đã gần đến.

Mắt thường có thể thấy rõ, kẻ cầm đầu đúng là gã mập với thân hình núc ních thịt mỡ, theo sát phía sau là Lăng Thiên cùng Sét Đánh Sơn.

Cố Trần thì đi theo phía sau rất xa.

Nhìn bộ dạng linh lực cạn kiệt của Mập Mạp, Cung Cổ đạm nhiên cười hỏi:

“Vài vị tiểu hữu, Cao tổng quản bọn họ đâu rồi?”

Mập Mạp tức giận trả lời:

“Hừ! Quản gia muốn giết chúng ta, không ngờ đột nhiên xuất hiện hai con yêu thú hóa hình.

Yêu thú nhận định là quản gia bọn họ giết hai con bọ ngựa, liền quấn lấy quản gia không buông.

Quản gia đành cầu xin ta niệm tình cùng tiểu thư song tu,

bảo chúng ta quay về hộ tống tiểu thư trước.

Xem trên mặt tiểu thư, Mập Mạp ta cũng đành không so đo hiềm khích trước đây, miễn cưỡng đáp ứng,

lúc này mới vòng một vòng lớn đuổi tới đây.”

Mập Mạp ăn nói bừa bãi, sờ ra một khối lệnh bài giơ lên phía trước.

Cung Cổ nhìn về phía Vũ Yên, Vũ Yên gật gật đầu:

“Đây đúng là lệnh bài thân phận của quản gia.”

Cung Cổ nghe vậy đành nói:

“Xem ra sự tình là thật, nếu đã như thế, các ngươi liền lên đi.”

Vũ Yên hừ một tiếng, xoay người đi về phía phi thuyền.

“Hắc hắc, tiểu nương tử, đừng chạy, Béo ca tới đây.”

Mập Mạp cười tiện, đi đầu lên phi thuyền, Lăng Thiên cùng Sét Đánh Sơn cũng theo sau lên theo.

Thấy Cố Trần đứng tại chỗ chưa động, Cung Cổ hỏi:

“Vị tiểu hữu này không lên sao?”

Cố Trần ôm quyền nói: “Hồi tiền bối, ta quen độc lai độc vãng, liền không trộn lẫn, xin cáo từ trước.”

Hắn hướng Mập Mạp mấy người ôm quyền, xoay người đạp không rời đi.

Rất nhanh, bóng dáng Cố Trần đã biến mất trong tầm mắt.

Cung Cổ hướng Mập Mạp nói:

“Các ngươi đi trước đi, ta không yên tâm tổng quản bọn họ, ta đi xem sao.”

“Vậy tốt, chúng ta liền đi trước một bước.”

Mập Mạp thúc giục linh lực, xác định một phương hướng, phi thuyền linh quang chợt lóe, bay vút lên trời rồi hoàn toàn đi vào tầng mây.

Cung Cổ thấy phi thuyền đi xa, hóa thành một đạo thanh quang, bay về hướng Cố Trần rời đi.

Bay ra mấy trăm dặm, từ xa đã thấy Cố Trần đang khoanh tay đứng trên đỉnh núi, cười như không cười nhìn mình,

tựa hồ là cố ý chờ đợi.

Cung Cổ trong lòng không lý do thắt lại,

nhưng nghĩ đến tu vi đối phương chỉ có Kết Đan hậu kỳ đại viên mãn, so với mình thấp hơn một đại cảnh giới,

bản thân tuy chiến lực không bằng tu sĩ cùng giai, nhưng Nguyên Anh hậu kỳ đối phó một tu sĩ Kết Đan hậu kỳ vẫn là dư dả.

Hơn nữa vì khát vọng phương pháp luyện đan bằng Nguyên Anh, Cung Cổ nhẹ nhàng bay đến trước mặt Cố Trần mười trượng.

“Cung Cổ đại sư đuổi theo, không biết có việc gì?”

Cố Trần thản nhiên hỏi.

Cung Cổ cười: “Lão phu đặc biệt tới tìm tiểu hữu hỏi một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Xin hỏi tiểu hữu, lúc Mập Mạp kết Anh, ta thấy ngươi đưa ra một viên đan dược, lão phu rất muốn biết đan dược này do ai luyện chế.”

“Ta luyện.”

Cố Trần lạnh lùng nói.

Cung Cổ hơi kinh ngạc: “Không ngờ tiểu hữu tuổi còn trẻ, ở luyện đan một đạo lại có tạo nghệ như thế, lão phu bội phục.

Ta xem đan này ẩn chứa hơi thở Nguyên Anh, xin hỏi tiểu hữu, đan dược có phải dùng Nguyên Anh luyện chế?”

Nói đoạn, hắn chằm chằm nhìn vào mắt Cố Trần.

“Phải!”

Cố Trần nhàn nhạt đáp.

Thấy Cố Trần trả lời trực tiếp như vậy, Cung Cổ ha ha cười:

“Tiểu hữu thật sảng khoái, rất tốt. Không giấu gì tiểu hữu, lão phu muốn có phương pháp luyện đan bằng Nguyên Anh.”

Cố Trần lấy ra một khối da thú: “Phương pháp luyện chế có thể cho ngươi, bất quá...”

Cung Cổ nhìn thấy da thú thì mặt lộ vẻ mừng như điên: “Tiểu hữu có yêu cầu gì cứ việc đề ra.”

“Ta nghe nói có một loại phương pháp lợi dụng tu sĩ để luyện thành nhân đan, thân là thái thượng trưởng lão của luyện đan đệ nhất đại phái, một thế hệ luyện đan tông sư, nghĩ rằng hẳn là ngươi sẽ biết.”

Cố Trần vẫn thanh lãnh nói.

Cung Cổ nghe vậy sắc mặt hơi đổi, ngay sau đó ha hả cười nói:

“Tiểu hữu nói giỡn, trên đời này làm gì có biện pháp dùng người luyện đan, vẫn là đổi yêu cầu khác đi.”

“Nếu không có, vậy thì thôi, cáo từ.”

Cố Trần xoay người liền đi.

Trong mắt Cung Cổ sát khí chợt lóe qua,

nếu không phải lo lắng da thú bị hủy, hắn đã sớm ra tay.

Nghĩ lại, hắn biết ta luyện chế nhân đan thì đã sao, người chết là sẽ không nói được.

Nghĩ vậy, Cung Cổ vội vàng ngăn cản:

“Tiểu hữu đừng đi, thứ ngươi muốn lão phu có, cho ngươi là được.”

Nói đoạn, hắn vỗ túi trữ vật, lấy ra một khối da thú gần giống hệt khối trong tay Cố Trần.

Cố Trần xoay người nhìn thấy da thú, liền kết luận nó vốn là một mảnh với khối trong tay mình.

“Ngươi ném qua đây trước đi.”

"Được, lão phu đáp ứng ngươi, nhưng tiểu tử ngươi đừng giở trò gian trá."

Cung Cổ run tay, tấm da thú bay về phía Cố Trần.

Cố Trần tiếp lấy, nhìn thoáng qua rồi cũng ném tấm da thú của mình ra.

Cung Cổ dùng tay trái đón lấy da thú, tay phải vung lên, ba đạo kình khí thẳng hướng Cố Trần đánh tới.

"Phanh! Phanh! Phanh!"

Kình khí trực tiếp đánh bay Cố Trần.

Cố Trần đang ở giữa không trung, dưới tình thế cấp bách nhanh chóng ngưng tụ mấy chục căn băng châm bắn ngược về phía Cung Cổ.

Hừ, loại tiểu xảo Luyện Khí kỳ này mà cũng muốn làm khó ta sao?

Cung Cổ thân mình chấn động, vòng bảo hộ nháy mắt hiện ra.

"Đương! Đương! Đương!..."

Mấy chục căn băng châm đập vào vòng bảo hộ, liên tiếp nổ tung.

Ngay lúc Cung Cổ đang cười lạnh, một căn băng châm đã đánh vỡ vòng bảo hộ, ba căn tiếp theo trực tiếp găm vào cơ thể lão.

Một luồng cực hàn nháy mắt khiến Cung Cổ đông cứng đến run bần bật.

Huyền Băng Châm!

Cung Cổ kinh hãi, lão nằm mơ cũng không ngờ trong những băng châm bình thường lại ẩn giấu Huyền Băng Châm!

Lão vội vã vỗ một chưởng lên ngực, chấn Huyền Băng Châm ra ngoài.

Điều khiến lão không ngờ tới hơn chính là, Cố Trần vốn bị kình khí của lão đánh trúng lúc này đã dừng thân hình, xoay người tung một quyền về phía lão.

Cung Cổ miễn cưỡng vỗ túi trữ vật, lấy ra một lá bùa, nhưng còn chưa kịp bóp nát.

Quyền ảnh to như cái đấu đã ầm ầm giáng xuống.

"Oanh" một tiếng.

Cung Cổ trực tiếp bị oanh bay.

"Ca ca" tiếng xương gãy vang lên không dứt.

Cung Cổ kêu thảm một tiếng, rơi thẳng xuống dưới.

Mắt thấy sắp tan xương nát thịt, Cung Cổ ai thán một tiếng, vỗ mạnh lên đỉnh đầu, một Nguyên Anh cao năm tấc bay ra.

Nó nắm lấy túi trữ vật, bấm tay niệm chú, thi triển thuấn di chi thuật.

Ngay khoảnh khắc sắp biến mất, một luồng hấp lực khổng lồ truyền đến.

Nguyên Anh hoảng hốt, hiện lại nguyên hình, không thể tin nổi nhìn Cố Trần đang cầm một cây trường thương.

Cố Trần một tay chộp chặt lấy Nguyên Anh.

Nguyên Anh liều mạng giãy giụa, nhưng sức mạnh của cảnh giới Nguyên Anh khiến nó tuyệt vọng.

"Tiểu hữu, có chuyện gì cũng có thể thương lượng, ngươi và ta vốn không có thâm cừu đại hận. Nếu ngươi tha cho ta một mạng, lão phu hứa hẹn, sau này đan dược ngươi cần tu luyện, Thanh Vân Môn sẽ bao trọn."

Cố Trần lạnh lùng cười, tay ấn lên đỉnh đầu Nguyên Anh.

Nguyên Anh vội la lên: "Tiểu hữu, lão phu nguyện ý giao Thanh Vân Môn cho ngươi, cầu ngươi đừng giết ta."

"Cung Cổ, sai lầm lớn nhất của ngươi là năm đó không phân xanh đỏ đen trắng, dùng một thiếu niên vô tội để luyện đan.

Nếu không phải ta mạng lớn, năm đó đã sớm biến thành một viên đan dược.

Kẻ trợ Trụ vi ngược, lạm sát kẻ vô tội như ngươi, chết chưa hết tội."

Cung Cổ nghe vậy bỗng nhớ tới Huyền Băng Châm, "Ngươi... ngươi là thiếu niên đó?"

Cố Trần cười lạnh: "Không ngại nói cho ngươi biết, ba người quản gia đều là ta giết, ngươi chết trong tay ta, không oan!"

Nguyên Anh cuồng loạn hô to: "Điều này không thể nào!"

Cố Trần giơ tay, Vạn Hồn Kỳ tế ra.

Hồn phách quản gia hiện lên trong làn hắc khí, bộ mặt dữ tợn gào thét về phía Cố Trần.

Nguyên Anh vừa thấy, biết Cố Trần cho mình xem cảnh này nghĩa là mình đã nắm chắc cái chết, không còn đường sống.

Nó không còn giãy giụa, mặt xám như tro tàn, xụi lơ xuống.

"Cung Cổ, ta là Cố Trần, chủ nhân cũ của ngươi. Thanh Vân Môn của ngươi, Tửu Quỷ sẽ xử lý tốt, ngươi an tâm đi thôi."

Nguyên Anh than một tiếng, nhắm chặt hai mắt.

Cố Trần rút tinh hồn của Cung Cổ nuốt vào miệng,

rồi bỏ Nguyên Anh vào hộp ngọc.

Thu Vạn Hồn Kỳ và túi trữ vật, Cố Trần hạ thân hình xuống, lấy từ trong tay xác Cung Cổ ra một lá bùa.

Nhìn kỹ, hóa ra là một tấm Thế Kiếp Phù có thể giúp chủ nhân chắn một lần kiếp nạn.

Cố Trần thầm hô may mắn, may mà mình không lỗ mãng ra tay, nếu không thật sự đã để lão đào thoát.

Thiêu hủy thi thể, Cố Trần đuổi theo phi thuyền của gã mập.

Một thế hệ luyện đan tông sư cứ như vậy mà ngã xuống!

Truyện liên quan