Quyển 1 · Chương 474: Nhục nhã! Chấn kinh!

Để một đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ phải quỳ lạy rồi chui háng một tu sĩ vừa mới kết Anh,

trước mắt bao người, đối với một đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ mà nói, sự nhục nhã này so với việc tự đoạn một tay còn nặng nề hơn gấp bội!

Người xem không chê chuyện lớn, mọi người ôm tâm lý xem kịch vui, dồn hết ánh mắt nhìn chằm chằm vào Cố Trần!

Giờ phút này, Cố Trần là tiêu điểm của mọi người tại đây, là tiêu điểm của Mênh Mông Thành, là tiêu điểm của đại Thương Quốc và thậm chí là toàn bộ giới Tu Tiên!

Cố Trần nhìn quanh mọi người một vòng, liếc nhìn Xảo Vân, Mị Nhi và Đại Hắc,

Xảo Vân, Mị Nhi, Đại Hắc thần sắc ảm đạm, trong mắt lệ quang chớp động.

Cố Trần cuối cùng dừng ánh mắt sủng nịch trên người Linh Nhi.

Giờ phút này Linh Nhi sớm đã lệ rơi đầy mặt, không ngừng lắc đầu:

“Thiếu gia! Không cần! Linh Nhi chỉ là nô tỳ của người, chết không đáng tiếc, không đáng để thiếu gia vì Linh Nhi mà chịu nỗi nhục nhã này!”

Cố Trần sảng khoái cười, truyền âm nói:

“Linh Nhi, nàng quan trọng hơn cả mạng sống của ta!”

“Oa......!”

Linh Nhi lên tiếng khóc lớn!

Cố Trần xoay người đi đến trước mặt Tiêu Tử Tinh, cúi người hành lễ:

“Mong rằng Tiêu công tử nói lời giữ lời.”

Nói rồi làm bộ liền muốn quỳ xuống.

Thấy Cố Trần thực sự muốn quỳ, Tiêu Tử Tinh ngược lại hơi sửng sốt,

nghĩ ngợi một chút rồi vội xua tay nói: “Đó là tự nhiên, bất quá ngươi chờ một lát, đã làm thì làm cho trót.”

Nói đoạn vỗ túi trữ vật, lấy ra một chiếc ghế bành,

bước về phía sau vài bước, đặt ghế xuống, Tiêu Tử Tinh tùy tiện ngồi lên.

Quay đầu nhìn thoáng qua Linh Nhi đang khóc thành lệ nhân, Tiêu Tử Tinh thầm nghĩ trong lòng:

Đổi lại là mình, dù là vì cha mẹ con cái, bảo lão tử quỳ trước một kẻ tu vi thấp hơn mình, lão tử còn chưa chắc đã vui,

vậy mà hắn lại vì một nha đầu mà quỳ trước mặt mình, chẳng lẽ nha đầu này có chỗ hơn người, đáng giá để gã này không màng mặt mũi mà bảo vệ nàng?

Tiêu Tử Tinh tâm tồn nghi hoặc, nghĩ rằng cần phải bắt lấy nha đầu này để thăm dò cho ra lẽ.

Tiêu Tử Tinh chỉ chỉ trước mặt, ngạo nghễ nói:

“Cố Trần, tới, quỳ ở đây, nói trước, tư thế quỳ nhất định phải ngay ngắn, thái độ nhất định phải thành khẩn! Nếu không thì làm lại.”

“Là!”

Cố Trần khí định thần nhàn tiến lên vài bước, đẩy kim sơn đổ ngọc trụ, cung cung kính kính quỳ xuống.

“Bang! Bang! Bang!”

Cố Trần dập mạnh ba cái thật vang, thẳng tắp quỳ ở đó.

“Xôn xao!” Một tiếng.

Đám đông bốn phía thấy thế, như chảo dầu nóng bị đổ vài giọt nước lạnh, nháy mắt sôi trào.

“Đồ rác rưởi vô dụng! Vậy mà thực sự quỳ!”

“Mấu chốt là còn quỳ ngay ngắn như vậy, đúng là phế vật!”

“Mẹ nó, thái độ này còn thành khẩn hơn cả lúc lão tử quỳ trước Thái Thượng lão tổ, mất mặt quá, thật sự quá mất mặt!”

“Quỳ trước kẻ tu vi thấp hơn mình, đúng là đồ hèn nhát!”

“Chính là, đổi lại là ta, dù có chết cũng không quỳ!”

Các loại lời chửi rủa khó nghe che trời lấp đất, từ bốn phương tám hướng như thủy triều ập tới phía Cố Trần.

Mị Nhi đẫm lệ nhìn Linh Nhi nước mắt rơi như mưa,

trong mắt tràn đầy hâm mộ, miệng lẩm bẩm:

“Trên đời này, người có thể khiến thiếu gia chịu đựng khuất nhục, ngoài cha mẹ và người thân của huynh ấy ra, chỉ sợ cũng chỉ có Linh Nhi muội muội.”

Xảo Vân than nhẹ một tiếng, thương tiếc vỗ vỗ vai Mị Nhi.

Thượng Quan Tuyết nhìn Linh Nhi, biểu tình phức tạp.

Lạc Vũ Yên vẻ mặt ghen tị nhìn Linh Nhi một cái:

“Không biết nàng ta có gì tốt, mà khiến một đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cam nguyện chịu nhục vì nàng, hừ!”

“Ha ha, Khô Tâm đại sư, không ngờ Cố Trần tiểu tử này lại không tiền đồ như vậy,

cư nhiên vì một nữ tử mà cam nguyện chịu nỗi nhục lớn thế này, xem ra lão phu muốn có được cô gái nhỏ Thượng Quan Tuyết kia vẫn còn hy vọng.”

Độc Nhãn Lão Ma truyền âm xong không nhịn được cười ha ha.

“A di đà phật!”

Khô Tâm đại sư lông mày cũng không nhướng lên, chỉ tụng một câu phật hiệu.

Trong lòng lại đang cười lạnh, nếu ngươi biết Cố Trần vì nha đầu này mà không hề để Kim Quang Tông vào mắt, trực tiếp đánh lão nạp trọng thương, ngươi sẽ không nghĩ như vậy đâu.

Mục Các Lão và Bành thành chủ nhìn nhau cười,

họ không ngờ Tiêu Tử Tinh này còn bày ra trò này để nhục nhã Cố Trần, nhìn thật là đã mắt!

Tiêu Tử Tinh nghe tiếng mắng chửi như nước chảy, đắc ý cười ha ha:

“Ha ha ha ha, vừa rồi quỳ rất ngay ngắn, thái độ cũng đủ thành khẩn, ta rất hài lòng.”

Mông dịch sang bên cạnh, tách một chân ra, chỉ chỉ dưới háng:

“Tới, Cố Trần, ngươi tiếp tục! Lúc chui nhớ kỹ tốc độ phải chậm thôi!”

Cố Trần lên tiếng là, cúi người chui về phía dưới háng.

“Ừ, cứ như vậy, tốc độ chậm một chút, lại chậm một chút.”

Cố Trần vừa chui vào dưới háng mình, Tiêu Tử Tinh lên tiếng nhắc nhở.

Nhìn tấm lưng Cố Trần hoàn toàn lộ ra trước mắt,

trong mắt Tiêu Tử Tinh sát khí hiện lên, quay đầu nhìn thoáng qua gã đại hán mắt báo bên cạnh.

Đại hán hiểu ý, không hề để ý tới Linh Nhi, lặng lẽ từ túi trữ vật rút ra một thanh đại đao kim bối.

Sợ Cố Trần phát giác, hắn không dám vận dụng linh lực.

Hai tay nắm chặt đại đao, dồn hết sức bình sinh chém mạnh vào phía sau lưng Cố Trần!

“A! Thiếu gia cẩn thận!”

Thấy gã đại hán mắt báo đột nhiên ra tay, Thượng Quan Tuyết kinh hô thành tiếng, nhưng muốn ngăn cản đã không kịp!

Xảo Vân mấy người càng sợ tới mức che mắt không dám nhìn thẳng.

Đánh lén!

Các tu sĩ tại đây bị một màn này làm cho kinh ngạc đến ngây người!

Tiêu công tử này cũng quá cuồng, quá kiêu ngạo rồi!

Mục các lão cùng Bành thành chủ cũng bị dọa sợ, bọn họ trăm triệu không ngờ tới, Tiêu công tử vì một nha đầu mà dám to gan lớn mật đến thế,

dám công khai giết người ngay trước mặt bao nhiêu người!

Nghĩ lại thì họ cũng chẳng lo lắng, chỉ là một tán tu mà thôi, chết thì chết!

Còn Cố Trần đang mải suy nghĩ nên cũng không thể ngờ được, có người dám công khai hành hung ngay tại Mênh Mông thành.

Hỗn Độn Kiếm Kỳ Lân và Long Quy, hai khí linh ẩn giấu trong tay phải Cố Trần, vì không cảm nhận được dao động linh lực nên không thể kịp thời ra hộ chủ.

“Vút!”

Một kích mạnh mẽ mang theo tiếng xé gió nặng nề, chém mạnh vào sống lưng không chút phòng bị của Cố Trần.

Ngay khi gã đại hán mắt báo cho rằng đã đắc thủ, trong lòng mừng như điên,

thì nghe “Đương!” một tiếng kim loại va chạm vang lên, âm thanh chói tai khiến tai các tu sĩ “ong ong” rung động!

Nhát đao dồn hết sức bình sinh này, giống như chém vào tường đồng vách sắt,

gã đại hán mắt báo bị chấn đến cánh tay tê dại, hổ khẩu rạn nứt, đại đao rời tay bay ra.

“Sao có thể?”

Gã đại hán mắt báo nhìn đôi tay đang chảy máu của mình, đứng ngây ra như gà mắc tóc!

Cố Trần sải bước từ dưới háng Tiêu Tử Tinh chui ra, thân hình chợt lóe, đi tới trước mặt Linh nhi,

phất tay đánh tan bàn tay khổng lồ đang nắm lấy Linh nhi, một tay ôm nàng vào lòng.

“Linh nhi, muội không sao chứ?”

Cố Trần nhìn từ trên xuống dưới Linh nhi, đau lòng hỏi.

“Thiếu gia, muội không sao, còn huynh thì sao, có bị thương không, để Linh nhi chữa thương cho huynh.”

“Ta không sao.”

Nghe Linh nhi bình an vô sự, lòng Cố Trần nhẹ nhõm, phi thân tới trước mặt Thượng Quan Tuyết, nhẹ nhàng đặt Linh nhi xuống.

Thượng Quan Tuyết, Xảo Vân và Đại Hắc đứng thành hình chữ phẩm, bảo vệ Linh nhi ở giữa.

Thấy Cố Trần lông tóc không tổn hao gì, đám đông lại lần nữa sôi trào!

“Pháp thể song tu, tiểu tử này nhất định là pháp thể song tu!”

“Thế mà vẫn không sao, mạnh, thật sự quá mạnh!”

“Một kích toàn lực của thân thể Nguyên Anh hậu kỳ mà tiểu tử này chẳng hề hấn gì, hắn còn là người sao?”

“Yêu nghiệt mà!”

“A di đà phật!”

Khô Tâm đại sư trầm giọng niệm một câu phật hiệu, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc,

không ngờ thân thể tiểu tử này lại cường hãn đến mức độ này!

Trong tình trạng không hề phòng bị mà có thể đỡ được đòn chí mạng đó.

Đổi lại là mình, e rằng đã sớm tàn phế!

Ý niệm báo thù còn sót lại ban đầu, giờ phút này đã tan thành mây khói!

“Khô Tâm, ngươi nói thật đi, thân thể tiểu tử kia so với ngươi thì thế nào?”

Độc Nhãn lão ma nghe thấy phật hiệu liền không nhịn được hỏi.

“Ha ha, so với lão nạp thì người này còn kém hơn một chút!”

“Vậy thì ta an tâm rồi!” Độc Nhãn lão ma thở phào nhẹ nhõm.

Mục các lão cùng Bành thành chủ nhìn nhau với vẻ mặt nghiêm trọng, đều thấy được sự kinh hãi trong mắt đối phương!

Giữa tiếng kinh thán của vạn người, Cố Trần mặt âm trầm, từng bước một đi về phía Tiêu Tử Tinh!

Truyện liên quan