Quyển 1 · Chương 467: Cấm thuật, Quyết Tử Thần!

Dứt lời, tâm niệm vừa động,

Hỗn Độn Kiếm tế ra,

Hôi quang chợt lóe, hóa thành trăm trượng, tựa như một tòa cự phong huyền phù giữa không trung.

Một cổ bàng bạc viễn cổ hơi thở tràn ngập ra.

Khô Tâm trong lòng rùng mình, thân mình không khỏi lùi lại phía sau mười trượng.

“Trảm!”

Cố Trần gào to một tiếng.

Hỗn Độn Kiếm hôi quang bùng lên, mang theo khí thế bẻ gãy nghiền nát hướng Khô Tâm chém tới.

Khô Tâm hoảng hốt, bất chấp công kích Cố Trần,

Phất tay ném ra pháp trượng, niệm một chữ “Trường”,

Pháp trượng kim sắc quang mang đại thịnh, nháy mắt hóa thành trăm trượng hướng cự kiếm công tới.

“Oanh!”

Kiếm trượng va chạm mạnh vào nhau.

Pháp trượng kim sắc linh quang bùng lên vài cái, nhanh chóng ảm đạm,

Khôi phục nguyên dạng rơi xuống phía dưới.

Màu xám cự kiếm trở nên hư ảo, ngừng lại một chút, tiếp tục oanh xuống.

Khô Tâm thần sắc biến đổi lớn, thân hình bạo lui.

Nhưng vẫn không thể tránh né cự kiếm công kích, chỉ đành cắn răng oanh ra một chưởng.

Kim sắc chưởng ấn nhập vào cơ thể mà ra, oanh lên cự kiếm.

“Phanh!”

Cự kiếm hư ảnh tán loạn, Khô Tâm cũng bị oanh ra trăm trượng.

Cố Trần một phách kim bát.

Kim bát bắn nhanh mà ra, tạp hướng Khô Tâm.

Khô Tâm vừa ổn định thân hình đã bị kim bát tạp trúng, lần nữa bị oanh bay,

Một ngụm máu tươi phun ra.

Khô Tâm đại sư trong lòng hối hận không thôi, hối không nên trực tiếp đi tìm Cung Cổ,

Đáng lẽ nên khôi phục linh lực trước, hiện tại nói gì cũng đã muộn.

Sấn hắn bệnh, lấy mạng hắn!

Cố Trần trong mắt tàn nhẫn chi sắc hiện lên, vẫy tay thu hồi Hỗn Độn Kiếm, Hỗn Độn chi khí điên cuồng đưa vào.

Trăm trượng cự kiếm lần nữa ngưng ra.

“Trảm!”

Cự kiếm hỗn loạn tiếng xé gió, lần nữa rơi xuống.

Khô Tâm đại kinh thất sắc, một phách túi trữ vật, sờ ra một lá bùa, bóp nát.

Màu vàng linh quang chợt lóe, một thân ảnh giống hệt Khô Tâm biến ảo mà ra.

Ngay lúc này, cự kiếm ầm ầm rơi xuống.

“Phanh!”

Hư ảnh bị oanh tán.

“A!”

Theo một tiếng hét thảm, Khô Tâm biến mất không tung tích.

Thế Kiếp Phù!

Cố Trần thần thức nhanh chóng tản ra, sưu tầm phạm vi mấy ngàn dặm, nhưng nào còn thấy bóng dáng Khô Tâm.

Cố Trần ám đạo một tiếng đáng tiếc, vẫy tay thu Hỗn Độn Kiếm cùng pháp trượng.

Tùy tiện tìm một phương hướng, đạp không mà đi.

Bay ra ngàn dặm, tìm một tòa thổ sơn không chớp mắt rơi xuống,

Trên người hoàng mang lập lòe, Cố Trần thi triển Thổ Độn Thuật chìm vào trong đất.

Tâm niệm vừa động, tiến vào không gian.

“Đại Hắc, tỉnh tỉnh!”

Linh Nhi nôn nóng hô, không ngừng hướng Đại Hắc độ nhập linh khí.

“Đại Hắc làm sao vậy?”

Cố Trần lắc mình đi tới trước mặt Đại Hắc.

Chỉ thấy Đại Hắc hai mắt nhắm nghiền, khóe miệng không ngừng chảy máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng.

Đã hơi thở thoi thóp.

“Thiếu gia, Đại Hắc từng bị lão hòa thượng đánh một chưởng, vừa rồi nhìn thấy thiếu gia, hưng phấn không thôi, đột nhiên liền ngất đi.”

Mị Nhi nói.

Linh Nhi thấy Cố Trần đã đến, lôi kéo tay áo Cố Trần khóc ròng nói:

“Thiếu gia, trong cơ thể Đại Hắc có một đạo linh lực lão hòa thượng tàn lưu, đang tổn hại nội tạng nó.

Ta không có cách nào trị liệu, ngươi mau nhìn xem đi.”

Cố Trần trong mắt hồng mang lập lòe,

Chỉ thấy một đạo kim linh lực hóa thành mấy cây kim châm du tẩu giữa ngũ tạng lục phủ Đại Hắc.

Kim khắc Mộc, khó trách Linh Nhi không thể trị liệu.

Cố Trần hơi trầm ngâm, tâm niệm vừa động, Hỏa Linh trống rỗng xuất hiện.

“Hỏa Linh, đi hóa giải mấy cây kim châm kia.”

Hỏa Linh nhảy lên vài cái, “Vèo” một chút chui tọt vào trong cơ thể Đại Hắc.

Chỉ chốc lát, Hỏa Linh từ trong cơ thể Đại Hắc chui ra, mang theo một tiểu đoàn kim linh lực ra ngoài.

Cố Trần đầu ngón tay rạch một đường trên cổ tay, máu tươi lóe kim sắc quang điểm phun trào ra.

“Thiếu gia!”

Linh Nhi thét to.

“Đại Hắc mất máu quá nhiều, không cứu liền không kịp nữa rồi.”

Chỉ chốc lát, Cố Trần sắc mặt trắng bệch, suy yếu nằm trên mặt đất, sờ ra một lá bùa chụp lên miệng vết thương, liền ngất đi.

“Thiếu gia.”

Linh Nhi đau lòng nhìn Cố Trần đang mất máu quá nhiều, rưng rưng nước mắt đổ một thước lớn huyết đoàn vào trong cơ thể chàng.

Mị Nhi than nhẹ một tiếng, chống cằm lẳng lặng nhìn Cố Trần, miệng lẩm bẩm:

“Kẻ điên!”

Các nàng không biết rằng,

giờ phút này, Kỳ Lân thật cốt trong cánh tay phải Cố Trần đang điên cuồng vận chuyển,

từng giọt máu vàng óng được tạo ra, cuồn cuộn không ngừng chảy vào mạch máu.

.......

Ba tháng sau, Cố Trần từ từ tỉnh lại.

“Thiếu gia, người tỉnh rồi.”

Linh Nhi mừng rỡ đến phát khóc.

“Ta ngủ bao lâu rồi?”

“Người đã ngủ ba tháng.”

Mị Nhi cười nói.

“Chủ nhân.”

Đại Hắc tiến lại gần.

“Ha ha, Đại Hắc, ngươi thế nào rồi?”

Đại Hắc lắc lắc đầu nói:

“Chủ nhân, nhờ có Kỳ Lân huyết, ta cảm thấy mình cường tráng hơn rất nhiều,

di, chủ nhân, ta thấy người cũng mạnh lên không ít.”

“Phải không?”

Cố Trần đứng dậy, vận động gân cốt, một tràng tiếng xương kêu “rắc rắc” vang lên,

cảm nhận cơ thể một chút, Cố Trần cười lớn:

“Không ngờ việc truyền máu cho Đại Hắc lại khiến thân thể ta đạt tới cửu cấp đỉnh phong,

thật là trong cái rủi có cái may.”

“Hì hì, chúc mừng thiếu gia.”

Linh Nhi cười khúc khích, ngoan ngoãn đi tới trước mặt Cố Trần.

Cố Trần nắm lấy tay Linh Nhi: “Linh Nhi, mấy năm nay các ngươi sống có tốt không?”

Linh Nhi lắc đầu: “Chúng ta sống không tốt lắm.”

Tiếp đó, Linh Nhi kể lại những chuyện mình đã trải qua.

“Thiếu gia, còn người thì sao? Mấy năm nay người đã sống thế nào?”

Cố Trần cũng kể lại những trải nghiệm của bản thân,

cuối cùng, chàng cảm khái nói:

“Ta đã vài lần tiến vào Lam Rừng Rậm nhưng vẫn không thể tìm thấy tung tích các ngươi,

giờ thì tốt rồi, cuối cùng cũng gặp lại, từ nay về sau không bao giờ tách rời nữa.”

“Vâng, không xa rời nhau.”

Linh Nhi và Mị Nhi vui vẻ reo lên.

“Đi, về nhà thôi!”

Cố Trần tâm niệm vừa động, mang theo các nàng rời khỏi Càn Khôn không gian.

“Thiếu gia, người cứ thế mang theo chúng ta, không sợ bị người khác nhìn thấy sao?”

Linh Nhi lo lắng hỏi.

Cố Trần cười lớn:

“Linh Nhi, đừng sợ, ta từng hứa với nàng, sẽ có một ngày thiên hạ này nơi nào ta cũng có thể đi, hôm nay chính là lúc đó! Đi!”

Cố Trần phất tay, ba người một thú hóa thành độn quang bay về phía Đại Thương.

Vừa bay ra trăm dặm, trong thức hải Cố Trần vang lên tiếng mắng của Âu Dương Đồ:

“Là tên khốn kiếp nào sử dụng công kích thần hồn, hại lão tử hôn mê lâu như vậy.”

“Là Sư Tử Hống của Phật môn.”

Cố Trần không giảm tốc độ, dùng thần thức giao tiếp với Âu Dương Đồ.

Âu Dương Đồ mắng:

“Hừ! Công pháp sóng âm, rác rưởi!

Tiểu tử, thần thức của ngươi đã mạnh tới mức nào rồi?”

“Phạm vi cực hạn có thể dò xét hơn bảy ngàn dặm.”

“Ừm, phạm vi của Nguyên Anh sơ kỳ là một ngàn dặm, trung kỳ là hai ngàn dặm,

ngươi gấp năm lần và gấp ba lần bọn họ, như vậy tính ra, ngươi có thể tu luyện Tử Thần Quyết.”

“Tử Thần Quyết? Rất lợi hại sao?”

“Hắc hắc, tiểu tử ngốc, Tử Thần Quyết này là pháp thuật dùng thần thức để công kích,

gấp ba lần có thể khiến người ta hôn mê, gấp năm lần có thể lấy mạng người.

Vì thần thức vô hình vô sắc nên giết người cực kỳ ẩn nấp,

người chết không hề đau đớn, tựa như đang ngủ, rất khó bị người khác phát hiện.

Do quá mức ác độc nên ở Tiên giới nó bị liệt vào cấm thuật,

một khi bị phát hiện sẽ bị toàn bộ Tiên giới truy sát.

Tuy nhiên thuật này cũng có nhược điểm, nếu gặp đối thủ có thần thức tương đương, dễ bị phản phệ,

nhẹ thì hôn mê, nặng thì biến thành kẻ ngu dại. Thế nào, ngươi có dám học không?”

Cố Trần cười nói: “Cái gì mà cấm thuật, chẳng qua là đám đại năng cao cao tại thượng kia thấy uy lực thuật này quá lớn, bản thân lại không thể tu luyện,

sợ địa vị khó giữ nên mới bày ra lý do đó thôi.

Ta không sợ, ta học!”

Âu Dương Đồ cười ha hả:

“Tốt, quả nhiên có quyết đoán.”

Nói rồi ông điểm vào giữa mày chàng, từng ký tự tối nghĩa khó hiểu bay ra, hoàn toàn đi vào trong thức hải Cố Trần.

Cố Trần nhất tâm nhị dụng, vừa phi hành vừa lĩnh ngộ Tử Thần Quyết!

.......

Truyện liên quan