Quyển 1 · Chương 449: Bọ ngựa lưng vàng

Trong phòng có một tòa Truyền Tống Trận cỡ lớn.

Bên cạnh Truyền Tống Trận, đứng ba vị tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ.

Trong đó một vị rõ ràng là Cung Cổ đại sư của Thanh Vân Môn.

“Ha hả, lần hành động này đành làm phiền Cung Cổ đại sư.”

Lạc Thu Bạch hướng về phía một vị lão giả ôm quyền nói.

“Lạc các chủ khách khí rồi, Cung mỗ tự nhiên sẽ tận lực.”

Cung Cổ đại sư ha hả cười, ôm quyền đáp lễ.

“Đa tạ đại sư.”

Lạc Thu Bạch xoay người hướng lão nhân lưng gù nói: “Quản gia, tiểu nữ liền giao cho ngươi.”

“Lão gia yên tâm, có lão nô ở đây, nhất định bảo vệ tiểu thư vô sự!”

“Hảo, vậy các ngươi xuất phát đi.”

“Tới, đều lên đi.”

Lão nhân lưng gù chào một tiếng, dẫn theo Lạc Vũ Yên bước vào Truyền Tống Trận.

Cung Cổ đại sư cùng ba vị tu sĩ Nguyên Anh theo sau đứng lên trên Truyền Tống Trận.

Cố Trần theo mọi người tiến vào, Lạc Thu Bạch đánh ra một đạo pháp quyết,

Trận pháp “ô ô” rung động, linh quang chợt lóe, mọi người biến mất không thấy.

......

Trong một sơn cốc hoang vu, không khí chấn động, mười mấy tu sĩ trống rỗng xuất hiện.

Cố Trần nhìn quanh cảnh tượng bốn phía, thầm nghĩ Vạn Bảo Các này thật đủ cẩn thận, ngay cả Truyền Tống Trận cũng là một cái Truyền Tống Trận ngẫu nhiên.

Lão nhân lưng gù vỗ túi trữ vật, tế ra một chiếc phi thuyền lớn bằng bàn tay.

Tàu bay gặp gió liền lớn dần, nháy mắt hóa thành mười trượng, là một chiếc tàu bay xa hoa hai tầng.

Không đợi mọi người tản ra thần thức xem xét, lão nhân lưng gù thúc giục: “Chư vị thỉnh lên thuyền.”

Mọi người chỉ đành theo lời bước lên tàu bay.

Lão nhân lưng gù phất tay khởi động vòng bảo hộ ngăn cách thần thức, chọn một phương hướng, điều khiển tàu bay bay lên trời, hoàn toàn đi vào trong tầng mây.

Cố Trần liếc nhìn đám người Mập Mạp một cái, xoay người đi về phía một căn phòng.

Lạc Vũ Yên si ngốc nhìn Cố Trần, cho đến khi Cố Trần tiến vào phòng, lúc này mới u oán đi lên lầu.

Mập Mạp thấy vậy không nhịn được lầm bầm một câu: “Mẹ nó, tiểu bạch kiểm.”

Những người còn lại cũng hung hăng trừng mắt nhìn Cố Trần một cái, đều tự tìm một căn phòng đả tọa.

Cũng không biết qua bao nhiêu ngày, một đạo thanh âm già nua truyền tới.

“Tới rồi, đều ra đây đi.”

Mọi người ra khỏi phòng, lúc này mới phát hiện tàu bay đang dừng ở một khe núi nhỏ.

Khe núi không lớn, phạm vi chừng ba mươi trượng, tận cùng bên trong có một cái sơn động, cửa động đứng bốn lão già, tu vi ở Kết Đan hậu kỳ đại viên mãn.

Bốn phía sương mù mênh mông, đỉnh đầu có một tầng màn hào quang như có như không, bao phủ cả tòa khe núi.

Hiển nhiên nơi này được trận pháp bảo hộ.

Lão nhân lưng gù thu tàu bay, dẫn mọi người tới trước mặt bốn người kia.

“Bái kiến đại tổng quản.”

Bốn lão già cúi người hành lễ.

“Ân, tình huống thế nào rồi!”

Lão nhân lưng gù thẳng người hỏi.

Trong đó một lão già mặc áo đen, trên má có một nốt ruồi đen to bằng móng tay, trên nốt ruồi mọc một dúm lông dài, nói:

“Hồi bẩm đại tổng quản, quả dị kia vừa mới biến sang màu thứ tám.”

Lão nhân lưng gù quay đầu nhìn về phía Cung Cổ đại sư:

“Đại sư, đã biến sang màu thứ tám, theo ý ngài, Di La Quả này còn bao lâu nữa thì thành thục?”

Cung Cổ đại sư hơi trầm ngâm, vuốt râu nói:

“Di La Quả muốn thành thục, ngoài việc phải trải qua sự chuyển biến của ngũ hành chi sắc, còn có phong, lôi, băng.

Thậm chí còn có quỷ, yêu, ma chờ.

Đương nhiên, màu sắc xuất hiện càng nhiều, chứng tỏ phẩm chất càng tốt.

Có thể xuất hiện thuộc tính quỷ, yêu, ma, cho dù chỉ là một loại, đó cũng là tồn tại cực phẩm,

thông thường rất ít khi xuất hiện.

Mỗi màu biến đổi trải qua chín ngày, hiện đã thay đổi tám sắc, xem ra cũng chỉ trong mấy ngày nay thôi.”

Lão nhân lưng gù gật gật đầu: “Nói như vậy, chúng ta cần phải lập tức hành động.”

Nói xong, lão xoay người hướng về phía Cố Trần và những người khác:

“Chư vị tiểu hữu, mục đích chính lần này của chúng ta là Di La Quả,

ra khỏi trận pháp cần tận lực thu liễm hơi thở, gặp được yêu thú cần ẩn nấp thân hình, tránh để xảy ra xung đột.

Vạn nhất bị yêu thú tấn công, các ngươi cần phải đồng lòng hợp lực, một kích phải giết,

chúng ta không tiện ra tay, sợ dẫn tới yêu thú Hóa Hình kỳ,

dù sao nhân yêu đại chiến vừa mới kết thúc, hai bên đã hứa hẹn, về sau Nguyên Anh kỳ và Hóa Hình kỳ tuyệt không tham dự vào việc săn giết lẫn nhau.”

“Là!”

Mọi người cùng kêu lên đáp.

Lão nhân lưng gù hướng về phía lão già có dúm lông trên nốt ruồi nói:

“Tiểu Mao, các ngươi dẫn đường phía trước.”

“Tuân lệnh.”

Tiểu Mao cùng ba người kia thu liễm hơi thở, khom người ra khỏi trận pháp phòng hộ.

“Vũ Yên cô nương, ngươi đi sát ta, Béo ca bảo hộ ngươi.”

Mập Mạp vỗ ngực nói.

“Ta cần ngươi bảo hộ sao?”

Vũ Yên trừng hắn một cái, quay đầu nhìn Cố Trần, khuôn mặt nhỏ ửng đỏ, nhỏ giọng nói:

“Ta đi theo phía sau ngươi.”

“Tùy ý.”

Cố Trần nhàn nhạt đáp một câu.

“Ha ha, Mập Mạp, ngươi vỗ mông ngựa mà lại vỗ nhầm vào chân ngựa rồi.”

Có người trêu chọc nói.

Mấy người cũng thu liễm hơi thở đi theo phía sau bốn người, trong chín người thì Cố Trần theo sát Mập Mạp ở vị trí cuối cùng,

Theo sát Cố Trần là Lạc Vũ Yên với khuôn mặt đỏ bừng, vẻ mặt đầy hưng phấn,

Phía sau nàng là Cung Cổ đại sư cùng hai vị Nguyên Anh tu sĩ.

Lão nhân còng lưng đi đoạn cuối cùng.

Ra khỏi khe núi là một rừng cây cao lớn, đám người khom lưng đi xuyên qua đó,

Vượt qua rừng cây chính là núi rừng rậm rạp.

Gặp phải yêu thú, mọi người đều thi triển ẩn nấp chi thuật, lặng lẽ vòng qua.

Cứ như vậy, lật qua mấy đỉnh núi, trải qua ba ngày cuối cùng cũng đi tới một thung lũng lớn được dãy núi bao quanh.

Bên trong sơn cốc yêu vụ lượn lờ, thấp thoáng có tiếng thú rống truyền ra.

Cách cửa cốc trăm trượng, mọi người trốn sau bụi cỏ dưới gốc đại thụ.

Tiểu Mao đẩy bụi cỏ ra, cẩn thận đánh giá bên trong sơn cốc một lát, lại nghiêng tai nghe ngóng một hồi, lúc này mới nuốt nước miếng hướng Quản gia ôm quyền nói:

“Khởi bẩm Đại tổng quản, Di La quả nằm ở sâu trong sơn cốc, có một đôi bọ ngựa bảo hộ,

Vừa rồi nghe âm thanh giống như bên trong chỉ có một con, xem ra con còn lại đã ra ngoài kiếm ăn rồi.”

“Hừ! Ta tưởng yêu thú gì lợi hại, chỉ là một con bọ ngựa mà thôi, xem ngươi sợ tới mức kìa.”

Mập Mạp khinh thường lẩm bẩm một câu.

Sáu người đi cùng cũng lộ vẻ khinh thường, đều nghĩ bốn kẻ này thật không tiền đồ, lại bị một con sâu dọa thành như vậy.

Chỉ có một tu sĩ bên hông đeo túi linh thú là lộ vẻ mong chờ.

“Hừ, ngươi biết cái gì, hai đồng liêu của chúng ta đã chết dưới đôi càng của hai con súc sinh đó.

Các ngươi bớt khoác lác đi, chờ tận mắt thấy rồi thì sẽ không nói như vậy nữa.”

Tiểu Mao hừ lạnh một tiếng, tiếp tục nói:

“Trong đó một con bọ ngựa cái bụng rất lớn, nghĩ là sắp sinh, sự tình chính là như vậy.”

Quản gia khẽ “Ừ” một tiếng, thần thức lặng lẽ thả ra.

Liền thấy sâu trong sơn cốc mọc một cây ăn quả cao chừng một trượng, rễ cây chằng chịt, trên cây có hai quả to bằng nắm tay.

Tận cùng bên trong có một cái hang đá cao một trượng, cửa hang nằm bò một con bọ ngựa khổng lồ bụng tròn vo, trên lưng lóe kim sắc linh quang.

Bọ ngựa có cái miệng lớn sắc nhọn, hai cánh tay cường tráng có răng cưa dài chừng một trượng, đỉnh gai nhọn trên cánh tay lóe lên hàn mang thấm người.

Kim Bối Bọ Ngựa tựa hồ cảm nhận được điều gì, lười biếng mở một con mắt,

Phát hiện không có nguy hiểm, lúc này mới chậm rãi nhắm lại.

“Cư nhiên là Kim Bối Bọ Ngựa cửu cấp đỉnh phong.”

Quản gia vội vàng thu thần thức, thần sắc ngưng trọng nói.

Đang nói, một bóng đen từ trên đỉnh đầu bay qua.

Mọi người ngẩng đầu quan sát, chỉ thấy một con bọ ngựa khổng lồ bắt một con heo yêu thất cấp bay vào sơn cốc.

Là con bọ ngựa đực đã trở lại!

Bọ ngựa đực đặt heo yêu trước cửa hang.

Bọ ngựa cái huy động cánh tay như lưỡi hái, vài nhát đã chém heo yêu thành từng đoạn.

Nó há miệng nuốt chửng từng miếng một.

Không bao lâu, một con heo yêu đã bị bọ ngựa cái nuốt vào bụng.

Cảnh tượng này khiến mọi người trợn mắt há hốc mồm!

Truyện liên quan