Quyển 3 · Chương 95: Lý Nguyên của Lý gia

Trải qua mấy năm thăm dò, Mai Niệm cũng coi như phát hiện ra một phương thức vận dụng thần hồn chi lực. Thần thức chỉ là một loại vận dụng của thần hồn chi lực, đại đa số người cho rằng thần hồn chi lực và thần thức là giống nhau, nhưng Mai Niệm phát hiện, thần hồn chi lực này có thể hóa thành bất kỳ hình dạng nào để làm thủ đoạn công kích thần hồn, còn thần thức mang lại cảm giác là để tra xét nguy hiểm, trong phạm vi thần thức không có bất kỳ thủ đoạn công kích nào có thể tránh thoát sự tra xét. Ở một khía cạnh nào đó mà nói, thần hồn chi lực và thần thức chính là cùng một loại đồ vật, chỉ là cách gọi có chút khác biệt.

Đây cũng là một nguyên nhân khiến tu sĩ bảo mệnh thủ đoạn ngày càng lợi hại theo sự tăng cường của thần thức, thần thức càng mạnh, phạm vi có thể tra xét càng rộng, thời gian duy trì càng lâu. Đương nhiên điều này cũng không phải tuyệt đối, dù thần thức của ngươi cực mạnh, nhưng theo tu vi tăng lên, khoảng cách mấy chục dặm thậm chí hàng trăm dặm đối với tu sĩ cấp cao chẳng qua chỉ là chuyện trong nháy mắt, dù ngươi phát hiện ra công kích, liệu có thể trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà đưa ra thủ đoạn chống cự hay không, đó mới là căn bản quyết định có giữ được mạng nhỏ hay không.

Bởi vậy, tu sĩ cấp thấp muốn vượt cấp mà chiến, cơ bản là không có khả năng. Mai Niệm có thể đánh chết tu sĩ Hóa Thần lúc trước, thật sự là chiếm được thiên thời địa lợi. Đối phương đại ý, Mai Niệm lại có Linh Nguyên Quả khôi phục linh lực. Hơn nữa Mai Niệm có thể dùng thần hồn chi lực hóa hình, cũng gọi là thần thức hóa hình, đây mới là sát chiêu mạnh nhất để đánh chết tên tu sĩ Hóa Thần kia. Chẳng sợ lấy thực lực hiện tại của Mai Niệm, cũng cơ bản không có khả năng là đối thủ của Hóa Thần kỳ.

Mắt thấy đã dữ nhiều lành ít, đội trưởng Thần Ẩn Vệ lập tức lấy ra một lệnh bài, trực tiếp bóp nát. Theo sau, một con Tam Túc Kim Ô phóng lên cao rồi tiêu tán trong không trung. Tốc độ của con Tam Túc Kim Ô kia quá nhanh, Mai Niệm căn bản không kịp ngăn cản. Nghĩ đến người luyện chế lệnh bài này tất nhiên là tu sĩ từ Hóa Thần kỳ trở lên, thậm chí là tu sĩ Động Hư cảnh cũng có khả năng.

Khoảng cách mấy chục dặm này, đối với tu sĩ Hóa Thần mà nói, chẳng qua chỉ là một lát. Mai Niệm đã biết không thể đánh chết những người này, hơn nữa sau khi trải qua trận chiến vừa rồi, lệ khí của Mai Niệm cũng yếu bớt rất nhiều. Đang muốn rời đi, một bóng người lao ra, một chưởng đánh tới, Mai Niệm trong tay xuất hiện mấy cây lôi mâu, ném về phía người tới.

Khi Mai Niệm ném ra cây thứ năm, chàng bị một kích đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào dãy núi phía trên. Vô số đá vụn rơi xuống, Thần Ẩn Vệ nhìn thấy người tới, vội vàng hành lễ nói: “Gặp qua Lý đại nhân.”

Đối phương gật gật đầu, ánh mắt lại nhìn về phía Mai Niệm. Mai Niệm bước về phía trước một bước, đứng giữa không trung nói: “Lý gia? Mấy tên khốn kiếp nhà các ngươi đúng là không có lấy một kẻ tử tế, thực lực mạnh hơn ta mà còn dùng đánh lén, ngươi thật là phế vật.”

Người nọ cũng không giận, nhìn Mai Niệm thầm thì: “Lý Nguyên, ngươi là ai?”

Mai Niệm có chút cạn lời, chỉ vào chính mình nói: “Ngươi không biết ta là ai mà còn công kích ta? Ngươi không sợ ta là người đến cứu đám ngu ngốc này sao?”

Lý Nguyên nói: “Ngươi không phải, hỏi lại một câu, ngươi là ai?” Mai Niệm không trả lời, mà là cười ha hả.

Tên đội trưởng Thần Ẩn Vệ vội vàng nói: “Hồi đại nhân, hắn tên là Mai Niệm, là một tội phạm bị truy nã trên bảng truy nã.”

Mai Niệm nhìn Lý Nguyên đầy giễu cợt nói: “Sao không hỏi thử Lý đại nhân của các ngươi xem, ta đã lên bảng truy nã như thế nào.”

Lý Nguyên sau khi nghe là Mai Niệm, tự nhiên biết gia tộc đã vận tác thế nào mới khiến Mai Niệm lên bảng truy nã. Hắn hừ lạnh một tiếng nói: “Còn dám dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, tìm chết.” Nói xong liền công tới Mai Niệm.

Mai Niệm gầm lên một tiếng: “Thật sự coi ta vẫn là tên tu sĩ nhỏ bé mặc cho Lý gia các ngươi đắn đo sao? Cực Uyên Ngũ Lôi Trận, khởi.” Chỉ thấy đỉnh một ngọn núi phía dưới nháy mắt giải thể, một hình ngũ giác với năm đỉnh điểm hướng về năm phương hướng nháy mắt khuếch tán, trực tiếp phong tỏa Mai Niệm và Lý Nguyên ở trong đó. Theo sau năm đạo linh lực phóng lên cao, không trung nháy mắt tụ tập vô số lôi vân, phía dưới cũng khép lại, hình thành lôi vân xoáy nước, dường như đang ở phía trên lôi vân.

Mai Niệm thầm thì: “Tên tôn tử Lý gia kia, thử xem ngũ giai đại trận gia gia ngươi chuyên môn chuẩn bị cho ngươi, xem uy lực thế nào.” Mọi việc xảy ra quá nhanh, Lý Nguyên căn bản không kịp trở tay, sớm tại lúc bị Lý Nguyên đánh lén, Mai Niệm đã kích hoạt ‘Cực Uyên Ngũ Lôi Trận’. Chẳng qua khi Lý Nguyên công tới, Mai Niệm đã đi trước một bước dẫn phát đại trận. Mai Niệm biến mất trong đại trận, một kích của Lý Nguyên đánh vào khoảng không.

Đây là trận pháp mô phỏng thiên kiếp, chính là một trong những trận pháp mà sư phụ Đêm Thư Dương của Mai Niệm để lại. Lúc trước Đêm Thư Dương để lại hai đạo cấm chế, trong đó một đạo yêu cầu đến Hóa Thần kỳ mới có thể mở ra, nhưng thần thức của Mai Niệm tăng trưởng quá nhanh, trong Vô Tận Lôi Vực, Mai Niệm đã giải khai phong ấn thứ nhất, chính là cuốn 《 Trận Pháp Tường Giải 》 này. Trải qua thời gian dài học tập, Mai Niệm sớm đã có thể bố trí trận pháp ngũ giai cao cấp, uy lực của nó không thua kém gì Hóa Thần đại viên mãn.

Mà Lý Nguyên này bất quá chỉ là một tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ, dưới Cực Uyên Ngũ Lôi Trận, cơ bản là cửu tử nhất sinh. Chỉ thấy vô số sét đánh xuống, mỗi một kích đều tương đương với toàn lực một kích của Hóa Thần hậu kỳ. Hơn nữa sét đánh biến hóa thất thường, phương hướng công kích không thể đoán trước. Bất quá chỉ trong nháy mắt giao thủ, Lý Nguyên đã bị đánh đến miệng phun máu tươi. Xung quanh lại bị Cực Uyên Ngũ Lôi Trận phong tỏa, căn bản không thể trốn thoát.

Ngay khi Mai Niệm nhìn thảm trạng của Lý Nguyên, một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đánh vào trận pháp Cực Uyên Ngũ Lôi Trận. Trận pháp dường như giấy mỏng nháy mắt bị đánh tan, theo sau một giọng nói không giận tự uy vang lên: “Đủ rồi.”

Mai Niệm nhìn đòn công kích này, biết được là cường giả Động Hư cảnh, nếu không không thể dễ dàng đánh tan Cực Uyên Ngũ Lôi Trận như vậy, trong tay kẻ này chàng hoàn toàn không có sức phản kháng. Theo sau hai người xuất hiện trước mặt Mai Niệm, Lý Nguyên đang muốn công kích Mai Niệm. Người nọ trừng mắt nhìn Lý Nguyên một cái, Lý Nguyên liền thu hồi ý định công kích.

Xuất hiện trước mặt Mai Niệm là một già một trẻ, người trẻ tuổi trông chừng hơn hai mươi tuổi, một thân hoa phục, vừa nhìn liền biết xuất thân bất phàm, hơn nữa sự tự tin và ngạo mạn giữa mày đều viết cả lên mặt. Người nọ nói: “Trang thúc, có lòng tích tài sao?”

Lão giả họ Trang nói: “Không biết hoàng tử điện hạ có cao kiến gì.”

Người trẻ tuổi kia nói: “Kẻ này làm lơ luật pháp Linh Khê hoàng triều của ta, đánh chết Thần Ẩn Vệ của Linh Khê hoàng triều, tự nhiên là trực tiếp giết chết. Thiên tài sao, Linh Khê hoàng triều của ta không thiếu.”

Lão giả họ Trang bất đắc dĩ nói: “Vậy được rồi, liền y theo hoàng tử điện hạ.” Nói xong tay phải giơ cao, nhẹ nhàng ấn xuống. Một bàn tay khổng lồ rơi xuống phía Mai Niệm, linh áp khổng lồ đè ép khiến Mai Niệm không có chút sức phản kháng nào. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Mai Niệm tiếc nuối thầm nghĩ: “Thảo, chơi lớn rồi, sớm biết vậy lúc Lý Nguyên tới đã đi luôn, cũng không đến mức bị đánh chết tại đây. Chỉ là không biết Nhan Chỉ Tịch đang làm gì, còn rất muốn gặp hắn. Tiểu Bạch, Tuyết Chiêu, Phi Hoàng, ba tên gia hỏa này ở Yêu Vực thế nào rồi.”

Đối với kết cục hôm nay, Mai Niệm chỉ có thể nói chính mình đã bị thù hận che mờ hai mắt, Lý Nguyên đến chỗ này, Mai Niệm liền muốn giết hắn, bởi vậy trực tiếp khởi động trận pháp lưu lại lúc trước. Trăm triệu lần không ngờ tới, đường đường là tu sĩ Động Hư cảnh lại ra tay với một tu sĩ Nguyên Anh kỳ nhỏ bé như mình, đã vậy còn trực tiếp hạ sát thủ.

Mai Niệm nhìn lão giả và gã thanh niên hoa phục, nhìn nhìn Lý Nguyên, chỉ thấy Lý Nguyên lộ ra nụ cười khinh bỉ. Mai Niệm rất thong dong, thế giới tu chân vốn dĩ luôn có nguy hiểm rơi xuống bất cứ lúc nào, khả năng này trong lòng chàng sớm đã có chuẩn bị. Chỉ là chính mình chưa đi đến cuối cùng đã ngã xuống tại đây, trong lòng ít nhiều có chút không cam tâm.

Trong lòng chàng cũng mắng Linh Hư Tử một câu: “Lão đạo sĩ này, không phải nói ta có một vị sư phụ đại lão sao? Đồ chó chết, gạt ta.” Hiện tại cũng chỉ có thể mắng trong lòng một câu. Nói thực ra, đối với Linh Hư Tử cũng không có oán hận gì, dù sao lúc trước là Linh Hư Tử giúp mình tìm được ký hiệu Nhan Chỉ Tịch để lại, làm mình bớt đi được một đoạn đường oan uổng. Đáp ứng ông ta đi Vô Tận Lôi Vực cũng chỉ là cái giá phải trả để tìm được ký hiệu của Nhan Chỉ Tịch mà thôi.

Sư phụ đã hứa không thấy đâu, hôm nay mình phải bỏ mạng, tự nhiên đối với mọi chuyện dĩ vãng cũng nhanh chóng lật qua. Chỉ là lúc sắp chết, vẫn có một phần tiêu sái. Đúng lúc này một giọng nói vang lên: “Dừng tay, Tẫn Li Yên Hoa, ngươi cho ta dừng tay.” Một đạo thanh âm truyền ra, Mai Niệm nhận ra đó là giọng của Lãnh Sương.

Mai Niệm một trận giễu cợt, không ngờ trước khi chết lại nhìn thấy Lãnh Sương. Nhưng mà tất cả đã không còn kịp rồi, giọng của Lãnh Sương đã tới, nhưng đã không thể ngăn cản được tất cả những điều này.

Truyện liên quan