Quyển 3 · Chương 112: Lý gia thành Tấn

Diêu Vĩnh giận dữ nói: “Vô tri tiểu bối, cuồng vọng!” Bỗng nhiên, hắn tung một chưởng về phía Mai Niệm, muốn giết nhuệ khí của đối phương, vừa ra tay chính là toàn lực.

Mai Niệm cũng đang tức giận vì những kẻ này hết lần này tới lần khác ỷ thế hiếp người. Hắn muốn thử xem thực lực của Diêu Vĩnh, như vậy khi đối đầu với lão tổ nhà họ Lý mới biết được chênh lệch.

Một bàn tay khổng lồ áp xuống, Mai Niệm chắp tay trước ngực, bốn đạo thánh thú xuất hiện xung quanh. Sau đó, hắn chỉ tay phải về phía trước, tứ thánh thú gầm thét, tại vị trí của mình phun ra một đạo lôi đình chi lực. Bốn đạo linh lực hợp nhất, biến thành một bó lôi quang vô sắc lao thẳng vào bàn tay đang rơi xuống.

Diêu Vĩnh hừ lạnh: “Một tu sĩ mới đột phá Hóa Thần mà đã không coi ai ra gì, phải biết đạo lý nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên. Đại Diệt Chưởng, trấn!”

Mai Niệm cười lạnh: “Lúc trước, khi ta bị bọn chúng đuổi giết ở Diêu Quan thì không thấy các ngươi ra mặt chủ trì công đạo, hôm nay cũng đừng trách ta không nể mặt mũi. Tứ Tượng Linh Hư, sát!” Quang ảnh và bàn tay va chạm trên không trung, phá hủy đỉnh núi Tử Quy, khiến ngọn núi thấp đi ngót nghét vài chục mét.

Mai Niệm bị một kích đánh văng xuống đất, mặt đất lập tức bị kình lực tạo thành hố sâu hàng trăm mét. Đất đá hóa thành vụn nhỏ, rơi xuống dưới. Một tiếng ầm vang, bùn đất văng tung tóe, Mai Niệm đứng thẳng trong hố sâu, nhìn Diêu Vĩnh nói: “Đây là Hóa Thần đại viên mãn sao? Đã hiểu.”

Mai Niệm bay lên, lau khóe miệng, nhìn Diêu Vĩnh và tu sĩ họ Lâm nói: “Sao, còn muốn đánh nữa à?”

Mai Niệm thầm nghĩ: “Gã này tốt nhất đừng rời khỏi Thần Võ Quân, hoặc là nói một ngày kia ta đột phá Hóa Thần đại viên mãn, ngươi tốt nhất cũng đã đột phá, bằng không ngươi giữ không nổi mạng đâu.” Để lại lời đe dọa, Mai Niệm rời đi.

Sau khi Mai Niệm đi được một khoảng, Diêu Vĩnh lặng lẽ lau vết máu nơi khóe miệng. Hai người họ Lâm, họ Tề thấy thế vội vàng hỏi: “Tướng quân, tướng quân!”

Diêu Vĩnh nói: “Không sao, đi thôi, về Diêu Quan. Không ngờ tên này lại mạnh đến vậy, ngay cả quái vật như Đường Hoán cũng không áp chế nổi hắn, quả nhiên lợi hại. Hắn mới đột phá Hóa Thần mà đã không yếu hơn những lão già đột phá từ lâu như chúng ta. Thú vị thật, không biết tiểu tử này có tham gia Thế Võ ngàn năm sau hay không.”

Họ Lâm nói: “Tướng quân, người này xử lý thế nào? Hiện giờ đã xé rách da mặt, nếu không giết hắn ngay bây giờ, càng về sau càng không có cơ hội.”

Diêu Vĩnh đáp: “Giết hắn bằng ngươi và ta sao? Trừ phi Tẫn Ly Sương Hoa ra tay, bằng không không ai dám chắc chắn giết được hắn. Phía sau hắn là Lôi Hoàng và Linh Hư Tử, một khi có cường giả Động Hư ra tay, ngươi nghĩ tính tình Lôi Hoàng tốt lắm sao? Hắn nói đúng, chuyện ỷ lớn hiếp nhỏ một khi xảy ra, Lôi Hoàng sẽ không dễ nói chuyện như vậy, đương nhiên hoàng triều cũng sẽ không làm, dù sao cũng phải nể mặt Lôi Hoàng.”

Họ Lâm nói: “Là hắn, tu sĩ hệ Lôi duy nhất trong mấy chục vạn năm qua. Nếu hắn là sư phụ của Mai Niệm, thì quả thật không cần cố kỵ nhiều.”

Từ xa, Mai Niệm bắt được hành động lau máu của Diêu Vĩnh, mỉm cười: “Ta đã nói mà, sao ngươi có thể không sao được. Cũng tốt, coi như đã biết rõ chênh lệch giữa mình và Hóa Thần đại viên mãn, xem ra chuyến đi Tấn Thành phải hoãn lại. Thực lực hiện tại không thể giết được tu sĩ Hóa Thần đại viên mãn, dù dùng chiêu mạnh nhất là Âm Dương Hồn Thương cũng chỉ là lưỡng bại câu thương. Với thực lực này thì chưa phải đối thủ của nhà họ Lý, tu sĩ Hóa Thần của bọn chúng không ít đâu.”

Vì Diêu Vĩnh dùng truyền âm nên Mai Niệm không nghe được đối thoại. Hắn đang kiểm kê chiến lợi phẩm, sau khi giết Lý Phong Lâm và đồng bọn, hắn đã thu túi trữ vật của chúng. Những chiếc túi này đang nằm yên trong nhẫn trữ vật. Túi của Lý Phong Lâm trị giá khoảng mười vạn cực phẩm linh thạch. Chín người cộng lại khoảng mười lăm vạn. Còn mỏ linh thạch của nhà họ Lý ở Rừng Phong trị giá khoảng hai mươi vạn.

Mai Niệm lắc đầu: “Khó trách có nhiều tán tu chuyên làm nghề cướp bóc, đúng là một vốn bốn lời. Làm ta cũng muốn làm thổ phỉ, chuyên đi cướp bóc tu sĩ.”

Sau đó Mai Niệm lộ diện ở Diêu Quan, mua sắm chút tài liệu rồi biến mất. Tại Tấn Thành, nhà họ Lý phái đội Diễn Thần Vệ từ thứ nhất đến thứ sáu chia làm ba đội, tổng cộng 30 người đuổi giết Mai Niệm. Tuy nhiên, sau trận đại chiến, Mai Niệm chỉ lộ diện một lần ở Diêu Quan rồi mai danh ẩn tích, tin tức như đá chìm đáy biển.

Các gia tộc lớn khác quản lý Vân Cảnh đại lục cũng triệu tập hội nghị gia tộc. Trần Hoa Dung kinh ngạc trước tốc độ trưởng thành của Mai Niệm, mình còn chưa tới Nguyên Anh đại viên mãn mà hắn đã Hóa Thần. Tốc độ tu hành quá nhanh, quan trọng là hắn còn rất hung hãn, Hóa Thần đại viên mãn cũng không sợ.

Lão tổ nhà họ Trần là Trần Hoa Hải mắng nhiếc con cháu, đặc biệt là Trần Hoa Dung, vì sao lúc trước không lôi kéo Mai Niệm. Trần Hoa Dung cũng bất lực, ai mà ngờ được một tiểu tu sĩ từ thâm sơn cùng cốc lại mạnh đến thế. Sáu gia tộc còn lại cũng tương tự, đều dò hỏi lai lịch của Mai Niệm và xem mình có đắc tội hắn không.

La Tư Xa của nhà họ Lý có chút buồn bực, vì hắn và Mai Niệm có thù, không biết đối phương có tính sổ sau hay không. Hiện tại Mai Niệm đã có thể làm lơ nhà họ Lý, nếu tìm mình trả thù thì kết cục đã rõ. Nghĩ đến đây, La Tư Xa chuẩn bị rời khỏi nhà họ Lý.

Cái tên Mai Niệm đã nổi danh ở Linh Khê hoàng triều. Theo việc khai quật chiến tích, hắn càng thêm nổi tiếng. Năm sáu trăm năm từ Nguyên Anh sơ kỳ đột phá Hóa Thần, tốc độ này ở Nguyên Ương Vực là độc nhất vô nhị. Lấy Nguyên Anh đại viên mãn ngạnh kháng Hóa Thần hậu kỳ Lý Nguyên, một mình chiến bốn Hóa Thần, một chết, một trọng thương, bản thân chỉ bị thương nhẹ. Cuối cùng còn tiếp một chiêu của đại tướng quân Diêu Vĩnh.

Những việc này trở thành đề tài trà dư tửu hậu. Sau trận chiến ở Diêu Quan, Mai Niệm bế quan. Trong lúc bế quan, hắn dùng hai cây Lạc Tinh Thảo lấy được ở rừng Tinh Lạc để vẽ bốn tấm Lạc Tinh Phù, đồng thời chuẩn bị thêm trận bàn. Tất cả là để chuẩn bị cho chuyến đi Tấn Thành, vì sau trận chiến với Diêu Vĩnh, Mai Niệm đã có nhận thức rõ ràng hơn về thực lực, không thể lỗ mãng đặt mình vào hiểm địa.

Trong lúc đó, Linh Khê hoàng triều cũng phái Thần Ẩn Vệ và Linh Ẩn Vệ tìm kiếm tung tích Mai Niệm, họ chỉ muốn điều hòa ân oán hai bên. Có Lôi Hoàng là cường giả Đừa Thừa, hoàng triều không dám làm quá. Tuy nhiên, không chỉ có Mai Niệm tìm nhà họ Lý báo thù.

Lần bế quan này, Mai Niệm tốn mười năm, chủ yếu là luyện chế trận pháp ngũ giai cao cấp quá tốn thời gian, mỗi lần động một chút là vài năm, đồng thời hắn cũng thuần thục hơn trong việc vận dụng thuật pháp. Sau khi xuất quan, Mai Niệm thẳng tiến Tấn Thành, tuy tiêu diệt nhà họ Lý có chút khó khăn, nhưng việc đổ cửa làm nhà họ Lý hoang mang lo sợ thì hắn làm được.

Không đánh lại lão tổ Lý Vô Ngu thì mình rời đi, tạm thời tránh mũi nhọn. Nhưng khi Mai Niệm đến Tấn Thành, nơi tu hành của nhà họ Lý là núi Lạc Đề đang vô cùng bất an. Năm năm trước, mỗi năm đều có một tu sĩ Hóa Thần ngã xuống, kẻ này chỉ giết tu sĩ Hóa Thần. Đội Diễn Thần Vệ đuổi giết Mai Niệm, sáu đội đã bị diệt chỉ còn một.

Vì thế Lý Vô Ngu trực tiếp xuất quan, bắt con cháu dòng chính nhà họ Lý quay về núi Lạc Đề. Mai Niệm lúc này tới Tấn Thành, đang hỏi thăm vị trí nhà họ Lý. Tất nhiên, hắn đã cải trang.

Người nọ cảnh giác nói: “Ngươi làm gì? Không phải tìm nhà họ Lý gây chuyện đấy chứ? Hiện tại nhà họ Lý bị tên Mai Niệm kia giết đến mức không biết giận là gì. Lão tổ nhà họ Lý đã xuất quan, bắt con cháu dòng chính về núi Lạc Đề rồi.”

Mai Niệm ngẩn người, hỏi: “Đạo hữu nói rõ hơn được không? Ta mới xuất quan, không nghe nói việc này.”

Người nọ nói: “Mười năm trước, Mai Niệm giết Lý Phong Lâm, trọng thương Lý Vân Dật, ngươi biết chứ?”

Mai Niệm gật đầu: “Có nghe qua.”

Người nọ tiếp lời: “Sau chuyện đó 5 năm, đội Diễn Thần Vệ đuổi giết Mai Niệm, từ đội một đến đội sáu, trong 5 năm bị Mai Niệm giết chỉ còn đội hai quay về núi Lạc Đề. Mai Niệm mỗi năm giết một tu sĩ Hóa Thần nhà họ Lý, tất nhiên tu sĩ Nguyên Anh nhà họ Lý không có mắt đối đầu với Mai Niệm thì cũng không về được…”

Hiểu rõ tiền căn hậu quả, Mai Niệm bất đắc dĩ thầm nghĩ: “Đây là ai hãm hại ta vậy, rõ ràng ta đang bế quan mà. Sao lại tính lên đầu ta? Đúng là lạ thật!” Cuối cùng Mai Niệm quy tất cả những việc này cho kẻ thù của nhà họ Lý, không liên quan đến mình.

Truyện liên quan