Quyển 3 · Chương 19: Bình yên ngắn ngủi

Mai Niệm xem xong toàn bộ ghi chú cùng bản đồ, cuối cùng đã có hiểu biết khái quát về Nguyên Ương Vực, không còn luống cuống, mù mờ như lúc trước. Diêu bị nhốt ở phía Tây Nam lãnh thổ nhân loại, mà lúc này, Mai Niệm đang ở phía Đông Bắc. Mai Niệm quyết định xuyên qua Kiếm Châu, tiến vào Mờ Mịt Châu nơi có tiên tung, rồi lại tiến vào Ma Viêm Quốc, tới Diêu Quan tìm Nhan Chỉ Tịch.

Việc cấp bách hiện có hai việc cần hoàn thành, một là dùng Hoàng Nguyên Quả, cần bế quan một thời gian. Thứ hai là sáng chế pháp quyết che giấu tu vi. Về phần ngoại hình, sau khi đạt tới Nguyên Anh, có thể dễ dàng thay đổi diện mạo. Chỉ cần thần thức đối phương không cao hơn mình một đại cảnh giới thì không thể tra xét được. Mà thần thức của Mai Niệm, sau chuyến đi yêu vực, ngay cả tu sĩ Hóa Thần cũng không mạnh bằng, bởi vậy, việc thay đổi ngoại hình, Mai Niệm không cần lo lắng.

Trong ghi chú tu hành có ghi, tu sĩ Nguyên Anh bình thường, thần thức không quá mười dặm. Mà thần thức của Mai Niệm đã cảm nhận được khoảng cách trăm dặm, khoảng cách trăm dặm, ngay cả tu sĩ Hóa Thần cũng không thể nháy mắt tới nơi. Tốc độ cùng lôi pháp của Mai Niệm cũng tinh tiến rất nhiều. Hơn nữa đột phá đến Nguyên Anh trung kỳ, thực lực ở Nguyên Anh kỳ cơ bản vô địch thủ.

Về phần kỹ xảo, bản thân sắp bế quan, trước tiên đành bỏ qua. Mai Niệm tính toán từ bỏ kỹ xảo, dốc lòng sáng tạo lôi pháp. Dù sao, sau Nguyên Anh kỳ, tu hành càng ngày càng chậm. Kỹ xảo cũng không có thời gian để tu hành, bản thân thuật pháp cùng kỹ xảo đều có ưu thế riêng. Tranh luận về thuật và kỹ trong tu chân giới chưa bao giờ dừng lại, bất quá những thứ này Mai Niệm không quan tâm.

Thời gian kế tiếp, Mai Niệm thường xuyên ra vào Thanh Sơn Thành. Rời xa đám đông đã lâu, y có chút hoài niệm những ngày tháng bình phàm bình thường này. Hơn nữa, Mai Niệm cần sửa sang lại tâm thái để đối mặt với sự xung kích của Hoàng Nguyên Quả, dù sao cũng là linh quả thất giai. Tu sĩ trong tình huống bình thường, linh quả thất giai chỉ có tu sĩ Động Hư Cảnh mới có thể dùng, tu sĩ địa vực Động Hư Cảnh dùng thiên tài địa bảo thất giai, nhẹ thì đan điền rách nát, nặng thì bị linh lực cuồng bạo kia căng nổ cơ thể.

Tuy nhiên, Mai Niệm và Nhan Chỉ Tịch đã trải qua sự cải tạo của Âm Dương Tịnh Đế Liên. Bất kể thân thể hay thần hồn, sớm đã không phải tu sĩ bình thường có thể so sánh. Bởi vậy, sau lần dùng Hoàng Lân Quả trước đó, Mai Niệm cũng coi như có nhận thức mới về cường độ thân thể thần hồn của mình, mới không sợ linh lực cùng dược lực khổng lồ của linh quả thất giai.

Mai Niệm lên kế hoạch dùng một đến ba năm để điều tức. Trong lúc đó, sớm tại yêu vực, Mai Niệm luyện đan, chế phù cùng trận pháp đã đạt tới tứ giai trung cấp. Khoảng thời gian này, Mai Niệm vừa luyện chế đan dược, bùa chú cùng trận pháp. Mỗi nửa năm lại đi Kiếm Các bán đi, lợi nhuận thu về đã vô cùng lớn, mỗi nửa năm gần như có thể thu được hai mươi viên cực phẩm linh thạch. Đã rất khả quan, lúc trước khi ở tam giai, chỉ thu được ba bốn viên cực phẩm linh thạch mà thôi.

Hôm nay Mai Niệm từ Kiếm Các ra, vừa lúc gặp Điền Trung Dễ tới phường thị. Nhìn thấy Mai Niệm, Điền Trung Dễ vội vàng tiến lên chào hỏi: “Gặp qua tiền bối, tiền bối đã định cư ở Thanh Sơn Thành sao?”

Mai Niệm vốn không muốn để ý, nhưng đối phương đã mở lời, đành phải trả lời: “Ta sẽ ở Thanh Sơn Thành một thời gian.”

Điền Trung Dễ nói: “Không biết tiền bối ở nơi nào, ta muốn mang gia tổ tới cửa cảm tạ. Lúc trước chúng ta chỉ là dẫn đường, tiền bối chẳng những cứu mạng chúng ta, còn đem loại thiên tài địa bảo như Địa Nguyên Quả tương tặng. Về đến gia tộc, gia tổ đã huấn thị vãn bối không hiểu lễ nghĩa. Bởi vậy, muốn tới cửa bái phỏng, không biết tiền bối có tiện không.”

Trước công chúng, Mai Niệm cũng không tiện từ chối hảo ý của đối phương, liền nói: “Ta ở Thanh Phong Phố giáp 29, có rảnh có thể tới.”

……

Cuối cùng Mai Niệm thật sự không muốn nói chuyện nhiều với Điền Trung Dễ, liền nói có việc rời đi. Nhìn bóng lưng Mai Niệm rời đi, Điền Trung Dễ vội vàng rời khỏi, chạy như bay về phía gia tộc. Còn việc có gặp được hay không thì xem thiên ý, Mai Niệm luyện đan bế quan một lần là mấy tháng trời.

Dãy nhà ở Thanh Phong Phố giáp đều là nơi ở của tu sĩ Nguyên Anh. Có người mua đứt, có người giống như Mai Niệm là người thuê. Ở tại nơi đây, linh khí dư thừa, bất kể là luyện đan hay tu hành đều là nơi tuyệt hảo.

Ngày hôm sau, Mai Niệm đang ăn đồ, lúc này trận pháp báo hiệu có khách đến. Mai Niệm cảm nhận được Điền Trung Dễ, không ngờ gã này tới nhanh như vậy. Mai Niệm mở trận pháp, mở cửa ra. Bên ngoài đứng hai nam một nữ, một người chính là Điền Trung Dễ, hai người còn lại, Mai Niệm cảm nhận được là tu sĩ Nguyên Anh, hẳn là Điền gia lão tổ trong miệng Điền Trung Dễ.

Ở Nguyên Ương Vực, tu sĩ Nguyên Anh cực ít khi thành lập tông môn, thông thường là tu chân gia tộc. Chậm rãi lớn mạnh, cuối cùng hình thành gia tộc vô cùng cường đại cũng có. Nhưng thành lập tông môn thì quá trương dương, bởi vậy cực ít tu sĩ Nguyên Anh sáng tạo tông môn.

Lúc này tu sĩ Nguyên Anh phía sau nói: “Đạo hữu, ta chính là Điền Kiện Phong của Điền gia, đây là ái nhân Mộc Tử Ngạn của ta, Điền Trung Dễ xem như tằng tôn của ta. Lần này tiến đến quấy rầy, quả thực là để cảm tạ ân tình đạo hữu đã tương trợ hậu bối nhà ta.”

Mai Niệm nói: “Đạo hữu mời vào, lúc trước cũng là thuận tay làm thôi, hơn nữa ta bị lạc ở yêu vực, có người dẫn đường cũng đỡ đi đường vòng.”

Điền Kiện Phong nói: “Đạo hữu khách khí, ân cứu mạng mà, huống chi còn tặng Địa Nguyên Quả cho tiểu bối. Không biết đạo hữu là tán tu hay là cao đồ của tông môn nào?”

Mai Niệm nói: “Một giới tán tu, chưa gia nhập tông môn nào.”

Điền Kiện Phong nói: “Đạo hữu xin đừng trách, người tu hành chúng ta, liền không vòng vo. Ta muốn thành lập một gia tộc tu hành, không biết đạo hữu có bằng lòng gia nhập Điền gia ta không, đạo hữu cứ đưa ra điều kiện. Ta đột phá Nguyên Anh đại viên mãn đã có một thời gian. Ta muốn cuộc đời này có cơ hội đột phá, đạt tới Hóa Thần kỳ. Tuy nhiên, Điền gia ta ở Thanh Sơn Thành thực lực có chút yếu, bởi vậy, biết đạo hữu là tán tu nên tới cửa mời, không biết ý đạo hữu thế nào?”

Mai Niệm cười nói: “Ta độc lai độc vãng quen rồi, không muốn gia nhập bất kỳ tông môn nào.” Mai Niệm lập tức cự tuyệt lời mời của Điền Kiện Phong. Dù sao, sau lần bế quan này, y sẽ rời khỏi Thanh Sơn Thành. Tạm thời còn không muốn cố định ở nơi nào, mình còn rất nhiều việc phải làm, đều là những việc phải bôn ba khắp nơi.

Điền Kiện Phong không muốn từ bỏ, lại nói: “Đạo hữu yên tâm, chỉ cần đạo hữu làm cung phụng là được, mỗi tháng mười bốn viên cực phẩm linh thạch làm thù lao. Chỉ cần đạo hữu ngăn lại một tu sĩ Nguyên Anh trong các cuộc tranh đấu của Điền gia với gia tộc khác là được. Hơn nữa mỗi lần ra tay, đạo hữu đều có thể nhận được phân thành.”

Mai Niệm lại nói: “Ta tạm thời không có ý định gia nhập nhà ai, quá đoạn thời gian ta sẽ bế quan. Tu hành không có thời gian, lần bế quan này, ta cũng không biết sẽ bao lâu, bởi vậy, chỉ có thể phụ lòng hảo ý của đạo hữu.”

Điền Kiện Phong vẫn giữ nụ cười nói: “Đã như vậy, nếu ngày nào đó đạo hữu có ý định gia nhập gia tộc nào, không ngại trực tiếp tìm ta, điều kiện hôm nay vẫn như cũ không đổi, đại môn Điền gia vĩnh viễn rộng mở vì đạo hữu.”

Mai Niệm nói: “Nếu có ngày đó, tất nhiên sẽ tới cửa bái phỏng.”

…….

Hai người khách sáo một lát rồi Điền Kiện Phong dẫn người rời đi, từ đầu đến cuối, Mộc Tử Ngạn và Điền Trung Dễ đều không nói gì. Đối phương đường đường là tu sĩ Nguyên Anh đại viên mãn, hạ mình mời Mai Niệm. Mai Niệm còn cự tuyệt, tán tu khi nào lại có khí phách như vậy. Tuy bề ngoài không có biến hóa gì, nhưng ác ý trong ánh mắt vẫn bị Mai Niệm phát hiện.

Mai Niệm thầm nghĩ: ‘Cái quái gì vậy, còn nảy sinh sát ý với ta. Người Nguyên Ương Vực này đều không có não sao? Có bệnh. Điền Trung Dễ không phải nói cảm tạ lão tử sao? Cái gì cũng không để lại không nói, còn mẹ nó thêm một kẻ địch, thật đúng là oan uổng.’

Kỳ thật Mai Niệm không biết, Điền gia sở dĩ đi khắp nơi mời chào tu sĩ Nguyên Anh, chính là vì muốn tranh đoạt một mỏ linh thạch với gia tộc khác. Mà những tán tu như Mai Niệm, nếu biểu hiện tốt trong chiến đấu thì tự nhiên được thu nạp vào Điền gia, ngược lại chính là kết cục vắt chanh bỏ vỏ. Dù sao mỏ linh thạch kia vô cùng bí ẩn, không dám để người ngoài biết. Nếu Điền gia chiếm được mỏ linh thạch đó, Điền gia tất nhiên sẽ cất cánh, đương nhiên đây đều là chuyện sau này.

Truyện liên quan