Quyển 1 · Chương 60: Có mẫu em thích không?

"Ôi chà, hay quá vậy, tôi với chồng tôi cũng là bạn cùng cấp hai đấy." Chủ quán vội vàng chúc mừng.

Ôn Nỉ trừng mắt nhìn Giản Dư Sâm một cái, thật sự, đi đâu cũng khoe khoang.

Cơm niêu vị vẫn y như trước.

Chủ quán nhanh chóng đi tiếp khách khác.

"À, lần đầu tiên chúng ta đến đây là khi nào nhỉ?"

"Xong thi đại học, họp lớp." Giản Dư Sâm trả lời thẳng.

"Thế à? Chúng ta đến sớm thế cơ sao? Tôi còn tưởng là lúc chúng ta kết hôn mới tới chứ."

Ôn Nỉ vừa trêu con rùa đen, vừa chống cằm nói: "Lúc đó chúng ta đến đây thế nào cơ?"

"Cậu bảo đi đường tắt về nhà, kết quả lại lạc trong ngõ nhỏ, còn nghi thần nghi quỷ có người muốn ám toán cậu, rồi cứ thế bỏ chạy, tôi đuổi theo sau, cậu còn đánh tôi một trận, cuối cùng để chuộc tội, mời tôi ăn một nồi cơm niêu."

Giản Dư Sâm mặt không biểu cảm nói xong, Ôn Nỉ chiến thuật tính ngả người ra sau, "Không thể nào... Tôi đâu có thô bạo đến thế..."

Nói xong, giọng tự động nhỏ đi hai phần.

Bởi vì vừa mới mất đi hồi ức, lăng là ở Giản Dư Sâm đơn giản khái quát, yên lặng hiện lên.

Thi đại học kết thúc, thành tích cũng ra, tận hưởng thời khắc đẹp của mùa hè.

Ôn Nỉ được như ý nguyện ghi danh vào trường và ngành mình thích, với trình độ của Ôn Nỉ mà nói, đã là phát huy vượt mức bình thường, quả thực so với bất kỳ lần mô phỏng nào cũng thi tốt hơn.

Hơn nữa ở thành A, cách Ôn Chí Văn xa xôi, thoát ly sự kiểm soát của ông.

Trừ phi bản thân Ôn Chí Văn không hài lòng khoảng cách.

Hoàn toàn là vui mừng tột độ.

Rốt cuộc trên sổ điểm của Ôn Nỉ, vẫn là nhờ khoách chiêu mới nhặt được tiện nghi lớn, cả nhà đều chấn kinh, thẳng khen Ôn Nỉ thông suốt.

Trong đông đảo khích lệ, Ôn Chí Văn cũng khó được lộ ra nụ cười vừa lòng.

Cho nên ngay đầu hè, Ôn Nỉ sống vô cùng thoải mái.

Không cần sáng tinh mơ dậy bồi từ đơn, không cần đỉn gió lạnh mưa to đi học, không cần lại đối mặt với bài Poker mặt của Ôn Chí Văn.

Nàng mỗi ngày ngủ đến tự nhiên tỉnh, quả thực vui sướng như tiểu thần tiên.

Cho nên lớp trong đàn kêu gọi tạ sư yến, nàng lập tức đồng ý.

Ôn Chí Văn cũng không lời gì để nói, trả cho nàng 500 đồng, làm nàng không chuẩn uống rượu, 10 điểm trước cần thiết về nhà.

Ôn Nỉ ra cửa thời điểm, còn riêng nhợt nhạt hóa cái trang, đồ cái môi màu rồi mới ra cửa.

Địa điểm định ở trường học phụ cận khách sạn lớn, là học sinh hội tổ chức.

Ôn Nỉ vừa đến liền nghe nói này hình như là khách sạn do cậu cậu Giản Dư Sâm mở.

Ôn Nỉ thời gian dài như vậy đều còn không biết nhà Giản Dư Sâm rốt cuộc làm gì.

"Vậy đến lúc đó còn đi ca hát không?"

"Không cần, khách sạn này tầng 8 có KTV, đến lúc đó mời lão sư cùng qua."

Ôn Nỉ nghĩ khách sạn này còn rất nhân tính.

Bất quá hiện tại đề tài của đại gia đều ở thành tích thi đại học của Giản Dư Sâm.

"Nghe nói thi đặc biệt tốt, ngay đầu thành tích đều tra không đến."

"Học thần chính là học thần, vậy cậu ấy chọn trường đại học nào?"

"Nghe nói trước đó cố ý xuất ngoại, sau lại không kế tiếp không phải."

Đại gia nói đến nói đi, chủ nhiệm lớp đều tới.

Cũng không thảo luận ra cái nguyên cớ.

Trong ban có không ít người cũng thi vào thành A, đại gia lập một nhóm nhỏ, chuẩn bị đến lúc đó cùng nhau nghiên cứu đi ra ngoài chơi.

Ôn Nỉ đang lén xem công lược du lịch, ghế dựa bị kéo ra, bên cạnh có người ngồi xuống.

Ôn Nỉ vừa nhấc đầu, vừa lúc cùng Giản Dư Sâm đối thượng tầm mắt.

"Dư Sâm tới, nhanh nói đi, lần này đi A đại hiểu biết thế nào." Chủ nhiệm lớp quả thực như xem con ruột, "Các vị đồng học còn không biết đi, Dư Sâm đồng học lần này đại biểu trường ta đi A đại tham quan, hôm nay mới trở về, đại gia có gì muốn hỏi, nhanh hỏi đi."

"Oa, Giản Dư Sâm cùng Ôn Nỉ cùng một trường đại học!"

"Đúng!" Chủ nhiệm lớp hưng phấn nói: "Ôn Nỉ đồng học lần này cũng là thành tích vượt dự kiến, biểu hiện ưu dị, lão sư nói thế nào nhỉ, chỉ cần chịu nỗ lực, nhất định sẽ hướng tới mộng tưởng tiến bước."

Ôn Nỉ cao tam thời điểm mỗi ngày bôn ba lớp học bổ túc, vật lý thành tích tăng nhanh, bất quá đại công thần này...

Ôn Nỉ không thể không nói, vẫn là nhờ Giản Dư Sâm hỗ trợ.

Bằng không nàng còn ở lớp học bổ túc cùng lão sư mắt to trừng mắt nhỏ.

Chủ nhiệm lớp xác thật rất vui.

Một lớp tuyệt đại đa số đều đỗ đại học chính quy, hiệu trưởng cũng vui, cuối cùng dỡ gánh nặng.

"Đồng học thi không tốt cũng đừng buồn, nhân sinh có một trăm loại khả năng, học tập là vĩnh không ngừng bước."

"Cụng ly!"

"Cảm ơn lão sư!"

Ôn Nỉ cả người không được tự nhiên, chủ yếu là chỗ ngồi có điểm mãn.

Nàng không phải lúc ăn cánh tay đụng Giản Dư Sâm, chính là chân ở bàn phía dưới đụng.

Một bữa cơm ăn đến nàng bó tay bó chân.

Giản Dư Sâm chính là hương bánh trái của toàn giáo lão sư.

Ngồi bên cạnh cậu ấy, một giây bị bắt vấn đề.

Cũng may nửa trận đầu, các lão sư ăn xong liền về nhà, nửa trận sau giao cho đám nhóc này.

"Đi về cần thiết báo bình an, từng cái về nhà đều phải cẩn thận, không thể uống rượu! Sớm một chút trở về, tôi sẽ gọi điện thoại từng người."

"Biết rồi, lão ban."

Cảm xúc chia lìa giây lát lướt qua, thực mau bị che giấu bởi đêm vô trói buộc.

Ôn Nỉ ăn no đánh cái cách, sau đó một đám người chật chội ngồi thang máy lên tầng 13.

Tễ đến trong thang máy, Ôn Nỉ không ngừng hướng trong tễ, thẳng đến sau lưng đụng vào một bức tường người, nàng mới cả người cứng đờ quay đầu đi.

Không biết sao xui xẻo, lại là Giản Dư Sâm.

Nàng tận lực hướng phía trước dịch.

"Ôi đừng tễ, phía trước sắp kẹp cửa thang máy rồi."

Đang nói, Ôn Nỉ liền lập tức bị đẩy trở về, trực tiếp đụng vào Giản Dư Sâm.

Nàng rõ ràng nghe được tiếng rên của cậu ấy.

Xấu hổ quay mặt đi.

Thật vất vả tới phòng ghế lô, Ôn Nỉ quyết đoán chọn chỗ xa Giản Dư Sâm nhất.

Từng người rời khỏi cao tam, liền thả bay tự mình.

Ôn Nỉ nghe bọn họ quỷ khóc sói gào, còn mình bưng một đĩa hạt dưa ngồi trong góc cắn.

"Bọn họ hát bọn họ hát, chúng ta chơi chân tâm thoại đại mạo hiểm đi!"

"Tốt a tốt a."

Ôn Nỉ đâu có muốn chơi, không biết thế nào, lúc nhóm người này vây lại, ngạnh sinh sinh kéo cả mình vào.

Đây là ra ngoài cũng không phải, không ra cũng không phải.

"Học thần, cậu đợi đi, tớ nhiều câu hỏi lắm."

Ôn Nỉ đều buồn bực.

Giản Dư Sâm đâu cùng lớp với bọn họ, đây là liên hoan toàn khối, sao hắn lần nào cũng chen vào lớp bọn họ vậy.

Mọi người cũng không thấy có gì lạ.

Chắc tiểu tử này trên người quá thần bí, ai cũng nhắm vào hắn.

Giản Dư Sâm tối nay tính tình cũng coi như không tệ, hỏi gì đáp nấy.

"Học thần, trong số người ngồi đây, có kiểu người cậu thích không!?"

Mọi người đôi mắt sáng lấp lánh, chỉ chờ Giản Dư Sâm trả lời thôi.

"Có."

"Oa!! Ai ai ai!"

"Có phải tớ không ~"

Giản Dư Sâm nhướng mày, "Đây là câu hỏi thứ hai rồi."

"Chết thật ~ vậy cậu đợi đi!"

Ôn Nỉ bĩu môi, ai da, bị hắn thích, thật xúi quẩy.

Nàng đang nghĩ vậy, liền đụng phải ánh mắt Giản Dư Sâm.

Nàng vội giấu đĩa hạt dưa đi, sợ tiểu tử này giành với nàng.

Truyện liên quan