Quyển 1 · Chương 65: Hôm nay không chấp anh

Nàng sao lại đỏ mặt?

Radar trên đầu Giản Dư Sâm lập tức hoạt động, ánh mắt không nhịn được liếc về phía mấy nam sinh đi cùng.

Phạm Ngạn Văn?

Không giống... Ôn Nỉ thích Thẩm Hoài Tự, cái loại tiểu bạch kiểm kia, Phạm Ngạn Văn hiển nhiên không nằm trong phạm vi tìm bạn đời.

Lại đem Trần Phong, Vương Huy Bân, Đồ Lỗi đám người toàn bộ suy nghĩ một lần.

Đợi đến khi lấy lại tinh thần, quay đầu lại thì Ôn Nỉ đã đeo tai nghe chuẩn bị nhắm mắt dưỡng thần.

"Học thần, ăn kẹo không?"

Ngụy Như mở lòng bàn tay ra.

"Cảm ơn, không ăn." Giản Dư Sâm quay đầu.

Hắn cũng không phải là người tùy tiện ăn kẹo của người khác.

Đại khái nàng ngồi ở phía sau.

Giản Dư Sâm luôn cảm thấy cả người không được tự nhiên.

Luôn nhịn không được muốn quay đầu lại nhìn xem.

Nhìn xem đi.

Liền xem một cái.

Cũng không quan trọng.

Hắn chậm rãi xoay đầu, liền thấy được đầu Ôn Nỉ ngủ đến gật gù.

Hắn cảm thấy buồn cười, lấy ra máy ảnh, xoay người lại chụp bộ dáng này của nàng xuống.

Quay đầu lại, đem bức ảnh kia phóng đại lại phóng đại, sau đó không nhịn được khóe miệng chậm rãi gợi lên.

Cảm giác được có ánh mắt dừng lại trên mặt hắn, Giản Dư Sâm quay đầu, liền đối diện với biểu tình phức tạp của Phạm Ngạn Văn.

"Học thần, cậu và Ôn Nỉ thâm cừu đại hận đến mức này à, vậy mà còn chụp ảnh xấu của nàng, không sợ bị nàng biết rồi đuổi giết cậu sao."

?

Nơi nào xấu?

Rõ ràng rất đáng yêu.

Có hay không phẩm vị.

"Phạm Ngạn Văn."

"Hả?"

"Ngủ."

Giản Dư Sâm nói xong liền nhét máy ảnh vào trong túi, hai tay ôm ngực nhắm mắt dưỡng thần.

Phạm Ngạn Văn:...

Không biết vì sao, luôn cảm giác mình giống như vừa nói một câu rất ngu ngốc.

Ôn Nỉ là lúc ăn cơm trên máy bay thì tỉnh lại.

Thuận tiện nhìn về phía trước xem thằng nhóc Giản Dư Sâm đang làm gì.

"Ngủ rồi." Phạm Ngạn Văn nhẹ giọng nói.

Tối hôm qua vì lên kế hoạch lộ trình du lịch cho hơn mười người, bao gồm đặt xe đặt khách sạn nhà hàng, Giản Dư Sâm rất muộn mới ngủ.

Buổi sáng lại dậy sớm như vậy, vừa ngủ thật đúng là không dậy nổi.

Ôn Nỉ hăng hái, lấy ra máy ảnh tự chụp mình mang theo, "Chụp cho ta một tấm xấu nhất."

Phạm Ngạn Văn giật giật khóe miệng.

Hai người dứt khoát tại chỗ kết hôn đi.

Xứng đôi vô cùng!

Tay cầm ảnh xấu của đối phương, cái loại cừu hận giết cả nhà nhà người ta con gián đều phải bị độc chết này à?

Hai người đáng sợ như vậy!

Trời đất tạo nên thật sự a.

Sao không ai ghép cặp CP cho hai người này!

Không ai có thể hiểu Phạm Ngạn Văn, hắn thật sâu thở dài.

Đây là loại tịch mịch thích ít được lưu ý mà lại không thể trút bỏ sao.

Một đám nhóc tì nhiều nhất chính là tinh lực, máy bay vừa hạ cánh, tại chỗ nạp đầy pin.

Nháy mắt trạng thái mệt mỏi vì dậy sớm đã bị sự hưng phấn đuổi đi.

Xuống máy bay lấy hành lý, xe đưa đón của khách sạn đã đến cửa ra.

Ngụy Như lại đang rửa não Ôn Nỉ.

"Ta chính là nói, đi theo Giản Dư Sâm ra cửa đều không cần nhọc lòng, loại bạn đồng hành du lịch như vậy khả ngộ bất khả cầu a."

Dư Tuệ cười nói: "Cũng không phải là, mấy cậu nam sinh đều nên học điểm đi, bằng không về sau cùng bạn gái ra cửa, người ta chính là muốn tức giận với cậu."

Đồ Lỗi thở dài, "Được rồi mấy vị cô nãi nãi, lại nhắc mãi ta cũng yêu học thần rồi, các người không còn cơ hội đâu, ta đi trước."

"Được a, ta cảm giác cậu và Giản Dư Sâm siêu xứng đôi." Ánh mắt Ôn Nỉ sáng lên.

Vừa giao tiếp xong với nhân viên khách sạn đi lên, Giản Dư Sâm:?

Ai cùng ai xứng?

"Không có đối tượng thì ít đi ghép CP." Hắn khó chịu mà dỗi một câu, Ôn Nỉ cái bạch nhãn lang này.

Mình mệt chết mệt sống là vì ai a.

Ôn Nỉ lắc lắc đầu nhỏ, "Hôm nay cậu vất vả, ta không so đo với cậu, trước lưu trữ, ngày mai ta sẽ tính sổ!"

"Tạ cô nương đại nhân đại lượng."

"Không khách khí ~"

Ngụy Như cười lắc lắc đầu, hai người này thật không biết là nói tình cảm tốt, hay là tình cảm không tốt.

Đợi đến khách sạn, mọi người mới biết được khách sạn của cậu cậu Giản Dư Sâm quy mô có bao nhiêu lớn.

Dừng chân một đêm 5000 tệ, bọn họ mang theo tiền trên người đều không đủ đâu.

Phạm Ngạn Văn bọn họ mấy người đã hưng phấn mà chụp nội cảnh khách sạn, chụp gửi cho người nhà mình.

Ôn Chí Văn cũng gọi điện thoại tới trước tiên, Ôn Nỉ sợ hắn mắng mình, làm mình mất mặt, đi đến cửa khách sạn nghe điện thoại.

"Ân, đã đến rồi."

"Là khách sạn của cậu cậu Giản Dư Sâm, không phải tiểu lữ quán, cao cấp lắm."

"Rất an toàn, lát nữa ta chụp ảnh cho mọi người xem."

"Giản Dư Sâm bọn họ đều ở đây, còn có đại biểu khóa vật lý lớp ta Dư Tuệ, ủy viên văn nghệ Ngụy Như, ủy viên thể dục Phạm Ngạn Văn bọn họ, đều ở đây."

1 “Được rồi, lát nữa tôi chụp cả phòng cho các người xem, tôi với Ngụy Như ở chung một phòng.”

2 “Đúng vậy, đều là phòng hai người.” Ôn Nỉ còn đang gọi điện thoại, Giản Dư Sâm từ cửa xoay người lại, liền thấy nàng ngồi xổm bên bồn hoa, ngón tay vô thức bứt cỏ dại, vẻ mặt hưng phấn lúc nãy đã thu lại hết.

3 “Ai da tôi biết, tiền sẽ đưa mà.” Ôn Nỉ cúp máy, liền phát hiện Giản Dư Sâm đứng đó nhìn nàng.

4 nàng lon ton chạy qua, “Mọi người đều vào hết rồi sao?”

5 “Ừ, đều đang đợi cậu, đây là chìa khóa phòng cậu.” Giản Dư Sâm đưa cho nàng.

6 “Cái tiền dừng chân ấy, ba ba tôi nói phải đưa cho cậu.” Ôn Nỉ có chút ngượng ngùng, “Mẹ tôi lát nữa sẽ chuyển tiền qua.”

7 “Không cần, khách sạn của cậu cậu, tôi tự ở cũng không trả tiền, đưa tiền là khách sáo rồi, đi thôi.”

8 hắn nói rồi hướng vào trong.

9 không biết vì sao, luôn cảm giác hôm nay Giản Dư Sâm, dường như rất ôn nhu.

10 “Cậu hình như tâm tình đặc biệt tốt à? Có chuyện gì vui sao.”

11 “Rõ ràng đến thế à?” Giản Dư Sâm cúi đầu liếc nàng.

12 Ôn Nỉ thấy hắn cười đến lộ cả răng nanh, không biết vì sao luôn cảm giác gáy lạnh toát.

13 Ngụy Như đã ở cửa thang máy chờ sẵn.

14 “Các người ở mấy tầng?”

15 “12.”

16 “Chúng tôi cũng tầng 12, vậy đến lúc đó cùng nhau đánh bài đi.”

17 “Lập team Vương Giả Khai Hắc đi.”

18 “Đã ra ngoài chơi rồi còn đánh bài, các người có thú vị không, ra ngoài ngoài đi!”

19 “Đúng thế, chúng tôi là người lớn rồi.”

20 vừa nói vậy, tức khắc một đám nhãi ranh, mạc danh có một cảm giác, he, tôi là người lớn.

21 “Vậy tối nay chúng ta đi hộp đêm nhé?”

22 “Được không?”

23 mọi người đều nhìn về phía tiểu hướng dẫn viên, Giản học thần.

24 Giản Dư Sâm nhướng mày, “Đi thì được đi, nhưng ngày mai chúng ta phải đi mấy ngôi làng đại học khảo sát địa hình, không cho phép ngủ nướng.”

25 vừa nghe vậy, mọi người tức khắc xịt chí.

26 “Nhưng buổi chiều chúng ta có thể đi mấy điểm tham quan chụp ảnh, cho nên mọi người cất hành lý xong, xuống dưới sảnh tập hợp.”

27 “Được nga! Nhanh nhanh nhanh, tôi sắp chết đói rồi, thịt nướng thịt nướng!”

28 mọi người chiếm hơn nửa tầng, lúc Ôn Nỉ mở cửa, mới phát hiện Giản Dư Sâm ở ngay phòng bên cạnh.

29 Ngụy Như để hành lý xong, liền lấy ra đủ loại đạo cụ chống nắng nhỏ.

30 quạt mini chạy điện và ô che nắng chắc chắn là chuẩn bị sẵn.

31 Ôn Nỉ vội chụp ảnh gửi cho Ôn Chí Văn.

32 “Ôn Nỉ, ba mẹ cậu không yên tâm cậu thế à.”

33 “Ừ, lát nữa đi tiệm thịt nướng còn phải báo cáo, còn phải chụp thực đơn cho ba xem nữa.”

34 “Sợ cậu uống rượu à?” Ngụy Như cười hỏi.

35 “Đúng vậy, tôi còn chưa nếm thử rượu là mùi vị gì nữa.”

36 Ôn Nỉ chụp phòng xong, đi ra ban công, lúc chụp ảnh vừa hay thấy Giản Dư Sâm đi ra, lúc này ngoài trời nắng gắt chói chang.

37 hắn vén áo lên, lộ ra sáu khối cơ bụng, chắc đang gọi điện thoại, vừa ngẩng mắt lên liền chạm mắt Ôn Nỉ.

38 theo ánh mắt nàng, hắn nhìn thấy bụng mình.

Truyện liên quan