Quyển 1 · Chương 68: Giấc mơ thiếu niên giữa hạ

Ngày hôm đó gió rất lớn, ánh hoàng hôn vô cùng rực rỡ, chiếu rọi cả dãy núi đều mạ lên một tầng màu cam, Giản Dư Sâm cởi áo khoác trắng T cũng như nhuộm màu ráng chiều.

Tổng cộng toàn bộ chuyến cáp treo mười phút.

Nhưng Ôn Nỉ cảm thấy xa xa không chỉ ngần ấy thời gian.

Mọi thứ đều trở nên rất chậm.

Cáp treo từng chút một bò lên, lại từng chút trượt xuống.

Thỉnh thoảng gió lớn thổi qua, sẽ có tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt của chiếc xe cũ kỹ lắc lư.

Tay hắn sẽ nắm thật chặt.

"Ôn Nỉ."

"Ưm."

"Lên đến đỉnh núi rồi."

Lông mi nàng run rẩy, thử mở mắt ra nhìn hắn.

Lại phát hiện ráng chiều đầy trời ở phía sau lưng hắn.

Khoảnh khắc ấy, nàng như cảm giác được, tim đập ngừng lại một nhịp.

Mặt trời sắp xuống núi.

Nếu nói điều để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho Ôn Nỉ về chuyến du lịch mùa hè lần đó.

Đó chính là bàn tay nắm lấy tay nàng của Giản Dư Sâm.

Luôn luôn chờ đến cuối cùng, tay hắn cũng chưa từng buông ra.

Chờ khi cáp treo vào trạm, Ôn Nỉ vừa bước xuống, liền nghe thấy tiếng của Ngụy Như bọn họ.

"Đợi hai người mãi! Nhanh lên đi, lát nữa không còn chỗ tốt đâu."

Vỹ Tuệ nhìn Ôn Nỉ, "Mặt cậu đỏ quá, không thoa chống nắng hả."

Ôn Nỉ gật gật đầu cho qua chuyện.

Nghe thấy tiếng của Giản Dư Sâm phía sau, luôn cảm giác lòng bàn tay vẫn còn giữ độ ấm từ bàn tay hắn, hoảng hốt luống cuống mà suýt nữa té ngã.

Trong lúc hoảng hốt như nghe thấy tiếng thiếu niên cười khẽ.

Hôm nay người cắm trại không ít, đại khái là vì mùa hè, nghe chủ trại nói mỗi ngày đều chật ních.

Mọi người bắt đầu phân công hợp tác.

"Ê, tay nghề xiên nướng của tao, vẫn là hồi mùa xuân học cùng lão Thái đấy."

"Lão Thái thi đậu đi đâu rồi."

"Nghe nói đi tỉnh X, ai, không ngờ chúng ta nói tốt nghiệp là tốt nghiệp thật."

Giản Dư Sâm cùng Phạm Ngạn Văn đi mua nước, lúc xách hai thùng nước trở về, liền có người đến tìm Giản Dư Sâm tán tỉnh.

"Anh trai nhỏ, cái lều trại của bọn em hình như chưa chuẩn bị cho tốt……"

"Có thể giúp bọn em xem thử được không ạ."

"Thực xin lỗi, tôi cũng không biết."

"Ồ…… Vậy mấy anh nướng BBQ à? Có muốn cùng bọn em ăn chung không?"

"Giản Dư Sâm nhân khí thật không thể chê, đi đâu cũng bị tán tỉnh." Vỹ Tuệ cảm khái nói.

Vương Huy Bân bọn họ vỗ tay, "Người lớn lên đẹp trai chính là phiền não."

"Đi cậu, nói như thể cậu cũng được ấy."

"Ê, lời này không đúng, học thần chúng ta có nhân khí, chúng ta cũng có chung vinh dự chứ sao."

Ôn Nỉ xiên xong rau hẹ, mếu máo.

Trêu hoa ghẹo nguyệt!

Phương Cỏ chia tay hắn mới là chính xác!

Tên đàn ông không an phận thối tha!

"Ê, ra sao rồi, chúng ta chụp một tấm ảnh đi."

"Bật đèn flash? Có bị khó coi không."

"Bên kia có đèn cắm trại, còn có đèn tạo bầu không khí, đừng bật đèn flash khó coi lắm."

"Học thần, cậu chụp cho bọn tớ nhé."

Giản Dư Sâm vừa lúc lấy máy ảnh mang theo ra chuẩn bị chụp sao, nghe vậy gật gật đầu.

Mọi người dọn xong tạo hình.

"1, 2, 3!" Răng rắc.

Liên tục chụp vài tấm, phía trước là chụp chung cho có lệ.

Mấy tấm phía sau, thì tất cả đều là đủ loại biểu cảm nhỏ của Ôn Nỉ.

Lè lưỡi, đuổi muỗi, ngẩn người……

"Học thần, cho tớ xem với."

Giản Dư Sâm liếc Phạm Ngạn Văn, "Lát nữa cho cậu xem."

Cái gì.

Tớ chụp future vợ tớ, cậu còn muốn xem?

Lần đầu tiên cùng đám bạn nhỏ ra ngoài cắm trại, Ôn Nỉ căn bản không dám nói với Ôn Chí Văn, nhưng Ôn Chí Văn vậy mà gọi điện đến lễ tân khách sạn, biết được bọn họ không về khách sạn, điện thoại trực tiếp liền gọi lại đây.

Ôn Nỉ nhận được điện thoại liền cảm thấy không ổn, đành phải đứng dậy đi đến chỗ yên tĩnh nghe.

"Alo."

"Ôn Nỉ!? Mày chết đi đâu rồi! Khách sạn nói mấy đứa không về! Muốn bay xa đúng không."

"Không phải! Cậu có thể đừng nói chuyện khó nghe như vậy được không, bọn cháu ra ngoài cắm trại, ngày mai sẽ về." Việc đã đến nước này, Ôn Nỉ chỉ có thể nói thật.

"Cắm trại? Mày với đám nhóc con đó có gì mà cắm trại, mày có yêu đương không? Ngày mai cho tao về ngay mày nghe rõ chưa!" Tiếng gầm gừ của Ôn Chí Văn từ điện thoại cảm giác như có thể truyền qua bên kia.

Ôn Nỉ gấp đến độ bấm vỏ cây, nàng há miệng thở dốc lại không biết nói gì, thì điện thoại bị người lấy đi, "Chú ơi chào chú, cháu là Giản Dư Sâm."

Ôn Nỉ sửng sốt, ngẩng đầu nhìn hắn.

"Vâng, đúng, dạ, chỗ này rất an toàn, địa chỉ lát nữa cháu gửi cho chú, ừm, nam nữ sinh tách riêng, không chỉ có mỗi bọn cháu, đây là một câu lạc bộ cắm trại, ừm, an toàn chú không cần lo, cháu sẽ phụ trách mọi người, đúng vậy ngày mai đã liên hệ tham quan trường học, vâng cháu chúc chú ngủ sớm."

Ôn Nỉ mở to hai mắt, nhìn Giản Dư Sâm dăm ba câu khiến Ôn Chí Văn ôn hòa mà cúp máy.

Quả thực không thể tưởng tượng.

"Cậu làm được thế nào vậy?"

"Người đầu dây bên kia vẫn là cậu ba tớ sao?"

Giản Dư Sâm trả điện thoại lại cho nàng, "Giải thích rõ ràng thì tốt rồi."

Ôn Nỉ nhìn chằm chằm điện thoại, giây tiếp theo thật sự không nhịn nổi, "Giản Dư Sâm ~ cậu lợi hại quá!"

Ôn Nỉ phỏng chừng đời này cũng chưa thấy mình có biểu cảm như vậy.

Mang theo chút làm nũng ca ngợi, quả thực trúng ngay tim hắn.

Ôn Nỉ là thật tâm thật ý cảm thấy hắn lợi hại.

Hắn cư nhiên có thể dăm ba câu thu phục Ôn Chí Văn.

Kia chính là lão già tinh Ôn Chí Văn cơ mà!

"Cậu có bí quyết gì sao!?"

Giản Dư Sâm muốn đi xuống khe suối múc nước suối về rửa tay, Ôn Nỉ dứt khoát theo ở phía sau giúp hắn bật đèn pin.

"Cậu cẩn thận chút."

Giản Dư Sâm thấy cô quá kích động suýt nữa giẫm hụt, dứt khoát nắm lấy cánh tay cô.

Ôn Nỉ hoàn toàn không nhận ra khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần, hoàn toàn đắm chìm trong chuyện có người dễ như trở bàn tay thu phục ba cô.

"Chẳng phải là vì cậu học giỏi sao."

Một nam sinh cùng ba cô nói chuyện cắm trại, ba cô cư nhiên đồng ý.

Quả thực là khai thiên lập địa lần đầu tiên.

"Đại khái à?" Giản Dư Sâm tuy không tiếp xúc nhiều với Ôn Chí Văn.

Nhưng cũng từ thái độ của Ôn Nỉ nhìn ra được Ôn Chí Văn là một người cha cực kỳ khó chiều.

Đặc biệt là không cho phép người khác khiêu chiến quyền uy.

Ôn Nỉ vừa định lên tiếng, kết quả Giản Dư Sâm nghe thấy động tĩnh liền một tay bịt kín miệng cô.

"Suỵt..."

Ôn Nỉ trừng lớn mắt, gật gật đầu.

Sau khi cô không mở miệng nói, động tĩnh trong rừng liền lớn hơn chút.

Ôn Nỉ đại khái đoán được là gì, tầm mắt cũng không biết hướng về đâu, chỉ có thể nhìn chằm chằm họa tiết trên quần áo Giản Dư Sâm.

Hơi thở của Giản Dư Sâm phả lên đỉnh đầu cô.

Trên bầu trời, những vì sao quả thật rất sáng.

Nghiêng đầu, Ôn Nỉ liền thấy được một vầng trăng sáng trắng bóng.

Đôi mắt cô bị che lại.

"Cậu thật dám nhìn, không sợ mọc đốt kim à." Giản Dư Sâm tức giận nói.

Ôn Nỉ ngẫm nghĩ, nhón chân cũng bịt kín mắt hắn.

Chiếc mũi cao thẳng nằm dưới bàn tay cô.

"Vậy cậu cũng đừng nhìn!"

"Tôi có thèm đâu."

"Thích, giả vờ đi các cậu, nam sinh nào chả có mấy bộ trong máy tính."

"Dù sao tôi không có."

"Tôi đâu biết cậu có hay không, trong máy tính cậu chẳng lẽ không có chút bí mật nhỏ? Chẳng lẽ cậu sẽ không thích đàn ông chứ."

Ôn Nỉ phun tào xong, phát hiện Giản Dư Sâm càng ngày càng ép gần.

"Cậu, cậu làm gì."

Hai người bịt mắt nhau, cũng không ảnh hưởng việc cãi nhau.

"Ừ, muốn cho cậu xem thử, tôi rốt cuộc thích nam hay nữ."

Nói xong, Giản Dư Sâm một phen kéo tay cô ra, môi lập tức dán lên, Ôn Nỉ sợ tới mức ép sát rễ cây, rụt môi vào trong miệng.

Giản Dư Sâm nhìn chằm chằm bộ dạng này của cô, vốn dĩ cũng chỉ dọa cô một chút, không sai biệt lắm là được.

Nào biết tiếng của Phạm Ngạn Văn không biết từ đâu truyền đến, sợ tới mức Ôn Nỉ nghiêng người về phía trước.

Đôi môi chạm nhau kia một khắc, hai người đều thấy rõ lông mi của đối phương dưới ánh trăng cong như hình cung và bóng đổ.

Cùng với sự ngoài ý muốn trong đáy mắt.

Sau này Ôn Nỉ viết trong nhật ký kỳ nghỉ hè: Xem sao quá nguy hiểm, cẩn thận kẻo lại đi.

Sau này Giản Dư Sâm viết trong nhật ký tâm trạng bí mật: Còn muốn xem sao thêm lần nữa. Nhất định phải hẹn cả Phạm Ngạn Văn.

Truyện liên quan