Quyển 1 · Chương 107: Ra tay từ chỗ Giả Đại Quý?
Nếu là người thường đối mặt với thần linh, phần nhiều chắc chắn là tôn sùng kính sợ.
Dù là võ sư, đối mặt với thần linh, phần nhiều chắc chắn cũng là sợ hãi sự cường đại của ngài.
Ít nhất trước khi biết rõ ngọn ngành, sẽ giữ một lòng kính sợ nhất định đối với ngài.
Dù sao thần linh trong truyền thuyết vốn là tồn tại có địa vị siêu nhiên, thực lực cường đại.
Nhưng đạo sĩ của Hư Sơn Quan đều là kẻ điên.
Phong Điên đạo nhân hiển nhiên cũng không phải người bình thường.
Tư duy không thể dùng suy nghĩ của người thường để phỏng đoán.
Phong Điên đạo nhân trong đầu chỉ toàn nghĩ, nếu dùng thần linh luyện đan, nhất định có thể luyện thành thần đan kinh thiên động địa!
Phong Điên đạo nhân kích động hưng phấn không thể kiềm chế, một lúc lâu sau mới hơi bình tĩnh lại.
Dùng thần linh luyện đan, dẫu rất hấp dẫn.
Nhưng thần uy của thần linh, từ trong truyền thuyết đã có thể thấy được phần nào.
Trong truyền thuyết, thần linh không phải là tồn tại mà con người có tư cách động vào.
Dù là tiên phật, trước mặt thần linh cũng phải cúi đầu.
Phong Điên đạo nhân không biết vị thần linh tên là Huyền Thanh Công kia thực lực ra sao, nhưng xem uy lực chém giết phân thân của hắn ở Giả phủ trước đó, thực lực hẳn là không yếu.
Nhưng phân thân kia của hắn chỉ mới bước vào Hóa Niệm cảnh, lại thêm bị đánh lén trong lúc không hề phòng bị, cũng không nhìn ra được thực lực của đối phương.
Phong Điên đạo nhân chỉ là tư duy có chút điên cuồng, nhưng hắn không phải kẻ ngốc, cũng không phải người vứt bỏ sống chết ra sau đầu.
Nếu không chuẩn bị, hấp tấp đối đầu với vị thần linh kia, nói không chừng bất cẩn một chút là tự nộp mạng.
Đến lúc đó thần đan chưa thành, mình đã chết trước.
Đây không phải là kết quả mà Phong Điên đạo nhân muốn.
Trầm tư một lát, Phong Điên đạo nhân đã có ý tưởng.
Hắn chuẩn bị ra tay từ Giả Đại Quý trước.
Giả Đại Quý là chủ nhân của Giả phủ, nếu y thờ phụng vị Huyền Thanh Công kia, chắc chắn sẽ có hiểu biết về ngài, hơn nữa cũng tiện ra tay với thần tượng.
Lấy Giả Đại Quý làm đột phá khẩu, không còn gì thích hợp hơn.
Hắn phải xác định trước, trong Giả phủ có phải cũng thờ phụng thần tượng hay không.
Kẻ ra tay chém giết phân thân của hắn trước cửa Giả phủ, rốt cuộc có phải là vị thần linh Huyền Thanh Công kia không.
Nếu trong Giả phủ thật sự thờ phụng thần tượng, hắn liền có thể lấy Giả Đại Quý làm đột phá khẩu, ra tay từ thần tượng trong Giả phủ trước.
Hà Viễn Giang đã nói, miếu Huyền Thanh ở thôn Tống gia là miếu chính.
Nhưng Phong Điên đạo nhân tạm thời còn chưa muốn đối đầu trực tiếp với thần tượng chính ở miếu Huyền Thanh.
Trong truyền thuyết, thần tượng chính của miếu chính luôn luôn khác biệt lạ thường.
Vậy thì cứ ra tay từ thần tượng của Giả phủ trước đi.
Xem thử có thể đoạt được pho thần tượng ở Giả phủ vào tay không.
Hiện tại chủ yếu là phải xác định vị Huyền Thanh Công kia có phải là thần linh tồn tại thật sự hay không, và vị Huyền Thanh Công đó đang ở trạng thái nào, thực lực ra sao.
Phong Điên đạo nhân xác định xong kế hoạch sơ bộ, cười ha hả rồi xuống giường.
Hà Viễn Giang vẫn đứng yên không nhúc nhích, ánh mắt đờ đẫn.
Phong Điên đạo nhân nhìn vào mắt y, giọng nói khàn khàn mê hoặc.
"Con trai, hãy quên hết chuyện xảy ra tối nay, ngủ một giấc thật ngon đi."
Dứt lời, Hà Viễn Giang nhắm nghiền hai mắt, ngã xuống đất chìm vào hôn mê.
Phong Điên đạo nhân rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con họ Hà đang hôn mê.
*
Liên tiếp ba ngày, Phong Điên đạo nhân đều ngồi rình bên ngoài cửa Giả phủ.
Chờ Giả Đại Quý ra ngoài.
Kết quả chờ ba ngày, vẫn không thấy bóng người đâu.
Người trong Giả phủ qua lại, ra ra vào vào.
Chỉ riêng không thấy Giả Đại Quý ra ngoài.
Phong Điên đạo nhân sắp nghi ngờ Giả Đại Quý có phải không có trong phủ rồi không.
Hắn nào biết, Tống Huyền Thanh đã sớm báo mộng dặn dò y không được ra ngoài.
Giả Đại Quý bây giờ ngày ngày trốn trong phủ, căn bản không dám ra ngoài.
Sản nghiệp trong nhà có chuyện gì cũng đều xử lý trong phủ.
Dù sao trước khi Tống Huyền Thanh chưa báo mộng bảo y có thể ra ngoài, Giả Đại Quý không định ra ngoài nữa.
Phong Điên đạo nhân chờ liên tiếp ba ngày không rình được người, có chút mất kiên nhẫn.
Cứ ngồi rình thế này, không biết phải rình đến bao giờ.
Hắn không thể lãng phí quá nhiều thời gian ở bước đầu tiên này.
Thế là, Phong Điên đạo nhân không chờ được Giả Đại Quý ra ngoài, đã ra tay với Lý quản gia của Giả phủ.
Giả Đại Quý không ra ngoài, nhưng Lý quản gia thì vẫn ra ngoài bình thường.
Phong Điên đạo nhân rất thuận lợi bắt được Lý quản gia.
Hỏi một vài vấn đề về Huyền Thanh Công.
Nhưng Phong Điên đạo nhân xem như đã hỏi nhầm người.
Lý quản gia chỉ biết Giả Đại Quý thờ phụng một pho thần tượng tên là Huyền Thanh Công trong phủ.
Giả Đại Quý vô cùng tin tưởng vị Huyền Thanh Công kia, đối với thần tượng cũng rất quý trọng, mỗi ngày việc quét dọn trong thần đường đều do Giả Đại Quý tự tay làm.
Ngoài ra, Lý quản gia hỏi gì cũng không biết.
Ngày thường ông ta căn bản không mấy quan tâm đến vấn đề thần tượng đó.
Phong Điên đạo nhân không mấy hài lòng, vẫn muốn bắt cho được Giả Đại Quý.
Chuyện thần tượng kia, vẫn phải ra tay từ trên người Giả Đại Quý.
Nhưng Giả Đại Quý không ra ngoài, chuyện này khó giải quyết rồi.
Thế là, Phong Điên đạo nhân khống chế Lý quản gia.
Đương nhiên không phải dùng tà pháp gì, luyện Lý quản gia thành thứ như người rối.
Chỉ là một vài thuật mê hoặc tinh thần đơn giản, khiến Lý quản gia vô điều kiện nghe lệnh hắn.
Dù sao Giả phủ có thần linh trấn giữ, hắn ra tay dấu vết quá rõ ràng, ngược lại dễ dàng bứt dây động rừng.
Phong Điên đạo nhân hạ lệnh cho Lý quản gia, lừa Giả Đại Quý ra ngoài.
Về phần dùng cách gì, Lý quản gia rất hiểu Giả Đại Quý, ông ta đương nhiên biết cách nào có thể dụ Giả Đại Quý ra ngoài.
*
Giả phủ.
Thời tiết nóng nực, Giả Đại Quý đang hóng mát trong đình ở hậu viện, nằm trên ghế tựa lim dim sắp ngủ.
Bên cạnh có hai tiểu nha hoàn đang yên lặng quạt.
Lý quản gia đột nhiên vội vã hấp tấp chạy vào, vừa chạy vừa la.
"Lão gia, không hay rồi, không hay rồi!"
Giả Đại Quý bị phá giấc ngủ, không vui ngồi dậy.
"Lý quản gia, có chuyện gì thế, giữa trưa la lối om sòm, không thấy lão gia ta đang ngủ à?"
Lý quản gia chạy đến gần, cúi người lau mồ hôi, vội vàng nói: "Lão gia, không hay rồi, tiểu thư đột nhiên đòi sống đòi chết, bên nhà cũ lão gia tử cũng không khuyên được, ngài mau qua đó xem đi!"
Giả Đại Quý vừa nghe, cơn buồn ngủ lập tức tan biến, chống tay vịn ghế đứng dậy.
"Cái gì? Tinh Tinh đột nhiên muốn tìm đến cái chết?"
Giả Đại Quý có một người con gái, tên là Giả Ngọc Tinh.
Phu nhân nguyên phối của Giả Đại Quý mất sớm, quan hệ giữa con gái và ông lại không tốt, nên vẫn luôn được nuôi ở bên nhà cũ của Giả gia.
Mặc dù quan hệ cha con cứng nhắc, không thân thiết, nhưng đối với người con gái duy nhất này, Giả Đại Quý vẫn rất mực yêu thương.
Bây giờ vừa nghe con gái đòi sống đòi chết, Giả Đại Quý lập tức sốt ruột.
Lý quản gia lau mồ hôi, vội vàng nói: "Vâng ạ, lão gia ngài mau đi xem đi, nói không chừng đi muộn... sẽ không gặp được tiểu thư lần cuối."
Giả Đại Quý vừa nghe, càng sốt ruột hơn.
Lòng đã nóng như lửa đốt, liền chẳng để ý được nhiều như vậy nữa.
"Chuẩn bị xe ngựa, đến nhà cũ!"
Mấy ngày nay bất kể xảy ra chuyện gì, Giả Đại Quý đều chưa từng bước ra khỏi cổng lớn Giả phủ.
Nhưng chuyện liên quan đến người con gái mình yêu thương, Giả Đại Quý lập tức chẳng để ý được nhiều như vậy nữa.
Vội vã đi được mấy bước, Giả Đại Quý mới nhớ ra lời dặn của Huyền Thanh Công trong mộng.
Bảo ông không được ra ngoài.
Nhưng chuyện liên quan đến con gái mình, Giả Đại Quý sao có thể không quan tâm?
Nhưng lời dặn của Huyền Thanh Công, Giả Đại Quý cũng không thể xem nhẹ.
Cắn răng một cái, Giả Đại Quý xoay người đi về phía thần đường.
"Chuẩn bị xe ngựa đợi ở cửa một lát, lão gia ta đi mời Huyền Thanh Công trước!"
Nếu đã ngoài cửa có nguy hiểm, Huyền Thanh Công bảo ông đừng ra ngoài.
Vậy ông trực tiếp ra ngoài mang theo Huyền Thanh Công, là được rồi chứ?
Mặc dù nói như vậy không hợp lễ nghi, nhưng thời khắc đặc biệt...
Chỉ có thể nói với Huyền Thanh Công một câu, mạo phạm rồi.
Hy vọng Huyền Thanh Công đại nhân đừng trách tội ông.
Truyện liên quan
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...
Một Tấc Vuông Tiên Vực
Mười tuổi, thiếu niên sơn thôn Cố Trần vì cứu cha lên núi hái thuốc, vô tình có được Càn ...