Quyển 1 · Chương 33: Gia đình

Xét theo đạo lý mà nói, Cố gia cùng Lý thị thương hội tuy rằng kém xa Thuần Dương Tông, nhưng việc giữ người thừa kế lại trong gia tộc để dốc lòng bồi dưỡng, dù sao cũng tốt hơn là đưa đến Thuần Dương Tông.

Hai nhà này làm như vậy chắc chắn là có bí mật không thể cho ai biết.

Thế nhưng, dù Diệp Thiên có vắt óc suy nghĩ cũng không thể đoán ra Thuần Dương Tông rốt cuộc có bí mật gì. Dù sao cậu mới đến chưa đầy một năm, đối với rất nhiều chuyện trong Thuần Dương Tông còn chưa hiểu rõ, huống chi là loại bí mật này.

Vậy thì chờ tương lai lại hảo hảo tra xét một phen đi.

Nếu không thể nắm bắt được những gì đang diễn ra bên ngoài, thì trước mắt hẳn là có hại cho Thuần Dương Tông.

Diệp Thiên ở nơi này một thời gian, đã coi nơi đây như ngôi nhà thứ hai của mình, hơn nữa Lâm Lang đối với cậu cũng cực kỳ tốt. Về tình về lý, Diệp Thiên đều sẽ không để Thuần Dương Tông xảy ra chuyện.

Bất quá, hiện tại nói những điều này vẫn còn quá sớm.

Dù sao thực lực của Diệp Thiên hiện tại quá thấp, muốn đạt tới mức độ xoay chuyển cục diện, Diệp Thiên còn một chặng đường rất dài phải đi.

Vậy thì tiếp tục nỗ lực thôi!

Vì chính mình và tất cả những gì mình muốn bảo vệ.

Sau đó, Diệp Thiên cũng không suy nghĩ nhiều nữa, ngả đầu xuống là chìm vào giấc ngủ say.

Ngày thứ hai.

Một tia nắng xuyên qua tán lá cây hòe cổ thụ bên ngoài, chiếu qua cửa sổ, rọi lên mặt Diệp Thiên.

Bị ánh nắng chiếu vào, Diệp Thiên cảm thấy mặt mình đột nhiên ấm áp lạ thường, nhưng chỉ một lát sau, nó bắt đầu nóng rát.

Vì thế, Diệp Thiên giật mình tỉnh giấc.

Sờ sờ mặt, cảm thấy hơi nóng rát đau, Diệp Thiên cười khổ.

Chỉ là ngủ nướng một chút, có cần phải thế không?

Quả nhiên, ngay cả ông trời cũng khinh thường kẻ lười biếng.

Nhanh chóng rời giường, Diệp Thiên bước ra khỏi phòng.

Đi vào trong đình viện, Diệp Thiên cảm thụ ánh mặt trời ấm áp, tâm tình vô cùng thoải mái.

Đã lâu không được phơi nắng, cậu vươn vai một cái, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên.

Tiểu Thanh thấy Diệp Thiên đi ra, cũng ngựa quen đường cũ bò lại gần.

Sau khi đạt tới tam giai, hình thể của Tiểu Thanh đã vượt quá mười mét, bất quá nó có thể khống chế sự thay đổi hình thể, hiện tại trông vẫn như lúc mới sinh ra.

Như vậy cũng giúp Diệp Thiên dễ dàng mang theo hơn. Đương nhiên, còn một nguyên nhân nữa là Tiểu Thanh hình thể nhỏ nhắn rất đáng yêu, một khi khôi phục hình thể thật, yêu khí hung thần tự thân tỏa ra thực sự quá mức đáng sợ.

Điều này dẫn đến việc Diệp Thiên không dám quá thân cận với Tiểu Thanh, mà Tiểu Thanh hiển nhiên cũng biết điểm này, cho nên ngày thường nó vẫn duy trì hình thể ban đầu, chỉ khi chiến đấu mới biến trở lại hình thể bình thường.

Tiểu Thanh đối với Diệp Thiên ngày càng ỷ lại, nó nằm trên vai Diệp Thiên, không ngừng dùng cái đầu nhỏ cọ cọ vào đầu cậu, vô cùng thỏa mãn.

Diệp Thiên nhìn Tiểu Thanh như vậy cũng nở nụ cười, cảm thấy rất vui vẻ, trong mắt cậu, Tiểu Thanh chính là người nhà.

Bất quá, nghĩ đến thân thế của Tiểu Thanh, Diệp Thiên cũng không tự giác mà cảm thấy đau lòng.

Tuy rằng không biết mẫu thân của Tiểu Thanh cuối cùng ra sao, nhưng chắc chắn là lành ít dữ nhiều, dù sao lúc đó nó đã bị thương, lại còn phải ngăn cản hai con yêu thú cấp bá chủ.

“Thật là một tiểu gia hỏa đáng thương.”

Dù Diệp Thiên cảm thấy mình đối xử với Tiểu Thanh rất tốt, nhưng từ nhỏ đã mất đi sự đồng hành của cha mẹ, một mình bước vào thế giới loài người, đối với Tiểu Thanh như vậy, Diệp Thiên vẫn cảm thấy ông trời quá mức tàn nhẫn.

“Không sao, sau này chúng ta là người một nhà, chờ thực lực của ta đủ mạnh, ta sẽ đưa ngươi đi tìm cha mẹ.”

Tuy rằng Diệp Thiên cũng cảm thấy trong tình huống đó, mẫu thân của Tiểu Thanh muốn thoát thân là chuyện khó như lên trời, nhưng khi chưa nhìn thấy thi thể của nó, Diệp Thiên vẫn tin rằng còn hy vọng.

Cho dù thực sự đã bị hai con yêu thú cấp bá chủ kia đánh chết, Diệp Thiên cũng muốn đưa Tiểu Thanh đi làm rõ, sau đó giúp nó báo thù.

Hơn nữa đối với tung tích cha của Tiểu Thanh, Diệp Thiên vẫn muốn tìm hiểu một chút, nếu ông ấy còn sống, như vậy Tiểu Thanh sẽ có chỗ dựa thực sự. Trong mắt Diệp Thiên, thực lực của cha Tiểu Thanh chắc chắn cũng cực kỳ cường hãn.

Suy tư hồi lâu, Diệp Thiên cảm thấy thực lực của mình vẫn còn quá yếu, dù là muốn giúp Tiểu Thanh tìm cha mẹ, hay muốn bảo vệ Diệp gia cùng Thuần Dương Tông, thực lực hiện tại của cậu vẫn còn xa mới đủ.

Phải nỗ lực hơn nữa!

Sau đó, Diệp Thiên chuẩn bị đi một chuyến đến chỗ Lâm Lang, cậu muốn làm rõ một vài chuyện.

Vì thế, Diệp Thiên mang theo Tiểu Thanh ra cửa.

Trên đường tới chỗ ở của Lâm Lang, Diệp Thiên gặp không ít đệ tử, bất quá thái độ của họ so với trước kia đã thay đổi rất lớn.

Họ thi nhau chào hỏi Diệp Thiên, vẻ mặt tươi cười, khiến Diệp Thiên cảm thấy có chút không chân thực.

Bất quá, Diệp Thiên cũng không để ý, đều đáp lời lại bọn họ.

Hiển nhiên, trải qua trận chiến với Cố Minh Sinh, thực lực cùng thiên phú của Diệp Thiên đã được bọn họ công nhận. Dù sao cũng chẳng ai muốn chủ động đắc tội với một cường giả đứng đầu trong tương lai, mặc dù hiện tại cậu vẫn còn rất yếu.

Nhưng chuyện tương lai ai mà nói trước được, cứ làm tốt quan hệ trước đã, dù sao cũng chẳng có hại gì.

Dọc đường cảm nhận sự nhiệt tình của các sư huynh sư tỷ, Diệp Thiên cuối cùng cũng tới đình viện của Lâm Lang.

Nơi này so với đình viện của đệ tử thực ra không khác biệt lắm, chỉ là rộng lớn hơn nhiều. Trong đình viện có rất nhiều linh thực, khiến linh khí vô cùng nồng đậm, một vài hạ nhân đang tưới nước cho linh thực.

Lâm Lang đang ngồi trên ghế, phơi nắng, nhàn nhã đọc sách.

“Đệ tử bái kiến sư tôn.”

Diệp Thiên cung kính hành lễ.

“Sao con lại tới đây? Ngày đó biểu hiện cũng không tệ lắm.”

Lâm Lang cảm thấy ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Diệp Thiên, nhưng vẫn khẳng định biểu hiện của cậu trong trận chiến với Cố Minh Sinh.

“Đa tạ sư tôn khích lệ, đệ tử tới tìm sư tôn là muốn hỏi rõ một vài chuyện.”

Diệp Thiên bày tỏ ý định.

“Nga? Chuyện gì?”

Lâm Lang nghe vậy cũng thấy hứng thú, ngồi thẳng người dậy, chờ Diệp Thiên mở miệng.

“Ngày đó, sư tôn nói chỉ thu đệ tử làm đệ tử ký danh, chứ không phải thân truyền đệ tử, nhưng sư tôn đối với đệ tử lại không khác gì thân truyền. Đệ tử muốn biết tại sao sư tôn không trực tiếp thu đệ tử làm thân truyền đệ tử.”

Lâm Lang nghe vậy thần sắc thay đổi, ánh mắt nhìn thẳng vào Diệp Thiên, như muốn nhìn thấu tâm can cậu.

Sau đó, ông thở dài một hơi, nói: “Con thực sự muốn biết?”

“Xin sư tôn chỉ giáo.”

Diệp Thiên vẻ mặt kiên quyết.

“Vậy… được thôi.”

Lâm Lang trầm ngâm một hồi, sau đó nói: “Con bái nhập môn hạ của ta cũng đã hơn nửa năm rồi, nhưng đã từng gặp vị sư huynh sư tỷ nào chưa?”

Lâm Lang ngược lại hỏi Diệp Thiên.

Diệp Thiên đột nhiên kinh ngạc, hình như mình thực sự chưa từng nhìn thấy vị sư huynh sư tỷ nào. Theo đạo lý mà nói, là chủ một đại tông môn, dù không muốn thu quá nhiều đệ tử, nhưng vì sự phát triển của tông môn, ít nhất cũng phải bồi dưỡng vài người thừa kế chứ.

Nhưng trước khi Diệp Thiên tới Thuần Dương Tông, Lâm Lang lại không có lấy một đệ tử, ngược lại các trưởng lão thì đồ tử đồ tôn đông đúc.

“Thực ra… con vốn dĩ nên có một vị sư huynh.”

Truyện liên quan