Quyển 1 · Chương 38: Lầu Luyện Khí

Diệp Thiên thấy hai người chiến đấu kết thúc, liền đảo mắt nhìn quanh võ đài, muốn tìm kiếm bóng dáng Diệp Liên Song.

Nhưng hắn lại không tìm thấy bất cứ đệ tử nào của Thiên Kiếm Môn.

Không còn cách nào khác, Diệp Thiên đành bước tới trước mặt vị đệ tử Thiên Kiếm Môn vừa mới kết thúc trận đấu trên võ đài.

“Vị sư huynh này, không biết những người khác của Thiên Kiếm Môn hiện đang ở đâu?” Diệp Thiên lên tiếng hỏi.

“Ồ? Là ngươi à, ngươi muốn tìm Liên Song sư muội đúng không?” Tên đệ tử kia mỉm cười nói.

Hôm qua Diệp Thiên đã dẫn họ đi dạo khắp Thuần Dương Tông rất lâu, nên hắn đương nhiên nhận ra Diệp Thiên.

Diệp Thiên thấy ý đồ của mình bị vạch trần thì thẹn thùng gãi gãi đầu.

“Họ đi Luyện Khí Lâu rồi, ta là trận tỷ thí cuối cùng nên Phùng trưởng lão bảo ta đấu xong hãy qua đó, họ đi trước rồi.” Tên đệ tử nói.

Luyện Khí Lâu?

Diệp Thiên chợt hiểu ra, bèn nói với tên đệ tử kia: “Ta cũng phải đến đó, vậy để ta dẫn sư huynh đi.”

“Như thế thì tốt quá.”

Tên đệ tử kia cũng rất vui mừng, vừa lúc hắn không biết đường, có người dẫn lối thì thật là tốt.

Thế là, Diệp Thiên dẫn tên đệ tử kia chạy về phía Luyện Khí Lâu.

Trên đường đi, Diệp Thiên cũng hỏi tên đệ tử kia, được biết hắn tên là Vương Thái.

Rất nhanh, hai người đã tới Luyện Khí Lâu.

Vừa đến nơi, Diệp Thiên đã nhìn thấy Diệp Liên Song trong đội ngũ của Thiên Kiếm Môn.

Hắn vội vàng bước tới.

“Diệp Thiên bái kiến Phùng trưởng lão.”

Diệp Thiên chào hỏi Phùng Đào.

Dù sao cũng là người phụ trách của Thiên Kiếm Môn, lễ phép tối thiểu vẫn phải có.

Phùng Đào gật đầu đáp lễ với Diệp Thiên.

Sau đó, Diệp Thiên đi tới trước mặt Diệp Liên Song.

Nhìn thấy Diệp Thiên đến, Diệp Liên Song vô cùng vui sướng, rất tự nhiên khoác lấy cánh tay hắn, nụ cười trên mặt không hề tắt, tràn đầy hạnh phúc.

Các đệ tử Thiên Kiếm Môn khác đối với sự hiện diện của Diệp Thiên đã sớm cam chịu, dù sao hôm qua Diệp Thiên còn dẫn họ đi dạo một vòng quanh Thuần Dương Tông cơ mà.

“Song nhi, các ngươi tới Luyện Khí Lâu làm gì vậy?” Diệp Thiên tò mò hỏi.

“Là thế này, vì kỹ thuật luyện khí của Thuần Dương Tông là nhất tuyệt ở Khương quốc, nên chúng ta muốn đến cường hóa binh khí của mình, dù sao cơ hội cũng hiếm có mà.” Diệp Liên Song trả lời.

Thì ra là vậy.

Thảo nào cả đám người lại bỏ mặc Vương Thái một mình ở đó tỷ thí, hóa ra đều chạy hết tới đây.

Dù sao đệ tử Thiên Kiếm Môn đều là kiếm tu, mà đối với kiếm tu, một thanh kiếm tốt tuyệt đối có thể tăng cường thực lực đáng kể.

Về phần luyện khí, ở thế giới này có một loại chức nghiệp gọi là Luyện Khí Sư, thực lực có lẽ không quá mạnh, nhưng lại có thể chế tạo ra các loại vũ khí trân quý, vô cùng hiếm có.

Thông thường chỉ có một số thế lực lớn mới có Luyện Khí Sư, mà địa vị của những vị này cũng cực kỳ cao.

Tuy nói thực lực của Luyện Khí Sư trong cùng cảnh giới không phải quá mạnh, nhưng lại chẳng ai muốn đắc tội họ.

Bởi vì là Luyện Khí Sư, họ luyện chế và cường hóa vũ khí cho người khác nên bạn bè đương nhiên rất nhiều, một khi chọc giận một vị Luyện Khí Sư, liền có khả năng phải đối mặt với sự tấn công của một đám cường giả.

Diệp Thiên nghe vậy cũng vô cùng tò mò.

Hắn vẫn chưa từng tận mắt thấy luyện khí bao giờ.

Tuy hắn có Trảm Thần Đao do Lâm Lang tặng, phẩm chất cực cao, nhưng hắn vẫn muốn kiến thức xem luyện khí trong truyền thuyết rốt cuộc là thế nào.

Chỉ thấy một người đàn ông trung niên vạm vỡ, khuôn mặt thô kệch đang dùng búa mạnh mẽ đập vào một thanh bảo kiếm, theo nhịp đập và nguyên liệu được thêm vào, hàn quang trên thanh bảo kiếm càng thêm rực rỡ.

Nhát búa cuối cùng hạ xuống, việc cường hóa thanh bảo kiếm đã hoàn tất.

Lúc này, phẩm cấp của thanh kiếm đã được nâng lên một tiểu giai so với trước đó.

Người đàn ông trung niên đưa bảo kiếm cho một đệ tử Thiên Kiếm Môn, tên đệ tử kia nhận lấy, lập tức đại hỉ.

Quả nhiên không đến uổng công, thật quá sung sướng.

Những đệ tử khác thấy thế cũng ngứa ngáy trong lòng, đều tranh nhau đưa kiếm của mình cho người đàn ông trung niên, muốn nhờ ông ta cường hóa giúp.

Tuy nhiên, người đàn ông trung niên lại nói: “Danh ngạch có hạn, đây là thanh cuối cùng.”

Các đệ tử Thiên Kiếm Môn nghe vậy thì nóng nảy, càng ra sức đưa kiếm về phía người đàn ông trung niên.

Ánh mắt Diệp Liên Song cũng đầy vẻ khao khát, nhưng nàng không tiến lên, thực lực của nàng quá thấp, làm sao tranh được với các sư huynh sư tỷ này.

Người đàn ông trung niên tùy ý nhận lấy một thanh kiếm rồi bắt đầu cường hóa.

Chủ nhân thanh kiếm đó lập tức vui mừng khôn xiết, những người khác đành thất vọng lùi lại.

Diệp Liên Song thấy người đàn ông trung niên nhận lấy thanh kiếm khác, trong ánh mắt lộ ra một chút hụt hẫng.

Không còn cơ hội nữa rồi.

Tuy nhiên, Diệp Thiên thấy vậy liền an ủi: “Song nhi đừng nóng vội, ta dùng điểm cống hiến giúp nàng cường hóa.”

Muốn nhờ Luyện Khí Lâu cường hóa binh khí thì phải dùng điểm cống hiến, đệ tử Thiên Kiếm Môn không có, nhưng Diệp Thiên thì có.

Không lâu sau, vũ khí của tên đệ tử kia đã cường hóa xong.

Diệp Thiên cầm lấy kiếm của Diệp Liên Song, đi tới trước mặt người đàn ông trung niên, lên tiếng: “Chào ngài, phiền ngài giúp ta cường hóa thanh kiếm này.”

“200 điểm cống hiến.”

Người nọ nói, mặt vô cảm.

Thế là, Diệp Thiên đưa kiếm cho người đàn ông trung niên, đồng thời chuyển 200 điểm cống hiến qua.

Nhận được điểm cống hiến, người đàn ông trung niên liền bắt đầu cường hóa.

Các đệ tử Thiên Kiếm Môn khác nhìn về phía Diệp Liên Song với vẻ đầy ngưỡng mộ, có người quen đúng là tốt thật.

Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, Diệp Liên Song rất thẹn thùng, nhưng lại vô cùng tận hưởng cảm giác này, bởi vì lúc này nàng thực sự… rất hạnh phúc.

Khi kiếm đã cường hóa xong, Diệp Thiên đưa lại cho Diệp Liên Song, còn sủng nịch xoa đầu nàng.

Mặt Diệp Liên Song càng đỏ hơn.

“Cảm… cảm ơn huynh, Diệp Thiên ca ca.” Diệp Liên Song thẹn thùng nói.

“Cô bé này, còn khách khí với ta làm gì.” Diệp Thiên giả vờ giận dỗi nói.

“Hì hì.”

Diệp Liên Song nghe vậy liền cười khúc khích.

Những người khác nhìn cảnh này, trong lòng cũng ngứa ngáy, nhìn Diệp Thiên, muốn nói lại thôi.

Lúc này, Vương Thái mới lên tiếng: “Diệp sư đệ, không biết có thể giúp chúng ta cường hóa vũ khí được không, chúng ta có thể dùng thứ khác để trao đổi.”

Diệp Thiên nghe vậy thì sững sờ một chút.

Tìm ta mượn điểm cống hiến sao?

“Có thể là có thể, nhưng trao đổi thì thôi, coi như ta làm tròn lễ nghĩa chủ nhà, còn nữa, phiền các vị sư huynh sư tỷ ở Thiên Kiếm Môn giúp ta chăm sóc Song nhi một chút.”

Mọi người nghe vậy, trong lòng vô cùng vui mừng.

“Diệp sư đệ yên tâm, Diệp Liên Song sư muội thiên phú rất tốt, ở Thiên Kiếm Môn rất được coi trọng, không ai bắt nạt nàng, chúng ta cũng sẽ hỗ trợ chiếu cố nàng.”

Mọi người sôi nổi mở miệng.

Diệp Thiên cũng thập phần hài lòng, tuy nói phải trả giá lượng lớn điểm cống hiến, nhưng vì Song Nhi, những thứ này đều đáng giá.

Trừ bỏ Diệp Liên Song cùng những đệ tử đã được cường hóa trước đó, lần này tới Thuần Dương Tông còn có 19 người, mỗi người 200 điểm cống hiến, nói cách khác Diệp Thiên phải trả 3800 điểm cống hiến.

Bất quá lần trước đặt cược chính mình thắng được 5000 điểm cống hiến, còn có 500 điểm từ Phương Dịch bọn họ, cộng thêm chi phí chọn lựa võ kỹ cùng vừa mới trợ giúp Diệp Liên Song cường hóa, số điểm cống hiến còn lại này vừa vặn đủ dùng.

Chẳng qua, sau lần này, Diệp Thiên lại phải “làm công” rồi.

Truyện liên quan