Quyển 1 · Chương 47: Đại chiến ập đến

Hắn đã sớm thông báo cho phụ thân là Cố Trường Ca, phải ra tay với Diệp gia để uy hiếp Diệp Thiên.

Tính toán ngày tháng, thời gian cũng đã gần đến.

Phong Bắc Thành, Trương gia.

Một tòa đại viện chật kín người, hơi thở trên người mỗi kẻ đều cực kỳ khủng bố, thấp nhất cũng là Đồng Hới cảnh, mà Lăng Không cảnh có khoảng bốn mươi vị, ngay cả Phá Hư cảnh cũng có tới ba vị.

Bất quá nơi này ngoại trừ số ít là người Trương gia, những kẻ còn lại đều là Cố gia mời từ nơi khác đến, dù sao với thực lực của Trương gia sao có thể sở hữu một lực lượng khủng bố như vậy.

Trương Long nhìn đội hình hùng hậu này, trong lòng tất nhiên vô cùng vui sướng, hắn không tin chỉ bằng một Diệp gia nhỏ bé có thể ngăn cản thế lực cường đại như vậy, dù cho có thêm Thành chủ phủ cũng không đủ xem.

Phương châm tác chiến của bọn họ cũng cực kỳ đơn giản, đến lúc đó ba gã Phá Hư cảnh sẽ phụ trách ngăn cản nhân thủ của Thành chủ phủ, còn những người khác thì trực tiếp đánh vào Diệp gia.

“Tiền bối, hiện giờ thời cơ đã chín muồi, không biết chúng ta khi nào động thủ?” Trương Long cung kính hỏi Cố Ly.

“Ba ngày sau.”

Bên kia, Triệu Ngạo dẫn theo một đội Thần Võ Vệ vẫn đang trên đường chạy tới Thần Võ Thành, dọc đường bụi mù mịt, tốc độ cực nhanh.

“Nơi này cách Phong Bắc Thành đã không xa, mọi người bỏ ngựa, sử dụng linh lực phi hành, mau chóng đến Phong Bắc Thành.”

Triệu lão nói với mọi người.

Thời gian cấp bách, cần phải nhanh chóng đuổi tới Phong Bắc Thành, nếu không Diệp gia sợ là thực sự không còn nữa.

Đạt đến Lăng Không cảnh đã có thể phi hành, tốc độ nhanh hơn cưỡi ngựa rất nhiều, chỉ là cực kỳ hao phí linh lực, nhưng vì để đến nơi nhanh nhất, cũng không quản được nhiều như vậy.

Thuần Dương Tông.

Diệp Thiên đang ở nhiệm vụ đại sảnh chờ tiếp nhiệm vụ, đột nhiên có người tìm đến hắn, nói là người trong nhà phái tới truyền tin, bảo hắn mau chóng qua đó.

Chẳng lẽ là cha phái tới?

Diệp Thiên nghe vậy, vội vàng chạy tới sơn môn, chỉ thấy một người mặc phục sức Diệp gia đang đứng đó, thần sắc bất an.

Thấy Diệp Thiên tới, người nọ vội vàng nói: “Thiếu gia chủ, người cuối cùng cũng ra rồi, Diệp gia hiện tại gặp nạn, gia chủ phái ta tới báo cho người, bảo người từ Thuần Dương Tông mang chút cường giả về giải vây.”

Diệp Thiên nghe vậy cũng cả kinh, Diệp gia gặp nạn?

Trương gia còn dám ra tay với Diệp gia, bọn họ có thực lực đó sao?

Sau khi hỏi rõ tình hình, Diệp Thiên hỏa tốc quay về tông môn, thẳng tiến tới Lâm Lang đình viện.

Lâm Lang thấy dáng vẻ vội vã của Diệp Thiên, tò mò hỏi: “Gấp gáp như vậy, xảy ra chuyện gì?”

Diệp Thiên không chậm trễ, nói thẳng: “Khởi bẩm sư tôn, có một thế lực cực mạnh muốn gây bất lợi cho Diệp gia, con đặc biệt tới xin sư tôn chút nhân thủ, giúp Diệp gia giải vây, mong sư tôn thành toàn.”

“Nga? Lại có chuyện này, con cầm lệnh bài của ta đi tìm Lý Hồng Thiên, bảo hắn tìm một ít đệ tử Lăng Không cảnh tùy con đi Diệp gia.”

Diệp Thiên nghe vậy đại hỉ, cảm tạ nói: “Tạ sư tôn.”

Diệp Thiên lấy lệnh bài rồi vội vàng chạy đi tìm Lý Hồng Thiên.

Đưa lệnh bài cho hắn, sau đó kể lại ngọn nguồn sự việc.

Vì thế, hắn nhanh chóng triệu tập ba mươi đệ tử Lăng Không cảnh, cùng Diệp Thiên xuất phát đi Phong Bắc Thành.

Ba ngày sau.

Trương gia, phòng nghị sự.

“Ba ngày đã đến, hành động.”

Theo lệnh của Cố Ly, cường giả phe Trương gia đồng loạt bộc lộ hơi thở, lao nhanh về phía Diệp gia.

Chỉ có ba gã cường giả Phá Hư cảnh là đi về phía Thành chủ phủ.

Phong Bắc Thành, trên không trung Thành chủ phủ.

“Không ngừng tăng tốc, cuối cùng cũng tới nơi.” Triệu Ngạo thở hổn hển nói.

Một đường ngự không mà đi, quả thực khiến bọn họ mệt bở hơi tai.

Mà ngay khi họ vừa đến không lâu, từ xa ba đạo thân ảnh đang lao nhanh tới đây.

“Ba gã cao thủ Phá Hư cảnh, xem ra bọn chúng lần này chuẩn bị rất đầy đủ.” Trần Hải nói.

“Nếu đã tới, vậy đừng hòng rời đi.”

Sau đó, Triệu lão ra lệnh cho Thần Võ Vệ: “Ta cùng Lý Khi ở lại, những người còn lại lập tức đi tới Diệp gia, phải bảo đảm Diệp gia không việc gì.”

“Tuân lệnh!”

Thần Võ Vệ đáp lời rồi nhanh chóng chạy tới Diệp gia.

Hiện giờ, nơi này chỉ còn lại Trần Hải, Triệu lão và Lý Khi.

Cả ba đều là Phá Hư cảnh, trong đó Triệu lão tu vi cao nhất, đạt tới Phá Hư cảnh bát trọng, mà Trần Hải chỉ là nhất trọng, Lý Khi là nhị trọng.

Đối diện ba gã Phá Hư cảnh, lần lượt là Phá Hư cảnh tam trọng, lục trọng và thất trọng, tam trọng chính là Cố Ly, hai người còn lại đều là trợ thủ hắn mời tới.

“Hai người các ngươi bám trụ kẻ Phá Hư cảnh bát trọng kia, ta tới đối phó hai tên còn lại.”

Cố Ly thấy thế cục trước mắt có chút không ổn, liền nhanh chóng phân tích kế hoạch, dù sao bọn họ cũng không cần thủ thắng, chỉ cần bám trụ mấy người này là được.

Sau đó, hai bên giao chiến với nhau.

Bên kia, Diệp gia.

Diệp Lăng cảm ứng được từng luồng hơi thở mạnh mẽ đang nhanh chóng tiếp cận Diệp gia, liền lập tức bay lên không trung.

Nhìn hàng trăm kẻ xâm phạm đang tỏa ra hơi thở khủng bố đối diện.

Diệp Lăng không nhịn được hít một hơi lạnh.

Bốn mươi danh Lăng Không cảnh, hai trăm danh Đồng Hới cảnh.

Đội hình khủng bố như vậy, làm sao mà đánh?

Diệp gia bọn họ tính cả hắn cũng chỉ có năm vị Lăng Không cảnh mà thôi, Đồng Hới cảnh càng chỉ có ba mươi vị.

Chênh lệch thực lực lớn như vậy, quả thực khiến người ta tuyệt vọng.

“Diệp Lăng, tuyệt vọng sao? Còn không mau đầu hàng, chẳng lẽ muốn ta xông vào Diệp gia giết sạch các ngươi?”

Trương Long nhìn Diệp Lăng giễu cợt nói.

Hai người là chủ sự của Trương gia và Diệp gia, đã đấu đá vài thập niên, nhìn khuôn mặt không còn chút huyết sắc của Diệp Lăng, Trương Long trong lòng vô cùng thỏa mãn.

“Hừ, đầu hàng? Người Diệp gia thà chết không hàng, chẳng qua là cái chết mà thôi! Sau này Thiên nhi tự nhiên sẽ báo thù cho chúng ta.”

Nghe lời uy hiếp của Trương Long, Diệp Lăng trấn tĩnh lại, kiên cường nói.

Thấy Diệp Lăng định cứng đầu, Trương Long không nói thêm gì nữa, trực tiếp ra hiệu cho mọi người phía sau chuẩn bị động thủ.

Diệp Lăng cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần đối phương xông tới, mình sẽ là người đầu tiên đón đỡ, tranh thủ thời gian cho người Diệp gia sơ tán.

Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng chịu chết.

Đúng lúc người Trương gia chuẩn bị động thủ, từ phía sau truyền đến một giọng nói vang dội và thô kệch: “Diệp gia chủ đừng hoảng hốt, chúng ta tới trợ chiến!”

Chỉ thấy một đội ba mươi người Thần Võ Vệ đang lao nhanh tới đây.

Phe Trương gia thấy thế cũng cả kinh, sao lại là Thần Võ Vệ? Đây chẳng phải là thân vệ của Thần Võ Vương sao, sao lại xuất hiện ở đây?

Đối với uy danh của Thần Võ Vệ, bọn họ rất rõ ràng, mỗi kẻ trong cùng cảnh giới đều là tồn tại cực mạnh, lại còn được trang bị vật phẩm xa hoa, phối hợp ăn ý, sức chiến đấu vô cùng khủng bố.

Nhưng hiện giờ đã đến bước này, bọn họ không còn đường lui, chỉ có thể cắn răng xông lên.

Diệp Lăng thấy thế cũng đại hỉ, thực lực đôi bên lập tức bị đảo ngược, quả thực như từ địa ngục bước lên thiên đường.

Ngay sau đó, cường giả Diệp gia cùng Thần Võ Vệ tạo thế gọng kìm, vây chặt cường giả Trương gia vào giữa rồi giao chiến.

Trong chốc lát, năng lượng bay tứ tung, tiếng đao kiếm va chạm vang lên không dứt, tay chân đứt lìa văng khắp nơi.

Diệp gia vốn đang bình tĩnh nay lập tức biến thành chiến trường Tu La.

Truyện liên quan