Quyển 1 · Chương 18: Tiểu Thanh

Chia tay Lâm Lang, Diệp Thiên lại trở về trong đình viện.

Nhìn quả trứng Thanh Vân Mãng trên giường, trong lòng hắn tràn đầy vui mừng.

Đi Đãng Sơn làm nhiệm vụ, không ngờ lại nhặt được món hời lớn như vậy, giá trị của con Thanh Vân Mãng này thật sự quá cao.

Thế nhưng, Diệp Thiên lập tức nhớ tới mẫu thân của tiểu gia hỏa này, chính là con Thanh Vân Mãng trưởng thành kia.

Lúc ấy nó mang thân xác bị thương một mình ngăn cản Tử Tinh Dị Đồng Hổ cùng Hám Sơn Cự Hùng, hiện tại sợ là đã lành ít dữ nhiều.

Nghĩ đến đây, Diệp Thiên bắt đầu đồng cảm với tiểu gia hỏa còn chưa chào đời này.

Tuy rằng chính mình cũng từ nhỏ đã không có mẫu thân bên cạnh, nhưng ít nhất còn có một người cha yêu thương mình.

Mà tiểu gia hỏa này vừa sinh ra đã mất cả cha lẫn mẹ, thật sự quá đáng thương.

Diệp Thiên quyết định sau này nhất định phải đối đãi thật tốt với nó. Không nói đến thân thế đáng thương, chỉ riêng việc Thanh Vân Mãng có ân cứu mạng với mình, Diệp Thiên cũng phải dốc lòng bồi dưỡng nó.

Ngày đó nếu không phải Thanh Vân Mãng bám trụ hai con yêu thú bá chủ kia, Diệp Thiên sợ là đã bỏ mạng.

Đang lúc Diệp Thiên suy tư, một vết nứt lặng lẽ xuất hiện trên vỏ trứng Thanh Vân Mãng, sau đó không ngừng lan rộng.

Diệp Thiên rất nhanh đã phát hiện ra sự thay đổi này.

Chẳng mấy chốc, vết rạn đã bao phủ toàn bộ quả trứng, cuối cùng ầm ầm vỡ nát.

Một tiểu gia hỏa thân hình thon dài xuất hiện trước mắt Diệp Thiên.

Đúng là Thanh Vân Mãng.

Tiểu Thanh Vân Mãng lúc này chỉ dài khoảng nửa thước, vảy trên người tuy còn rất nhỏ nhưng dưới ánh sáng trông vô cùng thần dị.

Sau khi chui ra, tiểu gia hỏa nhìn quanh bốn phía, cái đầu nhỏ lắc qua lắc lại, như thể tràn đầy nghi hoặc với thế giới xa lạ này.

Nhìn quanh một vòng, phát hiện chỉ có một mình Diệp Thiên, nó liền di chuyển thân hình nhỏ bé hướng về phía hắn.

Chỉ thấy sau khi đến bên cạnh Diệp Thiên, nó vươn cái đầu nhỏ cọ vào chân hắn, vô cùng thân mật.

Hiển nhiên, tiểu gia hỏa này đã coi Diệp Thiên là mẫu thân.

Diệp Thiên thấy thế cũng vô cùng vui vẻ.

Hắn vươn tay, để nó bò lên, rồi cho nó nằm trên vai mình.

Tiểu gia hỏa nằm trên vai Diệp Thiên, tỏ ra vô cùng phấn khích, không ngừng dùng cái đầu nhỏ cọ vào đầu hắn.

“Ngươi đã là Thanh Vân Mãng, vậy sau này ta gọi ngươi là Tiểu Thanh nhé.” Diệp Thiên nhìn dáng vẻ đáng yêu của tiểu Thanh Vân Mãng, mỉm cười nói.

Như thể nghe hiểu, tiểu Thanh Vân Mãng không ngừng uốn lượn trên vai Diệp Thiên, bộ dạng vô cùng vui vẻ.

Yêu thú thất giai linh trí cực cao, đã có thể nghe hiểu ngôn ngữ nhân loại, chỉ là không biết nói. Nhưng đồn rằng một khi yêu thú đạt tới bát giai, chúng có thể miệng phun tiếng người, ngoài thân xác yêu thú ra thì không khác gì nhân loại.

“Tiểu Thanh.” Diệp Thiên vươn tay trêu đùa tiểu Thanh Vân Mãng.

Nghe thấy Diệp Thiên gọi mình, Tiểu Thanh vô cùng vui sướng, không ngừng vặn vẹo thân hình.

Diệp Thiên rất hài lòng với Tiểu Thanh như vậy, đây là tồn tại có thể trưởng thành tới thất giai yêu thú.

Không ngờ lúc nhỏ lại đáng yêu đến thế.

Yêu thú có thể đạt tới trình độ nào thực ra phụ thuộc vào tiềm lực chủng tộc. Yêu thú tiềm lực cao tự nhiên có thể đạt tới cao giai, như Điên Lang cực hạn chỉ có thể đạt tới nhị giai, còn cực hạn của Thanh Vân Mãng lại là thất giai.

Đương nhiên, thế giới này cũng có một số kỳ trân dị bảo, thiên địa linh vật có thể giúp yêu thú phá vỡ cực hạn chủng tộc, thực hiện tiến hóa để đạt tới cấp bậc cao hơn.

Tuy nhiên, loại bảo vật này vô cùng hiếm thấy, dù có thật thì cũng nằm trong tay những cường giả thực thụ.

Sau một hồi thân mật với Diệp Thiên, Tiểu Thanh trèo xuống, bò xuống mặt đất.

Tiếp đó, Tiểu Thanh nhanh chóng ăn sạch vỏ trứng rơi vãi đầy đất.

Vỏ trứng trông có vẻ cứng cáp kia lại bị Tiểu Thanh nhai giòn tan trong miệng.

Sau khi ăn hết toàn bộ vỏ trứng, khí thế trên người Tiểu Thanh chợt tăng vọt.

Một lát sau, Tiểu Thanh đã đạt tới trình độ nhất giai. Thế nhưng sự thăng tiến vẫn chưa dừng lại, khí thế trên người nó vẫn tiếp tục dâng cao.

Mười lăm phút sau.

Khí thế trên người Tiểu Thanh cuối cùng dừng lại ở trình độ nhị giai, khoảng cách tới tam giai cũng không còn xa.

Nhìn thấy cảnh này, Diệp Thiên không khỏi ngưỡng mộ.

Vừa mới sinh ra đã có thực lực tương đương với cường giả Niệm Thần cảnh đỉnh phong của nhân loại.

Điều này thật quá khủng khiếp.

Đồng thời cũng cho thấy tiềm lực đáng sợ của Tiểu Thanh.

Sau khi đạt tới nhị giai đỉnh phong, thân thể Tiểu Thanh cũng lớn hơn trước rất nhiều, đã dài tới bảy tám mét, cuộn mình trong phòng Diệp Thiên.

Diệp Thiên nhìn thân hình to lớn của Tiểu Thanh, không khỏi đau đầu, nếu muốn mang ra ngoài thì quá bất tiện.

Đang lúc Diệp Thiên bất lực, hình thể Tiểu Thanh lại bắt đầu chậm rãi thu nhỏ lại.

Một lát sau, nó đã khôi phục lại kích thước ban đầu.

Nhìn Tiểu Thanh đã thu nhỏ, Diệp Thiên cũng phấn khích hẳn lên.

“Tiểu Thanh, ngươi có thể tùy ý biến to biến nhỏ sao?”

Tiểu Thanh như nghe hiểu, gật gật đầu.

Lúc này, Tiểu Thanh đã đạt tới nhị giai đỉnh phong, linh trí cũng được nâng cao.

Nó đã hoàn toàn có thể nghe hiểu những gì Diệp Thiên nói.

Diệp Thiên cảm thấy vô cùng thần kỳ.

Nhưng nghĩ lại Tiểu Thanh dù sao cũng mang huyết thống yêu thú thất giai, linh trí cao cũng là chuyện bình thường, nên hắn cũng dần thấy quen.

Sau khi khôi phục hình thể, Tiểu Thanh lại trở về trên vai Diệp Thiên.

“Tiểu Thanh ăn vỏ trứng mà tăng tiến nhiều như vậy, nghĩ đến trong vỏ trứng đó chắc hẳn chứa đựng nguồn năng lượng khổng lồ mà mẫu thân nó để lại.” Diệp Thiên thầm nghĩ.

“Nhưng vỏ trứng đã hết rồi, Tiểu Thanh muốn tiến bộ thì phải tiếp tục hấp thụ tài nguyên. Mà mình lại không có tài nguyên, xem ra lại phải đi tìm sư tôn thôi.”

Thế là, Diệp Thiên mang theo Tiểu Thanh ra cửa.

Vì sự xuất hiện của Tiểu Thanh, Diệp Thiên dọc đường thu hút không ít ánh mắt của các đệ tử.

Không lâu sau, Diệp Thiên đã tới nơi ở của Lâm Lang.

“Ồ, nở nhanh vậy sao?” Diệp Thiên vừa xuất hiện, Lâm Lang đã chú ý tới Tiểu Thanh trên vai hắn.

“Đúng vậy sư tôn, con vừa về không lâu thì Tiểu Thanh đã phá xác, sau khi ăn vỏ trứng thì đã đạt tới thực lực nhị giai đỉnh phong.” Diệp Thiên giải thích.

“Tiểu Thanh sao? Cái tên này khá hợp với tiểu gia hỏa này. Mới sinh ra đã đạt tới nhị giai đỉnh phong, yêu thú thất giai quả nhiên khủng bố.” Lâm Lang cười nói.

Sau đó ông nói tiếp: “Tiểu Thanh ăn vỏ trứng hẳn là nhận được sức mạnh truyền thừa từ mẫu thân nó, nên mới thăng tiến nhanh như vậy, nhưng sau này phải dựa vào chính nó thôi.”

“Nhưng sư tôn, con cũng không có tài nguyên gì, người xem…” Diệp Thiên giả vờ bộ dạng bất lực, dang hai tay ra.

Nghe vậy, Lâm Lang sao có thể không hiểu ý đồ của Diệp Thiên, tiểu tử này rõ ràng là tới tìm mình đòi tài nguyên.

Thế là ông bất đắc dĩ cười nói: “Ta biết ngay tiểu tử ngươi tìm ta chắc chắn không có chuyện gì tốt.”

Nói rồi, ông lấy từ trong ngực ra một chiếc nhẫn trữ vật đưa cho Diệp Thiên.

“Đa tạ sư tôn.”

Diệp Thiên tiếp nhận chiếc nhẫn, cung kính nói lời cảm tạ với Lâm Lang.

Sau đó, ý thức của hắn liền thâm nhập vào bên trong chiếc nhẫn trữ vật kia.

“Phát tài rồi, lần này thực sự phát tài rồi!”

Truyện liên quan