Quyển 1 · Chương 220: Dunlop: Ta chính là bóng tối!

Đặng Lạc Phổ nghe Mai Lâm nói vậy, sợ đến mức sắc mặt càng trắng bệch, hắn vội vàng xua tay nói: “Không có, không có, Mai Lâm hội trưởng ngài trăm công ngàn việc, khẳng định có rất nhiều chuyện quan trọng, mà ta chẳng qua là một kẻ tiểu nhân vật, ngài đã quên ta cũng là lẽ thường, lẽ thường.”

“Này nói gì vậy, xem trí nhớ của ta này, ai, đều tại ta, đều tại ta!” Mai Lâm liên tục xin lỗi.

Đặng Lạc Phổ cả người run rẩy, hắn đây là bị dọa cho sợ a. Sau kỳ thi cuối kỳ, hắn đã trở lại Học viện Áo thuật điều tra xem Mai Lâm là hạng người gì. Dù sao Mai Lâm chính miệng nói muốn hắn hỗ trợ làm việc, mà hắn vốn không biết nói lời cự tuyệt, huống chi Mai Lâm còn là ân nhân cứu mạng của hắn, nên hắn cũng đành đồng ý.

Sau khi điều tra, hắn phát hiện Mai Lâm có thể là giáo bá năm nhất của Học viện Áo thuật. Theo lời những người bạn quý tộc cùng lớp, bên cạnh Mai Lâm luôn có một đám đông học sinh đi theo, hơn nữa những học sinh đó như bị tẩy não vậy, vô cùng nghe lời hắn.

Ngoài ra, hắn còn điều tra được Mai Lâm dường như buôn bán một số thứ cấm khiến người ta nghiện ngập trong học viện. Hắn hỏi bạn cùng lớp của mình, người bạn đó nói Mai Lâm là một kẻ vô cùng đáng ghét, hắn buôn bán những thứ khiến người ta nghiện, moi rỗng túi tiền của bọn họ, nhưng bọn họ lại không thể khống chế bản thân, thân thể cực độ khát khao những thứ đó!

Đặng Lạc Phổ thậm chí còn nhìn thấy, ở nhà ăn của học viện, không ít học sinh như bị mê muội, tự tay cho vào bát canh của mình những thứ bột phấn không rõ nguồn gốc (đó là hỗn hợp bột ma pháp hương liệu mà Mai Lâm đã dùng không biết bao nhiêu lần khi làm gà ăn mày blind box trúng thưởng), thậm chí không ít học sinh vì thế mà lao vào đánh nhau, chỉ để giành lấy những thứ bột phấn quỷ dị đó.

Còn có một học sinh khác lấy ra một chiếc lọ nhỏ xíu, bên trong chứa chất lỏng sền sệt màu trắng ngà (sữa đặc), tham lam phết lên bánh mì đen, rồi như một kẻ nghiện ngập điên cuồng nhai nuốt. Bánh mì đen đó ăn nhiều là bỏng cả cổ họng, vậy mà tên học sinh kia với lọ “nước thuốc sền sệt” quỷ dị đó lại ăn tới tám cái!

Hơn nữa, hắn còn hỏi một vị học tỷ Loli vô cùng xinh đẹp, người rất nổi tiếng trong học viện, chính là cháu gái của Bán Thần, Scarlett. Khi hắn hỏi Mai Lâm là hạng người gì.

Đặng Lạc Phổ vẫn còn nhớ rõ, khi hắn vừa nói ra cái tên Mai Lâm, Scarlett đột nhiên đau khổ gào lên rằng mình không hề lười biếng, không hề lười biếng, mình không ngủ, nàng chỉ là nghỉ ngơi một chút, lập tức sẽ đi làm việc! Sau đó vừa hét to vừa chạy đi, miệng lảm nhảm những thứ như pháp thuật ba phòng một sảnh, pháp thuật nhà lầu hai tầng gì đó, hoàn toàn nghe không hiểu.

Đặng Lạc Phổ nhìn Scarlett như kẻ điên, nội tâm vô cùng sợ hãi. Hắn nhớ rõ lúc Scarlett mới nhập học, nàng lười biếng nhưng đôi mắt lại trong sáng, sạch sẽ như vậy, vậy mà bây giờ lại đầy tơ máu, hốc mắt thâm quầng!

Đó chính là cháu gái của Bán Thần, vậy mà Mai Lâm vẫn có thể hành hạ nàng thành ra bộ dạng này! Có thể thấy, Mai Lâm rốt cuộc là kẻ ngang ngược và đáng sợ đến mức nào!

Đặng Lạc Phổ nghe nói những người giống như Scarlett còn có rất nhiều, vì đủ loại nguyên nhân, phải khuất phục dưới uy quyền của Mai Lâm, chỉ có thể bị ép làm việc cho hắn.

Điều này khiến Đặng Lạc Phổ vô cùng kinh hãi. Tên Mai Lâm này thật sự quá đáng sợ, quá vô pháp vô thiên! Một kẻ như vậy thậm chí còn lên làm Hội trưởng Hội Học Sinh, Học viện Áo thuật sao lại có thể đen tối đến thế!

Đặng Lạc Phổ vốn định cầu xin Ưu Na, vị “Hội trưởng Hội Học Sinh tương lai” này giúp đỡ, mong Mai Lâm buông tha cho hắn một con đường sống. Nhưng khi hắn nhìn thấy Ưu Na và Mai Lâm sóng vai đứng cạnh nhau trong đêm ở ký túc xá cao cấp, hắn liền hiểu ra, Hội Học Sinh đã sớm bị Mai Lâm thẩm thấu!

Không chỉ có Ưu Na, ngay cả những học sinh năm nhất mà hắn quen thuộc cũng đều ở bên cạnh Mai Lâm, Arthur, Chris, Carl... Có thể thấy, toàn bộ năm nhất Học viện Áo thuật đều đã bị Mai Lâm dùng thủ đoạn khống chế cả rồi!

“Mấy ngày nay thật sự bận quá, thật có lỗi với Đặng Lạc Phổ. Vừa hay ta có một việc cần nhờ ngươi đi làm, ta cảm thấy chuyện này rất hợp với ngươi.” Mai Lâm từ trong nhẫn không gian lấy ra một phần văn kiện đưa cho Đặng Lạc Phổ.

Đặng Lạc Phổ nhìn phần văn kiện trong tay, nội dung liên quan đến việc ký túc xá Luyện Kim Hơi Nước và Sao Trời phải toàn lực phối hợp sản xuất truyền tấn thủy tinh. Hắn tuy không biết truyền tấn thủy tinh là thứ gì, nhưng chắc chắn là chuyện vô cùng quan trọng, bởi vì trên văn kiện ghi rõ phải đáp ứng nhu cầu của toàn thể sư sinh trong viện.

“Này... Ta không làm được, chuyện lớn như vậy!” Đặng Lạc Phổ vội vàng từ chối, hắn chỉ vào một chỗ trên văn kiện rồi nói tiếp.

“Hơn nữa chuyện này cần Hội Học Sinh đứng ra chủ trì, ta không phải thành viên Hội Học Sinh, không có cách nào......”

Mai Lâm vỗ vai Đặng Lạc Phổ, mỉm cười nhìn hắn nói: “Không, ngươi là. Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là thành viên Hội Học Sinh, ta bổ nhiệm. Ngươi cầm phần văn kiện này trực tiếp đi tìm Ưu Na phó hội trưởng đưa tin đi.”

Đặng Lạc Phổ trợn tròn mắt, lắp bắp nói: “Mai Lâm hội trưởng, như vậy không hợp quy củ. Muốn trở thành thành viên Hội Học Sinh, trước tiên phải......”

“Yên tâm, Đặng Lạc Phổ, ở Hội Học Sinh này, ta chính là quy củ!” Mai Lâm nắm trong tay quyền phủ quyết và quyền thông qua của Hội Học Sinh.

Hắc ám! Quá hắc ám! Học viện Áo thuật sao lại biến thành ra thế này!

Đặng Lạc Phổ nắm chặt nắm đấm, nội tâm thấp thỏm lo âu, một cảm giác bất lực lan tràn khắp cơ thể.

Lúc này, Mai Lâm lại lấy ra một phần văn kiện khác đưa cho Đặng Lạc Phổ: “Ngươi ký tên vào phần văn kiện này là trở thành thành viên Hội Học Sinh. Phía sau văn kiện có ghi chế độ đãi ngộ dành cho thành viên Hội Học Sinh, ngươi có thể xem qua!”

Đặng Lạc Phổ trên mặt gượng gạo nở nụ cười, nhưng trong lòng vô cùng khinh thường. Hắn mang trong mình chính nghĩa, tuyệt đối sẽ đấu tranh đến cùng với bóng tối của học viện. Hiện tại không phản kháng, chẳng qua là vì chưa đủ thực lực, nhưng một ngày nào đó......

Đặng Lạc Phổ nhìn phần đãi ngộ trên văn kiện, ánh mắt càng lúc càng sáng rực. Sau đó, hắn cầm bút ký tên mình lên hợp đồng, nở một nụ cười từ tận đáy lòng nói: “Mai Lâm hội trưởng, từ nay về sau xin nhờ ngài chiếu cố.”

Đi đặc miêu chính nghĩa! Ta chính là hắc ám!!!

Mai Lâm từng nói, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt! Từ hôm nay trở đi, ta chính là chó săn trung thành của Mai Lâm hội trưởng, bảo ta đi đông, ta tuyệt không đi tây!

Không thể trách ta, muốn trách thì trách hội trưởng đại nhân cho quá nhiều!

“Rất tốt, cố gắng làm việc đi, phía sau có ta chống lưng cho ngươi. Nếu có học sinh hay giáo viên nào không có mắt không chịu phối hợp, ngươi cứ trực tiếp nói với ta.”

Nghe đi! Ngươi nghe thử xem! Đây là lời mà một học sinh năm nhất có thể nói ra sao! Học sinh còn chưa tính, ngay cả giáo viên cũng không thèm để vào mắt, đúng là... Quá ngầu luôn!

Stacy đứng bên cạnh Mai Lâm nhìn bóng lưng Đặng Lạc Phổ rời đi, thầm nghĩ lại thêm một học sinh nữa bị “sức hút cá nhân” của Mai Lâm thuyết phục rồi.

“Mai Lâm, ta có thể gia nhập Hội Học Sinh không?” Stacy lấy hết can đảm, khẽ hỏi.

“Không được!”

Câu trả lời nằm ngoài dự đoán khiến Stacy sững người. Nàng vốn tưởng Mai Lâm sẽ không từ chối, đang định hỏi vì sao thì nghe Mai Lâm giải thích.

“Bên Hội Học Sinh có Ưu Na là đủ rồi. Stacy, ngươi phụ trách Mai Lâm Thương Hội, đó mới là nơi quan trọng nhất của ta. Vì ta kiêm nhiệm chức Hội trưởng Hội Học Sinh, rất nhiều nơi có lẽ sẽ không thể lo liệu hết được, lúc đó cần ngươi đứng ra chủ trì đại cục. Ta không muốn chuyện của Hội Học Sinh làm chậm trễ rồi liên lụy đến ngươi, ngươi đã đủ mệt mỏi rồi.” Mai Lâm mỉm cười nói với Stacy.

Stacy nghe xong lời Mai Lâm, gương mặt lập tức đỏ bừng, nàng cúi đầu, không ngờ mình lại quan trọng đến vậy trong lòng Mai Lâm.

“Vậy... Được thôi.”

Truyện liên quan