Quyển 1 · Chương 96: Quạ Mờ Chó Đen Xác Trên Xà Nhà

Lâm Thụ Quân dẫm lên đầy đất lá khô khi rẽ ra đầu hẻm, thì bắt gặp đoàn phim đang lắp đặt đường ray bên bờ Long Đầu Hồ.

Đám lá khô dưới chân hắn phát ra tiếng “sàn sạt” vụn vặt, mỗi một bước đều tung lên một chút bụi đất.

Sợi dây chuyền vàng trên cổ Thổ Hào Đông lấp lánh ánh mờ trong hơi nước, ánh mờ ấy như một tầng sa mỏng, mờ ảo, hắn đang chỉ huy công nhân trường quay đặt máy quay chống nước vào lồng kính.

Lâm Thụ Quân biết, ngăn bí mật trên chiếc đai lưng chiến thuật của mình được một lão giả thần bí giao cho hắn nhiều năm trước, nghe nói vật phẩm bên trong có công dụng đặc biệt, chỉ là vẫn chưa biết rõ.

Hình mã QR mấp máy dưới lớp da sau gáy hắn đột nhiên đau nhói, như thể cảm ứng được gã thanh niên béo mặc đồ thể thao màu tím cách đó 30 mét.

Cơn đau này như có một lực lượng vô hình đang kéo giật, hắn từng nghe trưởng bối nói qua, cảm giác thần bí này có lẽ là sự đan xen của những lực lượng thần bí, có lẽ là sự sắp đặt của số mệnh.

“Đó là Vương Đại Sư.” Đạo diễn dùng bình giữ ấm chạm vào khuỷu tay Lâm Thụ Quân, “Đừng nhìn người ta còn trẻ, tháng trước mới vừa làm đạo tràng trăm ngày cho Lão Quân Các trên núi Thanh Thành.” Bình giữ ấm chứa ba đồng tiền, theo động tác mà va vào nhau kêu lách cách nặng nề, âm thanh ấy giống như từ giếng cổ sâu thẳm vọng lên.

Lâm Thụ Quân thoáng thấy bên trong áo vest của đạo diễn có khâu một lá bùa đỏ, sắc lệnh vẽ bằng chu sa bị mồ hôi thấm ra thành vệt máu dài, vệt máu ấy phảng phất đang kể lại một đoạn quá khứ thần bí.

Trên đài pháp sự bên hồ trải tấm lụa vàng phai màu, Vương Đại Sư đang rải gạo nếp về chín phương vị.

Những hạt gạo nếp ấy như những ngôi sao băng trắng, xẹt qua từng đường cong trong không khí.

Khi hạt gạo cuối cùng rơi vào khe đá ngầm phía Tây Nam, ba chiếc đèn pha dưới nước đồng thời phun ra ánh sáng lạnh màu trắng xanh.

Ánh sáng lạnh ấy đâm vào mắt Lâm Thụ Quân khiến hắn đau nhói, phảng phất muốn xuyên thấu linh hồn hắn.

Cơn đau sau gáy Lâm Thụ Quân chợt tăng lên, hắn thấy bóng mình phản chiếu trên mặt nước đột nhiên nứt ra thành bảy mảnh.

Khoảnh khắc bóng dáng trên mặt nước vỡ nát, phát ra tiếng “phốc phốc” rất nhỏ, như có thứ gì đó đang giãy giụa dưới nước.

Tổ trưởng tổ đặc hiệu ngậm thuốc lá điện tử khoa tay múa chân ra hiệu, năm sáu diễn viên đóng thế mặc áo phao màu bạc nhảy xuống vùng nước sâu.

Những chiếc áo phao màu bạc ấy lấp lánh ánh sáng chói mắt dưới ánh mặt trời, khi các diễn viên xuống nước, bọt nước bắn lên mặt Lâm Thụ Quân, lạnh buốt.

Thổ Hào Đông đột nhiên gân cổ lên kêu dừng, chỉ vào chiếc đồng hồ vàng trên cổ tay một thợ lặn nào đó mà gầm gừ.

Giọng hắn quanh quẩn bên hồ trống trải, mang theo một tia phẫn nộ và nôn nóng.

Lâm Thụ Quân nhớ đến những mã QR kết tinh muối trong hộp sắt, nắm chặt ngăn bí mật trên chiếc đai lưng chiến thuật đang chảy ra chất nhầy.

Chất nhầy ấy dính trên tay hắn, trơn tuột, khiến lòng hắn rợn tóc gáy.

Mãi đến khi mặt trời ngả về tây, cảnh bắn nhau dưới nước cuối cùng mới quay xong.

Ánh chiều tà hoàng hôn chiếu xuống mặt hồ, sóng nước lấp lánh, như trải lên một tấm lụa vàng.

Khi người phụ trách thu dọn thiết bị, đá đổ chiếc bình gốm đựng gạo nếp, những hạt gạo nếp ngâm nước văng ra, mỗi hạt đều bọc một lớp màng mỏng nửa trong suốt.

Lớp màng mỏng ấy lấp lánh ánh sáng quỷ dị dưới ánh mặt trời, như một tấm khăn che mặt thần bí.

Vương Đại Sư đứng ở chỗ nước cạn dùng la bàn đo phương vị, kim đồng hồ màu đỏ ở ô chữ “Hợi” rung lên điên cuồng, ngón tay béo mập kẹp ba nén hương cụt cắm vào cát ướt.

Khoảnh khắc những nén hương cụt cắm vào cát ướt, phát ra tiếng “phốc” rất nhỏ, như có thứ gì đó bị phong ấn.

Lâm Thụ Quân khom lưng nhặt lên một miếng dán phản quang hình vảy cá, lòng bàn tay vừa chạm vào cạnh răng cưa, khắp Long Đầu Hồ đột nhiên vang lên âm thanh giống như móng tay cào bảng đen.

Âm thanh ấy bén nhọn chói tai, khiến da đầu Lâm Thụ Quân tê dại, tai cũng âm ỉ đau.

Cửa hàng vớt xác cách đó 20 mét sáng lên ánh đèn trần mờ nhạt, từng đàn quạ đen đậu trên mái tôn rỉ sét, mỏ chim treo những mảnh băng, lông đen trong bóng chiều không chút sứt mẻ.

Lông chim của những con quạ đen ấy dưới ánh đèn mờ nhạt, tỏa ra một hơi thở lạnh lẽo.

Lão Ngô, người vớt xác, ngồi xổm trên ngưỡng cửa mài con dao nhọn đầu người, con quạ lạnh lẽo thứ bảy đậu lên giá phơi xác.

Những sinh vật lông xù bẹp dí này đồng tử ánh lên màu xám trắng như đốm xác chết, móng vuốt như móc sắt cào rách tấm vải bọc xác thành những lỗ thủng nhỏ li ti.

Lão Ngô nhổ một bãi đờm lẫn tơ máu về phía đông nam, lưỡi dao trên đá mài tóe ra tia lửa: “Lão đây muốn giết người đưa đò mà còn phải dùng đến nổ thuyền sao?” Những tia lửa ấy lập lòe trong bóng đêm, như những tinh linh nhảy múa.

Nước trong chậu sắt mổ cá đột nhiên sôi sùng sục, con chó đen chui ra từ bụi lau, chân trước cào vào phiến đá xanh dưới ngưỡng cửa.

Nước sôi ấy phát ra tiếng “lộc cộc lộc cộc”, như có thứ gì đó đang giãy giụa dưới đáy nước.

Chiếc móc xác cài sau lưng Lão Ngô bắt đầu rung lên tần số cao, khi những bọt nước đọng trên đầu móc rơi xuống đất, lại tạo thành những hố nhỏ cháy đen trên bùn đất.

Âm thanh bọt nước rơi xuống đất ấy trong trẻo và vang dội, như có thứ gì đó đang tuyên cáo sự hiện diện của nó.

Hắn túm lấy chiếc mái chèo gỗ đào dựng sau cánh cửa, mặt trái mái chèo có chữ “Trấn” viết bằng máu chó đen đang phai màu.

Chữ “Trấn” phai màu ấy, như đang kể lại một đoạn lịch sử sắp bị lãng quên.

“Đến Ngân hàng Thiên Địa cũng không đổi được mạng sống của lão già sắp chết…” Lão Ngô đột nhiên im bặt, chiếc mái chèo gỗ đào tuột khỏi tay, rơi xuống vành chậu mổ cá.

Âm thanh chiếc mái chèo gỗ đào rơi xuống vành chậu mổ cá ấy, nặng nề và đầy áp lực.

Từ xà nhà vọng xuống tiếng móng tay cào gỗ kẽo kẹt, thi thể vô danh vớt lên hôm trước đang treo ngược nhỏ giọt dầu xác, ngón chân sưng phù cách đỉnh đầu hắn không quá ba tấc.

Âm thanh dầu xác nhỏ giọt ấy, “tí tách”, như thời gian trôi đi.

Vết hằn dây câu cá ở cổ thi thể đột nhiên chảy ra nước đen, tụ lại trên nền xi măng thành chữ “Oan” méo mó.

Nước đen ấy lan tràn trên mặt đất, tỏa ra một mùi hôi gay mũi.

Khi Lâm Thụ Quân men theo chân tường sờ đến cửa sổ phía sau cửa hàng, lớp chất nhầy trên đai lưng chiến thuật đã đông lại thành vật thể giống sáp.

Vật thể giống sáp ấy sờ vào cứng ngắc, như một lớp khôi giáp.

Hắn nhìn qua song cửa sổ thấy người vớt xác đang dùng con dao đầu người gọt ngón út tay trái của mình, máu chảy đầm đìa, xương vụn cắm vào chậu mổ cá, mặt nước sôi sùng sục lập tức nổi lên một lớp váng dầu tanh hôi.

Mùi tanh hôi ấy xộc vào mũi, khiến Lâm Thụ Quân không kìm được mà bịt mũi.

Con chó đen vẫn đang điên cuồng cào bới, dưới phiến đá xanh lộ ra nửa chiếc túi bọc xác đã mục nát.

“Đủ gan thì đến tìm chính chủ!” Lão Ngô đặt ngón tay cụt lên ván cửa, vết máu trên lòng bàn tay vừa vặn che khuất mắt mèo.

Vết máu ấy trên ván cửa trông đặc biệt chói mắt, như một dấu hiệu nổi bật.

Thi thể trên xà nhà đột nhiên run rẩy lùi vào bóng tối, nước đen đầy đất chảy ngược thấm vào khe đất.

Âm thanh nước đen thấm vào khe đất ấy, “tê tê” rùng rợn, như có thứ gì đó bị nuốt chửng.

Đàn quạ đen vỗ cánh tạo nên một luồng âm phong, tấm vải trắng treo trên giá phơi xác cuốn lấy bóng đèn, sợi vonfram rung lên “tư lạp”, chiếu ra một khuôn mặt người mờ ảo trên mặt vải.

Cánh cửa sắt của cửa hàng phát ra tiếng kẽo kẹt đến ê răng, khí lạnh tràn ra từ khe cửa, ngưng kết thành sương hoa trên mặt đất.

Tiếng kẽo kẹt ấy trong đêm tĩnh mịch đặc biệt chói tai, khiến tim Lâm Thụ Quân đập nhanh hơn một cách vô thức.

Ngăn bí mật trên đai lưng chiến thuật của Lâm Thụ Quân đột nhiên bật mở, đồng tiền khắc tọa độ GPS lăn xuống lòng bàn tay, máu người chảy ra từ lỗ đồng tiền, theo vân tay chảy về phía đồng hồ.

Máu ấy chảy xuôi giữa các vân tay, ấm áp và sền sệt.

Mã QR sau gáy hắn đã hoàn thành tái cấu trúc, những hoa văn nổi lên dưới ánh trăng hiện ra hình vảy xếp lớp.

Ánh trăng ấy chiếu vào những hoa văn hình vảy, lấp lánh ánh sáng thần bí.

Khoảnh khắc cánh cửa sắt khép lại, toàn bộ bóng đèn trên phố liên tiếp nổ tung.

Âm thanh bóng đèn nổ tung ấy, “bùm bùm”, như một trận bão táp ập đến.

Lâm Thụ Quân men theo bức tường gạch ẩm ướt lùi lại hai bước, vật chất sáp tràn ra từ ngăn bí mật trên đai lưng chiến thuật, đông kết thành băng ở gót giày hắn.

Lớp băng ở gót giày lạnh buốt, khiến bước chân Lâm Thụ Quân trở nên nặng nề.

Từ bên trong cửa hàng vọng ra tiếng xé da thuộc trầm đục, lẫn tiếng chó đen cào đất đá vụn cọ xát, mãi đến khi ba tiếng gà gáy xuyên thấu màn sương dày đặc mới trở về yên lặng.

Khi ánh mặt trời ửng hồng, từ đầu hẻm vọng đến tiếng ủng cao su lội nước.

Người thợ nối dây mặc áo mưa màu xám từ cửa hàng quan tài và mai táng bên cạnh đẩy cửa bước ra, chiếc chuông đồng trên tấm rèm nhựa rung lên, làm bay nửa mảnh lông vũ tàn trên mái hiên.

Tiếng chuông đồng kia thanh thúy êm tai, tựa như một bản nhạc diệu kỳ.

Hắn tháo xuống chiếc kính bảo hộ dính đầy hơi nước, mặt kính phản chiếu vệt nước màu nâu đỏ rỉ ra từ khe cửa tiệm.

"Lão Ngô?" Nhịp gõ cửa sắt của Liên Tuyến Sư trùng khớp với phương vị Bắc Đẩu Thất Tinh, tiếng đốt ngón tay va vào lớp sắt hoen rỉ giòn tan, làm kinh động hai con hàn quạ cuối cùng.

Tiếng động giòn giã ấy vang vọng trong không khí buổi sớm, tựa như một lời triệu hồi thần bí.

Khi tiếng gõ thứ bảy rơi đúng vị trí "Thiên Xu", then cửa đột nhiên bật ra nửa tấc, gã vớt xác lưng còng ngã nhào ra ngưỡng cửa, năm lỗ máu trên vai trái đang rỉ ra dịch nhầy màu xanh xám.

Thứ dịch nhầy xanh xám ấy dưới ánh mặt trời trông đặc biệt quỷ dị, giống như một loại độc dược vô danh.

Con chó đen vụt ra từ khe cửa, ngậm nửa đoạn túi xác trương phồng điên cuồng lắc đầu.

Lão Ngô dùng bàn tay phải không bị thương bám chặt khung cửa, đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch như màu tro tàn: "Cao gia tìm nhầm người rồi." Lão kéo vạt áo sũng dầu xác, lộ ra ba vết sẹo cũ đan xen nơi xương quai xanh, "Vụ đắm tàu năm chín bảy còn chưa thu được mạng lão tử..." Lời chưa dứt, lão đã ho khan kịch liệt, những vệt máu đỏ sẫm bắn tung tóe lên vạt áo mưa của Liên Tuyến Sư, thế mà lại ăn mòn ra những lỗ thủng như tổ ong.

Tiếng máu ăn mòn áo mưa kêu xèo xèo, như thể một loại sức mạnh tà ác đang gặm nhấm mọi thứ.

Đám người giấy trong tủ kính tiệm vàng mã đột nhiên đồng loạt quay đầu, khuôn mặt trắng bệch rỉ ra những vệt đỏ chu sa trong sương sớm.

Đám người giấy xoay người như thể bị một sức mạnh vô hình nào đó thao túng.

Khi Liên Tuyến Sư đỡ lấy thắt lưng lão Ngô, hắn chạm phải một vật cứng — nửa mái chèo gỗ đào gãy đang giắt ở đai lưng, mặt sau mái chèo viết chữ "Trấn" bằng máu chó đen nhưng chỉ còn lại một nửa bộ thủ.

"Vết thương cần phải xử lý." Liên Tuyến Sư dùng ống tay áo mưa lau đi vết máu trên cằm lão Ngô, đầu ngón tay chạm phải thứ gì đó đang ngọ nguậy dưới da, "Tiểu quỷ ông nuôi đang phản phệ." Lão Ngô nở một nụ cười đầy máu, móc từ túi quần ra một nắm giấy vàng dính đầy dầu xác.

Tờ giấy mở ra là nửa bản khế ước tàn khuyết, chỗ ấn ký chu sa đóng ba chiếc đinh quan tài hoen rỉ.

Lão lảo đảo giẫm nát những vụn băng đọng nước trên mặt đất, đôi mắt vẩn đục nhìn chằm chằm lá cờ dẫn hồn treo dưới mái hiên tiệm vàng mã: "Năm đó khi vớt con bé nhà họ Vương..." Câu chuyện bị cắt ngang bởi một chiếc chậu mổ cá đột nhiên văng tới, bong bóng cá dính dưới đáy chậu nổ tung thành những mảnh keo vụn.

Tiếng bong bóng cá nổ tung nghe "đoàng" một tiếng, tựa như một quả bom vừa phát nổ.

Con chó đen đột nhiên cụp đuôi nhảy vào bụi cỏ lau, từ chiếc túi xác nó đang ngậm rơi ra nửa chiếc chìa khóa đồng thau.

Liên Tuyến Sư thoáng thấy hoa văn bát quái trên chuôi chìa khóa, ngân châm trong tay áo mưa khẽ rung lên.

Lâm Thụ Quân nín thở nấp sau tủ điện cách đó hai mươi mét.

Đồng tiền trong ngăn bí mật của đai lưng chiến thuật đã ngừng rỉ máu, nhưng lớp băng tinh ngưng kết bên trong mặt đồng hồ lại đang phác họa ra đồ hình Bắc Đẩu Thất Tinh.

Khi hắn định vòng qua bên hông tiệm vàng mã, hắn phát hiện vệt máu lão Ngô vừa khạc ra đang ngưng tụ thành một mũi tên trên mặt đất, chỉ thẳng về phía cây hòe treo cờ chiêu hồn đang bay phấp phới ở hướng Tây Bắc.

Trên cành khô cao nhất của cây hòe, con quạ ba mắt đang dùng mỏ rỉa lông đuôi ánh lên sắc kim loại.

Một con trong số đó đột nhiên nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào vị trí ẩn nấp của Lâm Thụ Quân, những đốm xám di động trong đồng tử nó hợp thành một chữ "Xá" viết bằng lối triện mơ hồ.

Khoảnh khắc sương sớm bị tia nắng đầu ngày xuyên thấu, con quạ vỗ cánh làm rơi vài chiếc lá phủ sương, mặt sau phiến lá dùng dầu xác vẽ một mã QR tàn khuyết.

Khi tấm rèm nhựa của tiệm vàng mã rủ xuống lần nữa, Lâm Thụ Quân chú ý thấy nơi gốc cây hòe có một túm lông tơ màu đen phản quang.

Ngăn bí mật trên đai lưng chiến thuật đột nhiên nóng rực, vết máu chưa khô nơi lỗ đồng tiền vẽ ra một mũi tên vặn vẹo bên trong mặt kính đồng hồ, mũi nhọn chỉ thẳng về phía tổ quạ còn sót lại trên ngọn cây.

Con quạ thứ hai từ tầng mây sà xuống, trên móng vuốt quấn nửa đoạn chỉ hồng phai màu.

Khi nó đáp xuống đỉnh cột điện cách Lâm Thụ Quân năm mét, tất cả ngăn bí mật trên đai lưng chiến thuật đồng loạt bật mở, mã QR niêm phong bằng sáp đang biến đổi thành hoa văn dạng vảy với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Truyện liên quan