Quyển 1 · Chương 133: Đi Âm Tìm Nguyên Nhân Mệt Bảy Ngày
Bóng đỏ chợt lóe rồi biến mất, tiếng bước chân trên lầu cũng đột ngột im bặt.
Lâm Thụ Quân đứng chôn chân tại chỗ, tim đập thình thịch, sau lưng một luồng khí lạnh xộc lên.
Hắn hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Người đàn bà áo đỏ và bóng đen trên lầu vừa rồi, rốt cuộc là thứ gì?
Chẳng lẽ thật sự là quỷ hồn?
Nhớ tới cái chết của cha mẹ Trịnh Lam Lam và anh em họ Trương, trong đầu hắn chợt lóe lên một ý nghĩ: Quỷ đả tường!
Chẳng lẽ họ đều bị quỷ đả tường vây khốn, cuối cùng sống sờ sờ chết đói?
Ý nghĩ này khiến hắn không rét mà run.
Nếu đúng là vậy, con quỷ này thật quá đáng sợ!
Lâm Thụ Quân tuy tò mò về sự sống chết của Trịnh Lam Lam, nhưng vẫn ghi nhớ lời dặn của Tả Thiên Hộ, không dám tùy tiện xông vào nhà cô.
Hắn ngẩng đầu nhìn cửa sổ lầu hai, nơi đó tối om như một vực sâu khổng lồ, nuốt chửng mọi sinh mạng tiến lại gần.
Hắn do dự một lát, cuối cùng vẫn từ bỏ ý định lên lầu.
Xoay người rời khỏi Trịnh gia, Lâm Thụ Quân cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Tuy ở thế giới thực mới trôi qua vài phút, nhưng trong thế giới người chết, hắn đã trải qua gần một tuần lễ.
Sự lệch lạc thời gian này mang lại cảm giác kiệt sức, khiến hắn đứng không vững.
Hắn xoa đôi mắt cay xè, lê bước chân nặng nề đi về phía nhà mình.
Về tới tiệm đồ mã, Lâm Thụ Quân gục xuống giường ngủ thiếp đi.
Trong mơ, hắn lại trở về thế giới người chết âm u khủng khiếp đó.
Hắn thấy Trịnh Lam Lam đứng lặng lẽ ở đằng xa, trên mặt nở nụ cười quỷ dị.
Hắn muốn lại gần, nhưng cô lại như làn sương khói, tan biến ngay tức khắc.
Hắn lại thấy vợ chồng Trịnh Kiến Cùng và anh em họ Trương bị nhốt trong một mê cung, không ngừng bước đi nhưng mãi không tìm thấy lối ra.
Gương mặt họ tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng, miệng không ngừng phát ra những tiếng kêu thê lương.
Lâm Thụ Quân đột nhiên bừng tỉnh, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán.
Hắn thở hổn hển, cảm giác tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nhìn quanh bốn phía, hắn thấy mình đang nằm trên giường trong tiệm đồ mã, ngoài cửa sổ trời đã sáng rõ.
Hắn gượng ngồi dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức, rã rời.
"Xem ra lần đi âm này tiêu tốn quá nhiều tinh lực rồi." Lâm Thụ Quân tự lẩm bẩm.
Hắn đi tới trước gương, nhìn bản thân tiều tụy bên trong mà không khỏi cười khổ.
Lúc này, cửa tiệm bị đẩy ra, Tả Thiên Hộ và chủ tiệm ngọc bước vào.
"Thụ Quân, cậu không sao chứ?" Tả Thiên Hộ quan tâm hỏi, "Nghe nói đêm qua cậu đến Trịnh gia?"
Lâm Thụ Quân gật đầu, kể lại những gì mình đã trải qua trong thế giới người chết cho họ nghe.
"Quỷ đả tường?" Tả Thiên Hộ nhíu mày, "Xem ra vụ án này phức tạp hơn chúng ta tưởng tượng nhiều."
Chủ tiệm ngọc cũng nghiêm trọng nói: "Thụ Quân, lần này cậu mạo hiểm quá. Sau này tuyệt đối đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa."
Lâm Thụ Quân cười khổ: "Cháu cũng hết cách rồi. Nếu không làm rõ chân tướng, lòng cháu cứ bồn chồn không yên."
Tả Thiên Hộ vỗ vai hắn: "Tôi biết cậu lo lắng, nhưng cũng phải chú ý an toàn. Vụ này cứ giao cho cảnh sát, cậu lo nghỉ ngơi đi, đừng nhúng tay vào nữa."
Lâm Thụ Quân gật đầu, đồng ý với lời đề nghị của Tả Thiên Hộ.
Hắn biết mình chỉ là người bình thường, không đủ sức đối kháng với những thứ quỷ quái hùng mạnh kia.
Điều duy nhất hắn có thể làm là dốc sức phối hợp với cảnh sát tìm ra chân tướng, trả lại công bằng cho người đã khuất.
Đúng lúc này, một hồi gõ cửa dồn dập vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng trong tiệm.
"Ai đó?" Lâm Thụ Quân hỏi.
"Tôi đây, Đội trưởng Phí!" Ngoài cửa truyền đến giọng nói quen thuộc.
Lâm Thụ Quân mở cửa, thấy Đội trưởng Phí đang đứng ngoài với vẻ mặt nôn nóng.
"Lâm tiên sinh, chúng tôi lại phát hiện thêm một cái xác!" Đội trưởng Phí trầm giọng nói.
"Cái gì?" Sắc mặt Lâm Thụ Quân biến đổi, "Là ai?"
Đội trưởng Phí hít sâu một hơi, chậm rãi đáp: "Là một cô dâu..."
Ông khựng lại một chút rồi bổ sung: "Một cô dâu mặc váy cưới màu đỏ..."
"Hơn nữa..." Đội trưởng Phí hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy vẻ khó tin, "Cô ta... cô ta dường như đang ở cùng một người chết..."
Vừa dứt lời, tim Lâm Thụ Quân thắt lại, như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Cô dâu?
Váy cưới đỏ?
Ở cùng một người chết?
Sự kết hợp quỷ dị này khiến hắn lập tức liên tưởng đến bóng đỏ thoáng qua trước cửa Trịnh gia đêm qua.
Chẳng lẽ...
Hắn nén cơn kinh hãi, vội hỏi: "Đội trưởng Phí, tình hình cụ thể thế nào? Cô dâu đó... còn sống không?"
Đội trưởng Phí lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trọng: "Chưa rõ, hiện trường rất quỷ dị. Người của tôi không dám manh động, đã phong tỏa hiện trường chờ cậu qua xem."
Lâm Thụ Quân không chút do dự: "Tôi đi ngay!" Hắn cúp máy, lao vào gian trong tiệm đồ mã, vớ lấy chiếc túi vải đen đựng đồ nghề đi âm, bên trong có bùa chú, đồng tiền, ống mực.
Hắn vừa bước ra ngoài vừa gọi cho Đội trưởng Phí: "Đội trưởng, gửi địa chỉ cho tôi, tôi sẽ đến thẳng đó. Đúng rồi, đừng để ai lại gần hiện trường, đặc biệt là... đừng chạm vào cô dâu!" Hắn lờ mờ cảm thấy cô dâu này e rằng không phải người sống.
Đầu dây bên kia, Đội trưởng Phí rõ ràng bị giọng của Lâm Thụ Quân làm cho giật mình, nhưng vẫn đáp ngay: "Được, tôi gửi địa chỉ ngay. Lâm tiên sinh, cậu... có phải cậu biết gì đó không?"
Lâm Thụ Quân hít sâu, cố giữ giọng bình tĩnh: "Đội trưởng Phí, đêm qua tôi đã đi âm ở Trịnh gia. Tôi chưa tra ra nguyên nhân cái chết của Trịnh Lam Lam, thế giới người chết trong nhà cô ta rất kỳ lạ, tôi không vào được. Nhưng tôi đã phát hiện ra manh mối khác."
Hắn khựng lại để sắp xếp ngôn từ rồi tiếp tục: "Vợ chồng Trịnh Kiến Cùng và anh em họ Trương... ở thế giới người chết, họ đều rơi vào quỷ đả tường. Họ cứ đi quanh quẩn một chỗ, không thoát ra được, cuối cùng... kiệt sức mà chết."
Đầu dây bên kia im lặng một lát, giọng Đội trưởng Phí lại vang lên đầy vẻ khó tin: "Quỷ đả tường? Lâm tiên sinh, ý cậu là họ bị quỷ đả tường vây chết sao?"
Lâm Thụ Quân trầm giọng: "Đúng vậy. Hơn nữa tôi nghi ngờ... chuyện này có lẽ không phải do Trịnh Lam Lam làm."
"Cái gì?!" Đội trưởng Phí kinh hô, "Không phải Trịnh Lam Lam? Vậy... vậy là ai?"
Lâm Thụ Quân nhíu mày: "Tôi cảm giác... gần Trịnh gia còn có một con quỷ khác."
"Hơn nữa, con quỷ này... còn nguy hiểm hơn Trịnh Lam Lam nhiều."
Hắn nhớ lại bóng đỏ tối qua cùng đôi mắt rình rập trên lầu, nỗi bất an trong lòng ngày một lớn dần.
Nghe Lâm Thụ Quân mô tả, Đội trưởng Phí im lặng hồi lâu mới chậm rãi nói: "Lâm tiên sinh, ý cậu là... cô dâu lần này cũng có khả năng bị con quỷ đó hại chết?"
"Tôi không dám khẳng định," Lâm Thụ Quân thành thật đáp, "nhưng khả năng rất cao. Đội trưởng Phí, ông nhất định phải cẩn thận! Tuyệt đối đừng manh động!"
Đội trưởng Phí kiên định: "Yên tâm đi Lâm tiên sinh, tôi biết phải làm gì. Cậu mau đến đây, chúng tôi đợi cậu!"
Cúp máy, Lâm Thụ Quân rảo bước rời khỏi tiệm đồ mã.
Ánh nắng ban mai rọi xuống người hắn, nhưng chẳng thể xua tan cái lạnh lẽo trong lòng.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, vạn dặm không mây, một dải xanh thẳm, nhưng trước mắt hắn lại như bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc.
“Chỉ mong... mọi chuyện vẫn còn kịp.” Lâm Thụ Quân lẩm bẩm tự nhủ.
Đúng lúc này, Tả Thiên Hộ cùng ông chủ tiệm ngọc cũng từ trong tiệm đồ mã đi ra.
Thấy Lâm Thụ Quân vẻ mặt mệt mỏi, thần sắc vội vã, họ không khỏi có chút lo lắng.
“Thụ Quân, cháu định đi đâu vậy?” Tả Thiên Hộ hỏi, ánh mắt ông dừng lại trên cái túi vải đen trong tay Lâm Thụ Quân, trong lòng đã đoán được vài phần.
“Lại có chuyện rồi.” Giọng Lâm Thụ Quân khàn khàn, mang theo vẻ mệt mỏi khó giấu, “Đội trưởng Phí vừa gọi điện tới, nói phát hiện một xác chết cô dâu, tình hình rất quỷ dị, bảo cháu qua đó xem sao.”
Ông chủ tiệm ngọc vừa nghe, sắc mặt lập tức biến đổi: “Xác chết cô dâu? Chuyện... chuyện này là sao?”
Lâm Thụ Quân lắc đầu, tỏ ý chính mình cũng không rõ đầu đuôi.
Hắn nhìn hai người, nói: “Chú Tả, chú Ngọc, hai người không cần lo cho cháu. Cháu đi xem tình hình thế nào đã, có tin gì sẽ báo cho hai người sau.”
Nói xong, hắn xoay người định đi.
“Thụ Quân!” Tả Thiên Hộ đột nhiên gọi giật lại.
Lâm Thụ Quân quay đầu, nghi hoặc nhìn Tả Thiên Hộ.
Tả Thiên Hộ bước đến trước mặt Lâm Thụ Quân, nhìn hắn một lượt từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ quan tâm: “Sắc mặt cháu tệ quá, có phải tối qua đi âm tiêu hao quá nhiều sức lực không? Hay là... cháu cứ nghỉ ngơi một lát đi, để chú đi cùng đội trưởng Phí.”
Lâm Thụ Quân cười khổ, lắc đầu: “Không sao đâu chú Tả, cháu chịu được. Chuyện này... e rằng chỉ mình cháu mới xử lý nổi.” Hắn lờ mờ cảm thấy, sự việc lần này có liên quan đến bóng người màu đỏ hắn thấy ở Trịnh gia tối qua.
Nếu không nhanh chóng điều tra rõ, e rằng sẽ có thêm nhiều người gặp nạn.
Ông chủ tiệm ngọc cũng khuyên nhủ: “Thụ Quân, nghe chú Tả của cháu đi, nghỉ ngơi một chút đã. Sức khỏe là quan trọng nhất, đừng gượng ép.”
Lâm Thụ Quân thấy ấm lòng, hắn biết cả hai đều thực tâm lo lắng cho mình.
Thế nhưng, hắn không thể lùi bước, hắn phải điều tra rõ chân tướng.
“Chú Tả, chú Ngọc, hảo ý của hai người cháu xin nhận. Nhưng chuyện này... thực sự không thể trì hoãn thêm nữa.” Lâm Thụ Quân kiên định nói, “Hai người yên tâm, cháu sẽ cẩn thận.”
Hắn khựng lại một chút, rồi bổ sung: “Nếu... nếu cháu có mệnh hệ gì, tiệm đồ mã này đành giao lại cho hai người.”
“Nói bậy bạ gì đó!” Tả Thiên Hộ gắt lên, “Mệnh hệ gì chứ! Thằng bé này phải bình an cho ta! Nếu dám để xảy ra chuyện gì, ta... ta không tha cho đâu!”
Ông chủ tiệm ngọc cũng vội tiếp lời: “Thụ Quân, đừng nói gở! Cháu nhất định sẽ bình an trở về!”
Lâm Thụ Quân mỉm cười, không nói thêm gì nữa. Hắn xoay người, rảo bước về phía cuối con phố.
Bóng hình hắn đổ dài dưới nắng sớm, trông vừa cô độc, lại vừa quyết tuyệt.
Tả Thiên Hộ và ông chủ tiệm ngọc đứng trước cửa tiệm đồ mã, nhìn theo bóng lưng Lâm Thụ Quân khuất dần, lòng đầy lo âu.
“Lão Tả, ông nói xem... Thụ Quân lần này liệu có bình an trở về không?” Giọng ông chủ tiệm ngọc hơi run rẩy.
Tả Thiên Hộ im lặng hồi lâu, chậm rãi đáp: “Tôi không biết. Nhưng... tôi tin nó. Nó là một đứa trẻ tốt, ông trời sẽ phù hộ cho nó.”
“Chỉ hy vọng là vậy.” Ông chủ tiệm ngọc thở dài, ánh mắt đầy vẻ cầu nguyện.
Đột nhiên, Tả Thiên Hộ như sực nhớ ra điều gì, vỗ mạnh vào trán: “Ái chà, hỏng rồi! Tôi quên chưa nói với Thụ Quân một chuyện!”
“Chuyện gì thế?” Ông chủ tiệm ngọc vội hỏi.
“Tối qua, ở gần nhà họ Trịnh...” Tả Thiên Hộ hạ thấp giọng, trong lời nói mang theo vẻ kinh hãi, “Tôi hình như... cũng nhìn thấy một bóng người màu đỏ...” “Quỷ đả tường?” Tả Thiên Hộ nhíu chặt đôi mày rậm, tựa như hai nét mực đậm đè nặng lên hốc mắt.
Trên khuôn mặt dạn dày sương gió, những nếp nhăn chằng chịt giờ đây vì kinh ngạc và lo lắng mà co rúm lại, trông như một mảnh vải thô cũ kỹ bị vò nát.
“Không sai.” Giọng Lâm Thụ Quân khàn đặc như tiếng giấy nhám chà lên miếng sắt rỉ, mỗi chữ thốt ra đều trĩu nặng mệt mỏi, “Ở thế giới của người chết, cháu đã tận mắt thấy vợ chồng Trịnh Kiến Cùng và anh em họ Trương, họ như bị nhốt trong một mê cung khổng lồ, dù đi thế nào cũng chỉ quanh quẩn tại chỗ. Sự tuyệt vọng và sợ hãi trên mặt họ... cả đời này cháu cũng không quên được.”
Hắn theo bản năng xoa xoa cánh tay, dường như vẫn còn cảm nhận được cái lạnh lẽo âm u từ thế giới bên kia đang thấm thấu vào tận xương tủy.
Cái lạnh đó khác hẳn với nhiệt độ thấp ở thế giới thực, nó giống như một sự xói mòn về tinh thần, khiến người ta phải run rẩy từ sâu trong linh hồn.
Ông chủ tiệm ngọc hít một hơi lạnh, khuôn mặt tròn trịa cắt không còn giọt máu, trở nên trắng bệch như vôi.
Ông run rẩy đưa tay vịn vào quầy hàng bên cạnh mới miễn cưỡng đứng vững: “Thụ Quân, ý cháu là... họ đều bị vây khốn cho đến chết sao? Chuyện này... thật quá...”
Ông định nói "quá đáng sợ" hay "quá tàn nhẫn", nhưng lời đến cửa miệng lại thấy chẳng ngôn từ nào lột tả nổi sự quỷ dị và kinh hoàng của cái chết ấy.
Lâm Thụ Quân gật đầu, ánh mắt ảm đạm: “Cháu vốn định vào nhà Trịnh Lam Lam xem thử, nhưng... nhà cô ấy cháu không vào được. Ở thế giới người chết, xung quanh nhà cô ấy là một mảnh hỗn độn, như bị một rào chắn vô hình ngăn cách, cháu hoàn toàn không thể tiếp cận.”
Hắn nhớ lại luồng lực đẩy mạnh mẽ cảm nhận được trước cửa nhà họ Trịnh, cảm giác đó giống như có một bàn tay khổng lồ vô hình hung hăng đẩy hắn ra, không cho phép hắn bước qua dù chỉ nửa bước.
Tả Thiên Hộ trầm ngâm một lát, giọng nói mang theo vẻ uy nghiêm không thể chối cãi: “Thụ Quân, lần này cháu quá mạo hiểm rồi. Đi âm vốn dĩ hung hiểm vạn phần, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ lạc lối ở thế giới bên kia, thậm chí hồn phi phách tán. Lần này cháu... tiêu hao quá nhiều, cần phải nghỉ ngơi thật tốt.”
Ông bước đến trước mặt Lâm Thụ Quân, đưa bàn tay thô ráp vỗ nhẹ lên vai hắn.
Bàn tay ấy dày rộng và ấm áp, mang theo một sức mạnh khiến người ta an lòng.
“Nghe chú, vụ án này cứ giao cho cảnh sát chúng ta xử lý. Việc cháu cần làm nhất lúc này là ngủ một giấc thật ngon để hồi phục tinh lực. Những việc khác đừng bận tâm nữa.” Giọng Tả Thiên Hộ trầm thấp mà hữu lực, vừa như an ủi, lại như ra lệnh.
Lâm Thụ Quân cười khổ lắc đầu, hắn biết Tả Thiên Hộ thực lòng quan tâm mình.
Thế nhưng, trong lòng hắn vẫn luôn quanh quẩn một nỗi bất an, tựa như có một sợi dây vô hình lôi kéo, khiến hắn không thể đứng ngoài cuộc.
“Chú Tả, cháu...” Hắn vừa định mở lời giải thích thì đã bị Tả Thiên Hộ ngắt lời.
“Đừng nói nữa, quyết định vậy đi!” Giọng Tả Thiên Hộ chém đinh chặt sắt, không thể bàn cãi, “Bây giờ cháu đi nghỉ ngơi ngay, chuyện khác đợi tỉnh dậy rồi nói.”
Trong căn phòng tối tăm nồng nặc mùi hương nến, đó là thứ mùi hăng hắc đặc trưng của loại nhang rẻ tiền khi cháy, trộn lẫn với mùi ẩm mốc và mục rữa nhàn nhạt, khiến người ta ngửi thấy là muốn ho sặc sụa.
Giữa phòng đặt một chiếc bàn trang điểm cũ kỹ, mặt bàn phủ tấm vải nhung đỏ thẫm đến ngả đen, bên trên bày đủ loại mỹ phẩm, từ son môi rẻ tiền, phấn mắt đến kem nền... nằm lộn xộn chồng chất lên nhau như rác thải bị vứt bỏ.
Trước gương bàn trang điểm là một người phụ nữ mặc bộ váy cưới đỏ rực.
Kiểu dáng váy cưới đã lỗi thời, trông như món đồ cổ từ vài thập kỷ trước, bên trên thêu họa tiết long phụng bằng chỉ vàng nhưng đã bong tróc nhiều chỗ, lộ ra lớp vải lót loang lổ.
Trên mặt người phụ nữ bôi một lớp son phấn dày cộp, lớp nền trắng bệch, đôi môi đỏ tươi cùng đường kẻ mắt đen kịt... khiến bà ta trông giống hệt một con búp bê giấy, không chút sức sống.
Đôi mắt bà ta nhìn chằm chằm vào bức ảnh đen trắng treo trên bức tường đối diện bàn trang điểm.
Trong ảnh là di ảnh của một nam thanh niên mặc vest đen, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt trống rỗng, khóe miệng nở một nụ cười cứng nhắc.
Người phụ nữ đưa bàn tay tái nhợt nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt người đàn ông trong ảnh, những ngón tay gầy guộc lạnh lẽo của bà ta tựa như những khúc xương trắng không chút hơi ấm.
“Ông xã, anh xem, hôm nay em có đẹp không?” Giọng người phụ nữ khàn đặc và trống rỗng, như vọng lên từ sâu dưới lòng đất, mang theo một vẻ ngọt ngào quái dị, “Đây là bộ váy cưới em đặc biệt mặc cho anh xem, anh có thích không?”
Bà ta vừa nói vừa cầm thỏi son trên bàn trang điểm, đối gương cẩn thận tô lên môi mình.
Sắc đỏ tươi ấy nổi bật trên khuôn mặt trắng bệch trông cực kỳ chói mắt, tựa như một vết thương đang rỉ máu đầm đìa.
“Ông xã, anh đừng im lặng thế chứ, anh nhìn em đi mà...” Người phụ nữ lẩm bẩm một mình, ánh mắt mê dại, dường như đang đắm chìm trong thế giới chỉ có bà ta và người đàn ông trong ảnh.
Bà ta cầm một chiếc đĩa sứ tinh xảo trên bàn trang điểm, trong đĩa đặt mấy miếng bánh ngọt đã ngả đen cùng vài loại trái cây thối rữa.
Bà ta cầm một miếng bánh lên cắn nhẹ một miếng, sau đó đặt một miếng khác trước tấm ảnh.
“Ông xã, đây là bánh hoa quế anh thích nhất, em đặc biệt để dành cho anh đấy. Anh mau ăn đi, ăn xong rồi chúng ta... sẽ cùng nhau...” Giọng bà ta thấp dần, cuối cùng hóa thành một tràng cười quỷ dị.
Tiếng cười nhọn hoắt, chói tai vang vọng trong căn phòng tối tăm, khiến người ta không khỏi sởn gai ốc.
“Thình thịch thình thịch...”
Tiếng đập cửa phá tan bầu không khí quỷ dị trong phòng.
“Ai đó?” Người phụ nữ mất kiên nhẫn hỏi, giọng bà ta đã khôi phục đôi chút bình thường nhưng vẫn còn vương nét khàn đặc.
“Chào bà, tôi là hộ dân ở tầng dưới.” Giọng Đội trưởng Phí truyền qua cánh cửa, có chút gượng gạo vì đang cố ngụy trang, “Chuyện là... nhà bà có phải bị rò nước không? Trần nhà tôi ướt sũng cả rồi.”
Trong phòng, người phụ nữ sững lại một chút, bà ta quay đầu nhìn lên trần nhà.
Trong ánh sáng mập mờ, trên trần nhà quả thực có một vệt nước đang chậm rãi lan rộng.
“Dột nước à?” Người phụ nữ cau mày, nàng bước tới cửa, mở toang cửa phòng ra.
Ngoài cửa đứng một người đàn ông trung niên mặc thường phục, chính là đội trưởng Phí.
Trên mặt hắn mang theo nụ cười xin lỗi, trông cứ như một người hàng xóm bình thường.
“Xin lỗi nhé, làm phiền cô rồi.” Đội trưởng Phí nói, “Nhà cô có phải hay không……”
Hắn còn chưa nói dứt lời thì đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho chết sững.
Căn phòng tối tăm tràn ngập một mùi hương nến nồng nặc, một người phụ nữ mặc áo cưới màu đỏ đang đứng trước bàn trang điểm, trên mặt trát một lớp phấn son dày cộm, trông hệt như một con búp bê bằng giấy.
Mà đối diện bàn trang điểm, trên tường treo một khung ảnh đen trắng, trong ảnh là di ảnh của một người đàn ông trẻ tuổi.
“Cô…… Các người đang……” Đội trưởng Phí lắp bắp hỏi, hắn có cảm giác trái tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Chúng ta đang ăn tối.” Người phụ nữ lạnh lùng ngắt lời hắn, giọng điệu rất khó chịu.
Ăn tối? Ăn cùng một cõi di ảnh ư? Đầu óc đội trưởng Phí bỗng chốc trống rỗng.
“Cảnh…… Cảnh sát!” Phía sau đội trưởng Phí đột nhiên vang lên một tiếng kêu nhỏ.
Người phụ nữ bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt âm lãnh như loài rắn độc chằm chằm nhìn viên cảnh sát trẻ tuổi đứng sau lưng đội trưởng Phí: “Vừa rồi, anh gọi tao là gì?”
Truyện liên quan
Chuyện Xưa Kính Vạn Hoa
(Lưu ý quan trọng: Có thể phần định vị phía trước có sai sót, những câu chuyện chưa đầy đủ ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Quỷ Đạo Trưởng Sinh: Ta Ở Quỷ Dị Thế Giới Phong Thần
Người mù bẩm sinh, kế thừa công việc nhặt xác trong biên chế Ty Trấn Quỷ.. Nhặt xác, vá xác, ...
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Mượn Xác Hoàn Hồn: Ta Thành Tài Phiệt Gia Ngốc Nhi Tử
Chìm xác dưới đáy nước nhiều năm, một ngụm oán khí chưa tan, Tề Lạc vẫn tồn tại dưới dạng ...