Quyển 3 · Chương 77: Phòng hộ tích cực
Bưu Cục Thời Gian
Chương 1: Góc Phố Bị Lãng Quên
Ở một thị trấn cổ kính miền Bắc, có một con phố bị thời gian lãng quên, cuối phố là tòa bưu cục cũ kỹ. Tòa bưu cục này được xây dựng từ những năm ba mươi của thế kỷ trước, từng là nơi nhộn nhịp nhất thị trấn, chất chứa biết bao nỗi nhớ niềm thương của vô số người. Thế nhưng, cùng với sự phổ biến của viễn thông điện tử, bưu cục cũ dần bị mọi người lãng quên, chỉ còn lại những bức tường loang lổ cùng chiếc hòm thư hoen gỉ.
Chủ nhân bưu cục là một cụ ông đã ngoài bảy mươi, tên là bác Triệu. Bác làm việc ở đây cả đời, chứng kiến trọn vẹn quá trình từ phồn hoa đến thăng trầm của nơi này. Dù ngày nay dịch vụ bưu chính đã thưa thớt chẳng còn bao nhiêu, bác Triệu vẫn kiên trì bám trụ, hằng ngày đúng giờ mở cửa, đóng cửa, dọn dẹp thư từ, như thể đây là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình.
Sáng sớm hôm nay, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống trước cửa bưu cục, bác Triệu mở cửa lớn như thường lệ, chuẩn bị bắt đầu công việc một ngày mới. Bác quét dọn lá rơi trước cửa, chỉnh lại hòm thư, đột nhiên nghe thấy một tràng tiếng bước chân. Bác ngẩng đầu, thấy một cô gái trẻ bước tới, cô mặc chiếc váy liền thân màu trắng đơn giản, tóc buộc đuôi ngựa, trên mặt vương một nét mông lung.
"Cháu chào bác, đây là bưu cục phải không ạ?" Cô gái nhẹ nhàng hỏi.
Bác Triệu gật đầu: "Đúng rồi cô bé, chào mừng cháu. Cháu muốn gửi thư sao?"
Cô gái gật đầu: "Vâng ạ, cháu muốn gửi một lá thư cho ông nội ở xa."
Bác Triệu mỉm cười: "Được chứ, vào đi cháu. Bác giúp cháu viết địa chỉ."
Cô gái bước vào bưu cục, quan sát khắp nơi. Bài trí bên trong bưu cục vẫn giữ nguyên phong cách thế kỷ trước, quầy gỗ, con dấu bưu chính cổ, từng hàng hòm thư, tất cả đều mang nét cổ kính và bình yên. Cô gái ngồi trước quầy, nhìn bác Triệu cẩn thận viết địa chỉ, trong lòng dâng lên một niềm ấm áp kỳ lạ.
"Cô bé, cháu tên là gì?" Bác TriệuTòa Bưu Điện Thời Gian
Chương 1: Góc Phố Bị Quên Lãng
Ở một thị trấn cổ kính phương Bắc, có một con phố bị thời gian lãng quên, cuối con phố là tòa bưu điện cũ kỹ năm xưa. Tòa bưu điện này được xây dựng từ những năm ba mươi của thế kỷ trước, từng là nơi náo nhiệt nhất thị trấn, đong đầy biết bao nỗi niềm thương nhớ cùng vương vấn của lòng người. Thế nhưng, cùng với sự phổ cập của thông tin điện tử, tòa bưu điện cũ dần bị mọi người lãng quên, chỉ còn lại những bức tường hoen ố cùng chiếc hòm thư hoen gỉ.
Chủ nhân của tòa bưu điện cũ là một ông lão đã ngoài bảy mươi, tên là bác Triệu. Ông đã làm việc ở đây cả đời, chứng kiến trọn vẹn chặng đường của bưu điện từ thời hoàng kim đến lúc lụi tàn. Dù hiện tại bưu điện đã chẳng còn mấy việc, bác Triệu vẫn kiên trì bám trụ nơi này, mỗi ngày đều đặn mở cửa, đóng cửa, sắp xếp thư từ, tưởng như đó đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời ông.
Sáng sớm hôm ấy, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống trước cửa bưu điện cũ, bác Triệu như thường lệ mở tung cánh cửa lớn, chuẩn bị bắt đầu công việc một ngày. Ông quét dọn lá rơi trước cửa, chỉnh sang lại hòm thư thì chợt nghe thấy tiếng bước chân. Ông ngẩng đầu lên, thấy một cô gái trẻ bước tới, cô mặc chiếc váy liền màu trắng đơn sơ, tóc buộc đuôi ngựa, trên mặt thoáng nét mông lung.
"Cháu chào bác, đây có phải là bưu điện không ạ?" Cô gái khẽ hỏi.
Bác Triệu gật đầu: "Đúng rồi cô bé, hoan nghênh cháu. Cháu muốn gửi thư sao?"
Cô gái gật đầu: "Vâng ạ, cháu muốn gửi một lá thư cho ông nội đang ở xa."
Bác Triệu mỉm cười dịu dàng: "Được chứ, vào đây đi cháu. Bác viết địa chỉ giúp cháu."
Cô gái bước vào bưu điện, ngó nghiêng khắp nơi. Bài trí bên trong bưu điện vẫn giữ nguyên phong cách của thế kỷ trước, quầy gỗ, con dấu bưu chính cổ xưa, từng hàng hòm thư, tất cả đều nhuốm màu thời gian và tĩnh lặng. Cô gái ngồi trước quầy, nhìn bác Triệu chăm chú viết địa chỉ, trong lòng dâng lên một niềm ấm áp lạ kỳ.
"Cô bé, cháu tên là gì?" Bác Triệu vừa viết địa chỉ vừa hỏi.
"Cháu tên Lâm Duyệt ạ." Cô gái đáp, "Bác Triệu ơi, bác làm việc ở đây lâu lắm rồi phải không ạ?"
Bác Triệu gật đầu: "Đúng thế, bác làm ở đây cả đời rồi. Tòa bưu điện này đã chứng kiến bao đổi thay của thị trấn, cũng chứng kiến biết bao hỉ nộ ái ố của đời người."
Lâm Duyệt nghe vậy, trong lòng rung động: "Bác Triệu ơi, chắc hẳn bác có nhiều câu chuyện lắm."
Bác Triệu mỉm cười: "Đúng vậy, đằng sau mỗi phong thư đều là một câu chuyện. Có lá thư chứa đựng tình yêu, có lá thư đong đầy tình thân, lại có những lá thư gửi gắm cả ước mơ."
Lâm Duyệt gật đầu: "Cháu cũng hy vọng lá thư của cháu có thể mang lại sự ấm áp cho ông nội."
Bác Triệu đưa phong thư đã viết xong cho Lâm Duyệt: "Cô bé, thư của cháu bác sẽ giúp gửi đi. Cháu cứ yên tâm nhé."
Lâm Duyệt nhận lấy phong thư, mỉm cười nhẹ nhàng: "Cháu cảm ơn bác Triệu."
Chương 2: Bí Mật Trong Phong Thư
Sau khi Lâm Duyệt rời đi, bác Triệu bỏ phong thư vào hòm, trong lòng không khỏi bùi ngùi cảm khái. Ông nhớ lại những trải nghiệm thời trẻ của mình, khi ấy, ông cũng qua những lá thư mà giữ liên lạc với người thân, bạn bè nơi xa. Mỗi một phong thư đều chở che bao thương nhớ vương vấn, mà ông, bằng chính đôi tay mình, đã trao những lá thư ấy đến tận tay người nhận.
Chạng vạng hôm đó, bác Triệu đang dọn dẹp thư từ thì đột nhiên phát hiện trong hòm thư có một chiếc phong thư chưa dán tem. Ông tò mò cầm lên, thấy trên phong thư không ghi địa chỉ, chỉ vỏn vẹn mấy chữ "Bác Triệu kính gửi". Bác Triệu giật mình, ông mở phong thư ra, thấy bên trong là một tờ giấy viết thư đã ngả vàng, trên đó viết:
> Bác Triệu:
>
> Bác còn nhớ cháu không? Cháu là Lý Minh, người đồng nghiệp từng làm việc với bác ở bưu điện năm xưa đây. Cháu rời thị trấn đã nhiều năm, nhưng lúc nào cũng đau đớn nhớ về bác và tòa bưu điện cũ. Cháu nghe nói bưu điện bây giờ vắng vẻ lắm, trong lòng xót xa quá. Cháu muốn nói với bác rằng, bưu điện cũ không chỉ là nơi gửi thư, đó là hồi ức chung của chúng ta, là chứng nhân cho một thời thanh xuân tươi đẹp. Hy vọng bác có thể tiếp tục kiên trì giữ vững nơi này, đừng để nó bị lãng quên.
>
> —— Lý Minh
Bác Triệu đọc xong lá thư, trong lòng ngổn ngang muôn vàn cảm xúc. Ông nhớ về những ngày tháng cùng Lý Minh kề vai sát cánh công việc năm nào, khi ấy, bưu điện mỗi ngày đều ngập tràn thư từ cần xử lý, họ bận rộn đến túi bụi nhưng trong lòng lại đong đầy cảm giác tự hào. Giờ đây, Lý Minh đã rời xa thị trấn, còn ông vẫn kiên trì bám trụ nơi này, bảo vệ chút ký воспоминания còn sót lại.
"Lý Minh à, tôi sẽ luôn kiên thủ tới cùng." Bác Triệu thầm thì, ánh mắt lóe lên một tia kiên định.
Chương 3: Cuộc Tương Phùng Bất Ngờ
Ngay lúc bác Triệu đang đắm chìm trong hồi ức, một cuộc tương phùng bất ngờ đã thay đổi vận mệnh của tòa bưu điện cũ. Đó là một chiều nắng đẹp, bác Triệu đang sắp xếp thư từ trong bưu điện thì chợt nghe thấy tiếng bước chân. Ông ngẩng đầu lên, thấy một thanh niên bước vào, cậu mặc chiếc áo phông trắng đơn giản cùng quần jean, tóc hơi rối nhưng trong ánh mắt lại ánh lên vẻ nghiêm túc nhiệt thành.
"Cháu chào bác, đây có phải là bưu điện không ạ?" Cậu thanh niên khẽ hỏi.
Bác Triệu gật đầu: "Đúng rồi cậu trẻ, cháu muốn gửi thư sao?"
Cậu thanh niên lắc đầu: "Không ạ, cháu tới đây du lịch. Cháu nghe nói thị trấn mình có một tòa bưu điện cũ rất cổ kính nên muốn ghé tham quan."
Bác Triệu nghe vậy, trong lòng không khỏi xúc động: "Đúng thế, bưu điện này đã có lịch sử mấy mươi năm rồi. Nó chứng kiến bao đổi thay của thị trấn, cũng chứng kiến biết bao hỉ nộ ái ố của đời người."
Cậu thanh niên gật đầu: "Cháu thấy nơi này tràn ngập hoài niệm và chiều sâu văn hóa. Bác xem, những hòm thư, con dấu này, tất cả đều mang đậm dấu ấn thời gian."
Bác Triệu mỉm cười: "Đúng vậy, đằng sau mỗi phong thư đều là một câu chuyện. Có lá thư chứa đựng tình yêu, có lá thư đong đầy tình thân, lại có những lá thư gửi gắm cả ước mơ."
Cậu thanh niên nghe xong, mắt ánh lên vẻ tò mò: "Bác Triệu ơi, bác kể cho cháu nghe vài câu chuyện được không ạ?"
Bác Triệu gật đầu: "Được chứ cậu trẻ. Cháu ngồi xuống đây, bác kể cho nghe."
Thế là, bác Triệu bắt đầu kể cho cậu thanh niên nghe những câu chuyện về tòa bưu điện cũ. Ông kể về thời bưu điện nhộn nhịp nhất, mỗi ngày đều có bao người đến gửi thư, nhận thư; kể về những đôi lứa nên duyên nhờ những cánh thư trao gửi, chuyện tình của họ lãng mạn và ấm áp biết bao; ông còn kể về những người thân chia lứa rẽ đôi vì chiến tranh, qua từng dòng thư mà truyền tải cho nhau niềm thương nỗi nhớ.
Cậu thanh niên nghe đến ngẩn ngơ, đôi mắt lấp lánh ánh sáng. Nghe xong, cậu nhẹ nhàng nói: "Bác Triệu ơi, những câu chuyện này xúc động quá. Cháu cảm thấy bưu điện cũ không chỉ là nơi gửi thư, mà còn là nơi đong đầy tình cảm và ký ức."
Bác Triệu gật đầu: "Đúng vậy cậu trẻ. Bác hy vọng cháu có thể ghi nhớ những câu chuyện này, để nhiều người hơn nữa biết đến tòa bưu điện cũ."
Cậu thanh niên nghe xong, trong mắt hiện lên sự kiên định: "Bác Triệu, cháu sẽ làm vậy. Cháu sẽ dùng cách của riêng mình để giúp nhiều người biết đến câu chuyện của nơi này."
Chương 4: Hy Vọng Mới
Mấy ngày sau, bác Triệu nhận được một lá thư do cậu thanh niên gửi tới. Trong thư cậu viết, cậu là sinh viên chuyên ngành truyền thông. Cậu đã bị những câu chuyện của tòa bưu điện cũ làm cho xúc động sâu sắc, quyết định dùng kỹ năng chuyên môn của mình để đưa bưu điện cũ đến với nhiều người hơn. Cậu dự định làm một bộ phim tài liệu về bưu điện cũ, ghi lại lịch sử và những câu chuyện nơi đây, rồi lan tỏa nó trên các nền tảng mạng xã hội.
Đọc xong thư, bác Triệu tràn ngập niềm mong chờ. Ông tin rằng cậu thanh niên này nhất định sẽ thực hiện được lời hứa, giúp mọi người biết đến tòa bưu điện cũ nhiều hơn.
Mấy tháng sau, bộ phim tài liệu 《Tòa Bưu Điện Thời Gian》 chính thức lên sóng. Qua lời kể của bác Triệu, bộ phim đã tái hiện một cách sống động lịch sử cùng những câu chuyện của bưu điện cũ, thu hút sự chú ý rộng rãi của khán giả. Rất nhiều người xem bị lay động sâu sắc, đã tìm về thị trấn để tham quan tòa bưu điện.
Bưu điện cũ lại một lần nữa tấp nập, mỗi ngày đều có vô số người đến gửi thư, chụp ảnh, tham quan. Bác Triệu cũng trở nên bận rộn hơn, nhưng trong lòng ông lại tràn ngập niềm vui. Ông biết, tòa bưu điện cũ cuối cùng đã hồi sinh và tràn đầy sức sống mới.
Một ngày nọ, bác Triệu đang dọn dẹp thư từ thì đột nhiên thấy một bóng dáng quen thuộc bước vào. Ông ngẩng đầu lên, thấy cậu thanh niên ấy đang đứng ở cửa, trên môi nở nụ cười rạng rỡ.
"Bác Triệu ơi, cháu về rồi đây." Cậu thanh niên nói.
Bác Triệu gật đầu: "Cậu trẻ, cháu vất vả rồi. Bộ phim tài liệu làm tốt lắm, đã giúp bao người hiểu thêm về bưu điện cũ."
Cậu thanh niên mỉm cười: "Bác Triệu ơi, đây là việc cháu nên làm mà. Câu chuyện của bưu điện quá đỗi cảm động, cháu hy vọng bằng sự nỗ lực của mình có thể giúp nhiều người ghi nhớ nơi này."
Bác Triệu gật đầu: "Cảm ơn cháu, cậu trẻ. Bác tin rằng, tòa bưu điện cũ sẽ luôn tồn tại, trở thành góc nhỏ ấm áp nhất của thị trấn này."
Kết Thúc: Ký Ức Vĩnh Hằng
Sự thành công của bộ phim tài liệu đã giúp tòa bưu điện cũ một lần nữa khoác lên mình sức sống mới, đồng thời giúp nhiều người hiểu thêm về lịch sử và những câu chuyện của nó. Bác Triệu vẫn kiên trì gắn bó với nơi này, mỗi ngày đều đặn mở cửa, đóng cửa, dọn dẹp thư từ. Ông tin rằng, chỉ cần ông còn ở đây, tòa bưu điện cũ sẽ luôn đứng đó, trở thành góc nhỏ ấm áp nhất của thị trấn.
Và những câu chuyện từng bị lãng quên ấy, nhờ sự lan tỏa của bộ phim tài liệu, lại một lần nữa trở về trong ký ức của mọi người. Tình cảm và ký ức ẩn sau mỗi lá thư đều đang tỏa sáng niềm ấm áp giữa dòng thời gian.
Tòa bưu điện cũ lẳng lặng đứng đó dưới ánh hoàng hôn, như đang thì thầm kể về những hoàng kim đã qua và niềm hy vọng cho tương lai. Còn bác Triệu, ông lão dành cả đời để giữ lửa nơi này, cũng đã trở thành sự tồn tại ấm áp nhất của thị trấn.
Truyện liên quan
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...
Khủng Bố Phát Sóng Trực Tiếp: Nàng So Hung Trạch Còn Hung
Đường Khương ham rẻ mua một căn biệt thự giá thấp, nhưng chỉ vài ngày sau khi dọn vào, ác ...
Cuồng Đồ!
Đoán mệnh bảo ta là tướng, công thành chết vạn người.. Ý rằng ta phải tự tay đánh bại một ...
Đất Hoang Cầu Sinh, Ta Vật Phẩm Có Thể Thăng Cấp
Xuyên không đến thế giới Sơn Hải Kinh kinh dị.. Nơi đây cự thú tràn lan, yêu ma quỷ quái ...
Bắt Yêu
Năm Chính Đức thứ 27, yêu tà trỗi dậy tứ phương, nhân gian chìm trong loạn lạc.. Nho, Phật, Cổ ...
Âm Dương Kính
Vừa tốt nghiệp chưa lâu, cảnh sát Chu Bình An tình cờ có được một tấm gương tàn, mở ra ...