Quyển 1 · Chương 25: Dạo phố

Đi theo Trương Đông Trạch tiến vào Cao Lăng Thành, Lý Chí như người quê lần đầu vào thành, có vẻ nơi nơi đều tò mò nhìn ngó, trên thực tế đây quả thật cũng là lần đầu tiên hắn vào thành.

Trương Đông Trạch hiển nhiên không phải lần đầu tiên tới Cao Lăng Thành này, quen đường thuộc lối dắt ngựa, dẫn Lý Chí đi vào một khách sạn ở đây, giao ngựa cho tiểu nhị an trí, sau đó gọi vài món thức ăn, liền cùng Lý Chí ăn uống.

“Mẹ nó, vừa rồi suốt một quãng đường toàn gặm mấy miếng bánh nướng thô khô khốc, lúc này có chút nước dừa mỡ mới thật thống khoái.” Trương Đông Trạch nắm lấy một cái đùi gà ngấu nghiến gặm.

Lý Chí cũng học Trương Đông Trạch ngấu nghiến ăn theo, chỉ là hắn vừa ăn vừa đánh giá xung quanh, đối với hắn mà nói thế giới này vẫn còn rất xa lạ.

“Lý huynh đệ lần đầu tiên tới Cao Lăng Thành này sao?” Dáng vẻ chưa thấy qua sự đời này của Lý Chí tự nhiên không giấu được Trương Đông Trạch, chỉ thấy hắn nốc một ngụm rượu lớn rồi hỏi Lý Chí.

Lý Chí cũng không phủ nhận, gật đầu trả lời: “Ừm, quả thật là lần đầu tiên tới đây.”

“Thế thì đêm nay đừng ở lại khách sạn này nữa, ca ca dẫn ngươi đi Túy Hương Lâu, hai anh em ta đêm nay qua Túy Hương Lâu ở đi.” Trương Đông Trạch vuốt cằm, cười hắc hắc nói.

“Túy Hương Lâu?”

Lý Chí lúc đầu còn chưa phản ứng kịp, nhưng nhìn đến vẻ mặt "ngươi hiểu mà" của Trương Đông Trạch, hắn lập tức hiểu ra ngay.

Lý Chí vội vàng xua tay nói: “Không được không được, Trương đại ca ngươi cứ đi đi, lát nữa ăn xong ta đi dạo xung quanh, khó khăn lắm mới tới đây một chuyến, ta xem thử có đồ gì kỳ lạ hay ho không.”

Trương Đông Trạch nghe vậy vẻ mặt tiếc nuối, nhưng cũng không cưỡng ép Lý Chí, mà từ trong ngực móc ra hai thỏi bạc đưa cho Lý Chí, nói: “Cầm lấy, nếu thấy đồ gì thích cứ việc mua.”

Lý Chí vội vàng đẩy lại, miệng nói: “Không được, không được. Sao có thể lấy tiền của ca ca được chứ?”

“Hắc, cho ngươi thì ngươi cứ cầm lấy, việc công ra ngoài của trong phủ thì mọi chi phí đều do trong phủ chi trả, cầm đi, với lại đêm nay ngươi trọ lại cũng phải có tiền bạc trong người chứ, hay là ngươi muốn cùng ta tới Túy Hương Lâu kia?” Trương Đông Trạch chẳng thèm để ý sự từ chối của Lý Chí, một tay nhét thẳng thỏi bạc vào lòng Lý Chí.

Lý Chí thấy Trương Đông Trạch đã nói đến mức này liền không từ chối nữa, trực tiếp thu bạc lại, dù sao hiện tại hắn quả thực cũng không xu dính túi, ở Hà phủ tuy có ăn có uống, không có chỗ dùng đến tiền, nhưng Lưu tiên sư cũng chưa từng cho hắn đồng nào.

Hai người ăn uống no đủ xong, hẹn nhau giờ giấc và địa điểm tập hợp ngày mai rồi đường ai nấy đi.

Lý Chí dựa theo lộ tuyến đã hỏi thăm Trương Đông Trạch từ trước mà đi tới, chẳng mấy chốc đã đến một khu chợ, nơi đây là điểm tụ tập của những người bán hàng rong dựng sạp.

Nghe Trương Đông Trạch nói, nơi này ngư long hỗn tạp, đầu trâu mặt ngựa một đống lớn, nhưng quả thực cũng có rất nhiều đồ vật kỳ lạ, còn về việc mua bán giao dịch cái này thì lời hay lỗ đều phải xem nhãn lực và vận khí của chính mình thế nào.

Lý Chí vốn chỉ tới đi dạo cho biết, trong lòng thực ra cũng chẳng có món gì đặc biệt muốn mua, chỉ là nhớ lại những mô-típ tiểu thuyết từng đọc trước đây, nam chính cứ đi vào những nơi thế này đều có thể nhặt được bảo vật, tuy hắn không biết bản thân có hào quang nam chính hay không, nhưng rảnh rỗi đi dạo biết đâu lại nhặt được đồ tốt thật.

Cứ thế dọc theo con đường ghé hết gian hàng này đến gian hàng khác, tuy có nhìn thấy vài thứ trông có vẻ không tầm thường, nhưng vừa hỏi giá thì lại cao đến vô lý.

Đi ngang qua một gian hàng bày một đống trang sức linh tinh, Lý Chí tiện tay nhấc một miếng ngọc bội có khắc hình tùng bách lên hỏi chủ sạp: “Món này bao nhiêu?”

Tên chủ sạp vốn đang ngáp ngắn ngáp dài, vừa thấy Lý Chí hỏi chuyện liền sáng mắt lên, há miệng hét: “Năm mươi lượng!”

Lý Chí đảo mắt coi thường, đặt ngọc bội xuống rồi trực tiếp bỏ đi.

Trong lòng hắn cũng đã hiểu rõ, e là dáng vẻ gà mờ này của mình đã bị người ta nhìn thấu, cho nên bất kể hắn hỏi thứ gì, những kẻ này đều cố sống cố chết hét giá trên trời.

“Ba năm không khai trương, khai trương ăn ba năm sao?” Lý Chí lầm bầm một mình.

Một ông lão bên cạnh hình như nghe thấy lời lầm bầm của Lý Chí, liếc nhìn hắn một cái rồi nói: “Vị tiểu ca này nói đúng trọng tâm đấy.”

Lý Chí nghe vậy nhìn về phía ông lão, thấy ông lão ăn mặc chỉnh tề, mặt mày quý khí, hiển nhiên là nhân vật đại phú đại quý.

Lý Chí liền gật đầu với ông để tỏ vẻ thiện ý.

Ông lão chỉ tay về phía bên kia rồi nói: “Tiểu ca muốn tìm đồ thì phải qua bên kia, bên đó mới có đồ tốt, nơi này toàn đi lừa gạt mấy kẻ mới tới chẳng biết chút gì thôi.”

Lý Chí nhìn theo hướng ông lão chỉ, đó là phía sâu trong con phố, tuy cũng có những quầy hàng lớn nhỏ khác nhau nhưng nơi đó ngược lại không đông đúc náo nhiệt như bên này, vẻ ngoài có chút tiêu điều.

“Tại sao bên kia nhìn lại không có mấy ai thế?” Lý Chí khó hiểu nhìn ông lão.

Ông lão hiểu ý Lý Chí liền nói: “Ngươi đừng nhìn bên này đông người, nhìn kỹ lại cho rõ xem.”

Lý Chí trong lòng có chút tò mò khó hiểu, liền làm theo lời ông lão quan sát những người qua lại bên này, sau đó liền phát hiện ra, nhìn thì có vẻ rất nhiều người đang hỏi giá mua sắm ở các gian hàng, nhưng trên thực tế chỉ có vài ba người là thật sự mua, còn lại đều là cò mồi của mấy người bán hàng rong này, bọn họ bên này hỏi giá, bên kia đi dạo, thực tế chẳng mua cái gì, hơn nữa nhìn thì như đi qua đi lại náo nhiệt nhưng thật ra chỉ loanh quanh giữa mấy gian hàng với nhau.

Lý Chí lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, nói lời cảm ơn với ông lão rồi đi về hướng ông chỉ.

Ông lão nhìn theo bóng lưng Lý Chí rời đi, trong mắt lóe lên một tia gian kế đã đạt thành.

Tiếp đó ông lại túm lấy một người lạ mặt khác nói: “Tiểu ca lần đầu tiên tới đây sao? Ngươi muốn tìm đồ tốt thì không thể ở bên này được, bên này toàn lừa gạt mấy người mới đến như các ngươi thôi, ngươi phải qua bên kia...”

Lý Chí đi tới khu vực ông lão chỉ dẫn, tùy ý hỏi giá vài thứ ở mấy gian hàng, quả thực so với bên kia rẻ hơn rất nhiều, điều này khiến Lý Chí tin tưởng lời ông lão vừa nói đến tám chín phần.

Thế là hắn lại bắt đầu một vòng dạo phố mới.

Khi đi ngang qua một gian hàng, Lý Chí vốn không có ý định dừng lại vì chủ sạp này là một cậu bé, hơn nữa đồ đạc trên sạp cũng không nhiều, thế nhưng đúng lúc bước qua, chân mày Lý Chí đột nhiên giật mạnh, một cảm giác khao khát cực kỳ mãnh liệt tự đáy lòng trỗi dậy.

Lý Chí hơi nhíu mày, hắn đối với loại cảm xúc đột nhiên xuất hiện lại không thể tự khống chế này cực kỳ phản cảm, cảm giác này không phải xuất hiện lần đầu, lần đầu tiên là lúc suýt nữa giết chết Phòng Thành, sau đó một tháng cũng từng xuất hiện một lần, đó là khi hắn đang luyện tập Năm Quỷ Khuân Vác Thuật, do bị năm quỷ phản phệ rơi vào thời khắc cực kỳ nguy hiểm, loại cảm giác gần như muốn chiếm đoạt thần trí hắn đó lại một lần nữa xuất hiện.

Tuy rằng lúc đó nhờ Lưu tiên sư kịp thời ra tay xua tan tiểu quỷ mất khống chế nên cảm giác đó chỉ xuất hiện trong thoáng chớp rồi biến mất, nhưng Lý Chí lại có thể cảm nhận vô cùng rõ ràng.

Trong lòng hắn từ lâu đã có chút nghi vấn đối với thứ ảnh hưởng đến thần trí này, chỉ là với năng lực hiện tại của hắn thì căn bản không cách nào tra xét, càng miễn bàn đến chuyện giải quyết.

Hắn không tìm sự trợ giúp từ Lưu tiên sư, bởi tuy hai người hiện tại là quan hệ thầy trò nhưng sự phòng bị của Lý Chí dành cho Lưu tiên sư chưa từng giảm bớt, e rằng Lưu tiên sư đối với hắn cũng có kiêng dè tương tự.

Lúc này loại cảm giác không chịu sự khống chế của hắn lại xuất hiện lần nữa, tuy khiến hắn rất phản cảm nhưng hắn tin cảm giác này không tự dưng mà có, cho nên hắn vờ như vô tình dừng bước, ánh mắt quét qua gian hàng.

Cậu bé ngồi ở quầy hàng thấy Lý Chí dừng lại liền tỏ ra mừng rỡ, gọi to: “Hắc! Đại ca xem thử đi, đồ của đệ toàn là đồ tốt đấy.”

Lý Chí không thèm để ý cậu bé, ngồi xổm xuống, khi ánh mắt lướt qua một chiếc hộp tinh mỹ, cảm xúc không chịu khống chế trong lòng càng thêm mãnh liệt, dường như trong hộp có tồn tại thứ gì đó cực kỳ thu hút hắn.

Lý Chí đè nén cảm xúc nôn nóng trong lòng, tiện tay cầm lấy một nhánh cây đen xì trông như que khời lửa, hỏi cậu bé: “Cái món này là gì thế? Que khời lửa à?”

Cậu bé nói: “Đây đâu phải là que khời lửa gì chứ, đây là gỗ sét đánh, có thể trừ tà đuổi quỷ, món này đạo sĩ Long Hổ Sơn thích nhất đấy, nếu không phải đệ không đi xa được thì mang tới Long Hổ Sơn ít nhất cũng bán được con số này.”

Cậu bé xòe ngón tay ra khua khua.

“Ồ? Món đồ tốt như vậy ngươi lấy từ đâu ra?” Lý Chí hỏi.

Cậu bé lập tức trả lời: “Đây là lúc đệ lên núi đốn củi vô tình nhặt được. Nếu huynh thích thì đệ lấy huynh hai mươi lượng, huynh mang đi đi.”

Lý Chí không biểu lộ gì ra mặt nhưng trong lòng lại cười khẩy, những lời này rõ ràng là có người dạy cậu bé nói, nếu không với tư duy logic của một đứa trẻ sao có thể nói chuyện rành rọt mạch lạc đến thế.

Lý Chí không nói thêm gì, tiện tay quăng thứ gọi là gỗ sét đánh đó sang một bên, lại cầm lên một quả cầu nhỏ được quấn bằng chỉ đỏ ở bên cạnh.

Truyện liên quan