Quyển 1 · Chương 281: Tất cả im miệng cho tôi!

Trần Minh:……

Tay phải da người giấy thật là càng ngày càng nhân tính hóa.

Bất quá lần này hắn hỏi vấn đề, da người giấy như thế nào như vậy nhẹ nhàng liền trả lời ra tới?

“Bởi vì quỷ hòm thuốc bị ta nhìn thấy”

“Đạo cụ nói, bị ta nhìn thấy, trong đầu ký ức của ta, sẽ nói cho ta biết tất cả năng lực của nó”

“Cho nên lần này ta mới có thể trả lời trôi chảy như vậy”

Cho nên ngươi cũng biết ngươi trước kia trả lời không trôi chảy đúng không?

“Hì hì”

Trần Minh không nói đùa, âm thầm ghi nhớ điểm này, chỉ cần là đạo cụ bị da người giấy nhìn thấy, vậy thì da người giấy có thể biết được toàn bộ thông tin của nó.

Nghĩ nghĩ, Trần Minh vẫn là gỡ băng gạc trên ngón tay xuống, sau đó xé một miếng vải từ tất của mình ra, lại băng bó ngón tay lại.

Đưa băng gạc lên mũi ngửi ngửi, không có mùi gì, “Hơn nữa cũng không có bất kỳ cảm giác đặc biệt nào, chỉ là một cuộn băng gạc y tế rất bình thường.”

Có thể thấy được thứ có thể thao tác băng gạc, chỉ có thể là đạo cụ, chủ nhân đương nhiệm của quỷ hòm thuốc.

Trần Minh quyết đoán nhét cuộn băng gạc này xuống dưới miếng lót giày.

Đồng thời lại hỏi da người giấy một câu hỏi, “Cho nên mỗi lần nàng sử dụng quỷ hòm thuốc, cái giá cô ấy phải trả là gì?”

“Cứu trợ người bị thương”

Da người giấy ở tay phải trả lời vô cùng dứt khoát.

Cái giá là cứu trợ người bị thương……

Hóa ra là một đạo cụ thánh mẫu.

Nói cách khác, Văn Tình vừa rồi kia, cô ta vốn không phải phát từ nội tâm giúp hắn băng bó ngón tay, mà là vì sự tồn tại của quỷ hòm thuốc mới thúc đẩy cô ta làm như vậy.

Bất quá đều không sao cả.

Tên cao kều Văn Tùng, em gái Văn Tình của hắn, tuy tuổi không lớn, ăn mặc sành điệu, nhưng cho cảm giác không giống người xấu chút nào.

Trong rừng cây, Văn Tình kéo anh trai mình ra, “Được rồi, anh! Bọn họ đều chết hết rồi, anh có gọi bọn họ thế nào đi nữa! Bọn họ cũng không sống lại được đâu!”

Văn Tùng hất tay em gái ra, “Em nói dối! Bọn họ không chết! Bọn họ đều không chết! Bọn họ vẫn còn sống! Còn sống!”

“Anh muốn đưa bọn họ trở về! Anh nhất định phải đưa bọn họ trở về! Đây là lời hứa của anh với thôn trưởng, anh không thể không giữ lời!”

Bốp!

Văn Tình tát anh trai một cái.

“Bây giờ khá hơn chút nào chưa? Anh.”

Trạng thái tinh thần của Văn Tùng rõ ràng đã khá hơn, xoa trán, “Lại tái phát sao? Rõ ràng anh đâu phải bệnh nhân tâm thần, tại sao lại luôn làm ra những chuyện chỉ có bệnh nhân tâm thần mới làm thế chứ?”

Trần Minh:……

“Được rồi, anh, em đói bụng rồi, chúng ta vào thị trấn tìm một quán ăn sáng, lấp đầy bụng đã.”

Văn Tình nói.

Nói xong, xoay người bỏ đi.

“Đợi anh với, A Tình.” Văn Chương vội vàng đuổi theo, người hắn thích là Văn Tình.

Hắn thường xuyên tỏ tình với Văn Tình, nói đời này chỉ yêu một mình cô, dù là cô gái xinh đẹp cỡ nào đi nữa hắn cũng sẽ không thích.

Hiển nhiên rõ như ban ngày, hành vi tối hôm qua đã xé rách hoàn toàn thiết lập thâm tình trên người Văn Chương không còn mảnh giả.

Bằng không thì cả đêm cũng sẽ không liên tục rèn luyện cánh tay mười mấy lần.

Văn Tình lười thèm đáp lại, căn bản không có hứng thú với Văn Chương, trước giờ vẫn luôn thế.

……

Trong thị trấn.

Trần Minh, Tôn Kiến, Văn Tình, Văn Tùng, Văn Chương đều đang ăn sáng ở một tiệm mì.

“Đây là mì du bát, thế nên thị trấn nhỏ chúng ta đang ở hiện tại, nơi nó sao chép là một thị trấn nào đó ở Thiểm Tây sao?”

Trần Minh nếm thử tô mì du bát sắc hương vị đều đủ, đừng bảo, vị ngon phết.

Nhưng sao lại không thấy một cái hầm trú ẩn nào nhỉ?

Tuy nói bây giờ là năm 25, nông thôn khắp cả nước đều phát triển rất tốt.

Nhà nhà đều xây nhà mới.

Nhưng hầm trú ẩn bị bỏ hoang thì tổng cộng nên có chứ.

Ánh mắt Trần Minh chuyển sang người đại ca bên cạnh, đưa cho đại ca một điếu thuốc, “Lão ca, chúng ta đang ở tỉnh nào thế?”

Đại ca rõ ràng là NPC, động tác nhận thuốc không trôi chảy như người bình thường.

Ánh mắt cũng đẫn đờ, “Lĩnh Nam.”

Trần Minh trừng lớn mắt, “Đùa à, nơi này sao có thể là Lĩnh Nam chứ! Người trong thị trấn diện mạo cũng đâu phải kiểu người Lĩnh Nam đâu, nhìn qua cho cảm giác giống người miền Bắc hơn. Hơn nữa cách nói chuyện của đại ca cũng hổng có giọng Lĩnh Nam nha.”

Đại ca nọ cười cười, châm thuốc, “Đùa thôi mà lão đệ, thật ra chúng ta ở đây á, là tỉnh Đại Cương đấy.”

Trần Minh:……

Thôi bỏ đi, đầu óc đại ca này chắc chắn không bình thường lắm, nói chuyện với hắn nhiều thêm nữa chỉ tốn nước bọt.

Trần Minh hỏi thăm da người giấy.

Thu được đáp án.

Thị trấn ở đây thực sự sao chép Đại Thiểm Tây, thành phố X, huyện XX, trấn Long Môn.

Trấn Long Môn!

Cái tên thị trấn này Trần Minh hơi quen tai, lướt Douyin tình cờ thấy, chứ cũng không hiểu rõ lắm.

“Bất quá hiểu rõ mấy cái này hình như cũng chẳng có trứng dái gì, tiếp theo chính là còn sáu ngày nữa.”

“Sáu ngày này, quỷ Dục Vọng cứ mỗi lần lại tạo ra những ảo cảnh khác nhau, dù có trốn ở hồ nước cũng chưa chắc đã né được.”

Trần Minh lẩm bẩm.

Mì du bát đã ăn xong.

Đoàn người Trần Minh đi đến ngôi nhà cổ không có người ở ngày hôm qua.

Tụ tập lại với nhau.

“Lão Chương, tối nay cậu không được làm thế nữa, số lần rèn luyện cánh tay quá nhiều quá nhiều rồi, lỡ may cậu chưa bị quỷ Dục Vọng giết chết mà đã đột tử trước đấy.”

Tên cao kều Văn Tùng nhìn quầng thâm mắt gấu trúc của Văn Chương, lạnh giọng nhắc nhở.

Văn Chương đáp, “Tùng ca, nếu em không rèn luyện cánh tay thì còn cách nào khác chứ?”

Văn Tùng chỉ vào ngón tay bị thương của Trần Minh, “Có thể tự hành hạ bản thân.”

Văn Chương:……

Văn Tình: “Đêm nay dù anh có muốn rèn luyện cánh tay cũng vô dụng thôi, đám mỹ nữ soái ca tối hôm qua không dụ dỗ được chúng ta lên bờ, trời chưa sáng là bọn chúng đã rút lui rồi.”

“Thế nên tôi nghĩ, ảo cảnh dụ dỗ chúng ta tối nay sẽ không còn là soái ca mỹ nữ nữa, mà là thứ khác.”

“Tất nhiên, tôi không thể bảo đảm chắc chắn trăm phần trăm.”

Văn Tùng liếc nhìn Trần Minh một cái, “Cậu em, cậu cũng nói vài câu đi.”

Trần Minh, “Tôi chẳng có gì để nói, giờ tôi chẳng nghĩ ra cái gì cả.”

“Được rồi.” Văn Tùng nhìn về phía Tôn Kiến, “Còn cậu em thì sao, có muốn nói vài câu không?”

Tôn Kiến: “Tôi không nói chuyện với mấy kẻ xấu hơn mình.”

Văn Tùng, “Vậy thì câm cái miệng cậu lại đi, đồ ẻo lả.”

Tôn Kiến: “Mày chửi ai ẻo lả hả, mẹ nó, một thằng dị hợm mà tưởng ghê gớm, tin hay không ông đây cầm dao chém chết mày!”

Văn Chương rút ra một cây dao chẻ củi, bật đứng dậy, chĩa dao vào Tôn Kiến, “Mày mẹ nó chửi ai dị hợm hả! Chúng tao không phải loại lão già thế hệ 9x như các người!”

“Còn đòi chém chết anh Tùng của tao à, mày mẹ nó dám chém thử xem! Ông đây sẽ chém chết mày trước khi mày kịp đụng vào anh Tùng!”

Tôn Kiến cũng đứng dậy, “Bảo mày dị hợm thì mày đúng là dị hợm, nếu hai thằng xấu xí nhà chúng mày đã không chịu làm người, ông đây sẽ chém chết cả hai thằng!”

Trần Minh nhịn không được, “Đều câm hết miệng lại cho tôi!”

Tôn Kiến và Văn Chương căn bản không nghe, giương cung bạt kiếm, sắp sửa lao vào đánh nhau.

“Đi chết đi!”

Trần Minh ánh mắt hung ác.

Hai thanh lợi kiếm lần lượt đâm xuyên đầu Tôn Kiến và Văn Chương, máu phun tung tóe.

Bịch ~

Tôn Kiến và Văn Chương đồng thời ngã gục xuống đất.

Truyện liên quan