Quyển 1 · Chương 284: Giết cha mẹ vẫn không thể ra ngoài

Bàng!!!

Một bóng đen vụt qua, cha hắn liền bay ngược ra ngoài, văng xa mấy mét rồi trượt dài đến tận ban công.

Va mạnh vào cửa sổ sát đất, lúc này mới dừng lại.

Mẹ Trần Minh lắc lắc cổ tay, "Họ Trần kia, ông vừa nói ai mới là người nắm quyền cái nhà này?"

"Ông đang nói chính mình đúng không?"

Trần Minh run bần bật, lặng lẽ lùi lại vài bước.

Cái tát của mẹ hắn vẫn đáng sợ như vậy, một chưởng có thể đánh bay cha hắn xa mấy mét.

Hoàn toàn không phải sức mạnh mà một người phụ nữ bình thường nên có!

Cha Trần bật dậy, cầm cần câu chỉ vào vợ mình, "Cái mụ điên này! Đầu óc bà có vấn đề à! Tai nào của bà nghe thấy tôi nói tôi là chủ cái nhà này! Rõ ràng đều là bà mà!!!"

"Vô duyên vô cớ tát tôi một cái! Bà nhất định phải đánh chết tôi mới hả dạ sao! Kiếp sau định làm góa phụ à!!!"

Mẹ Trần chống nạnh, "Ông chẳng phải vẫn còn sống nhăn răng đó sao. Tôi mà thật sự muốn đánh chết ông, thì một tát này ông đừng hòng đứng dậy nổi!"

"Còn nữa, đừng có dùng cái cần câu thối tha đó chỉ vào tôi!"

Cha Trần lập tức thu cần câu lại, nhìn đông nhìn tây, ngượng ngùng nói, "Bà mau vào bếp nấu cơm đi, ở đây không có việc của bà."

Mẹ Trần lạnh lùng lườm ông, "Ông định dắt con trai đi đâu? Tính đi câu cá hả?"

Cha Trần châm điếu thuốc, "Ai thèm câu cá chứ! Tôi ghét nhất là câu cá! Sao tôi có thể đi câu cá được! Đầu óc tôi đâu có vấn đề!"

"Vậy thì ở nhà đi, đừng đi đâu hết." Mẹ Trần quay người bỏ đi, "Nếu rảnh rỗi quá thì lau nhà cho tôi."

"Đừng có mỗi ngày sống như ông hoàng, không nằm trên sofa lướt Douyin thì cũng lăn ra ngủ khò khò!"

Cha Trần: ...

Ông thật sự không thể chịu đựng nổi cuộc sống không được đi câu cá này.

Mụ vợ này quản ông quá chặt, cái này không cho làm, cái kia không cho làm, ngoài giờ đi làm ra thì ông phải ở lì trong nhà, không được đi đâu.

Cứ uất ức thế này mãi, ông sẽ phát điên mất!

"Vợ à, vậy tôi ra ngoài lấy cái bưu phẩm được chứ?"

Cha Trần cao giọng gọi.

"Bảo con trai ông đi đi!" Mẹ Trần gắt gỏng, "Lớn xác thế rồi cũng nên học làm việc đi, suốt ngày ru rú trong phòng, không sợ nghẹn đến phát bệnh à!"

Trần Minh: ...

Được rồi, miệng của mẹ hắn cũng lải nhải chẳng kém gì cha hắn.

Từ lúc lên cấp ba đến giờ, bà chưa từng nói với hắn một lời tử tế nào!

Mắt cha Trần sáng lên, "Hay là tôi đưa con trai đi hóng gió nhé?"

"Ông có xe à mà hóng gió!"

"Xe điện cũng là xe mà! Vợ à! Bà không thể coi khinh cái xe máy điện hai bánh là không phải xe được!"

Vợ ông không đáp lại.

Trần Minh: ...

Trong ấn tượng của Trần Minh, cha đối mặt với mẹ luôn hèn mọn như thế, dù là đấu khẩu hay đấu tay đôi đều không chiếm được chút lợi lộc nào.

Cha từ bỏ kháng cự, "Con trai, đi, bồi cha đi lấy bưu phẩm."

Trần Minh hỏi: "Cha, chuyện ba năm trước, hai người còn nhớ gì không?"

Cha Trần khựng lại, "Chuyện gì? Ba năm trước nhà mình xảy ra chuyện gì sao?"

Trần Minh: "Có, cha, chắc chắn là có."

"Hôm đó chúng ta đang đi dạo bên bờ sông Tương, nhưng đi được nửa đường thì cha đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại kỳ lạ."

"Nghe điện thoại xong, cha liền đưa mẹ rời đi gấp. Đã hứa trong vòng ba ngày nhất định sẽ về, nhưng con đợi hết ba ngày này đến ba ngày khác, vẫn không thấy hai người đâu."

"Cho nên cha à, con muốn biết là ngày đó rời đi, cha và mẹ rốt cuộc đã đi đâu?"

"Người đàn ông gọi điện cho hai người là ai?"

Cha Trần xoa cằm, vẻ mặt như đang suy nghĩ, "Ngày mà cha và mẹ mất tích ba năm trước đúng không."

"Để cha nhớ lại xem nào, hôm đó cha và mẹ rời đi, cha nhớ nơi chúng ta đến hình như gọi là..."

Cơ thể cha Trần bỗng nhiên khựng lại, ông dời mắt nhìn về phía Trần Minh, "Con trai, con đang phát điên cái gì thế! Cha mẹ mất tích khi nào? Hai ta chẳng phải vẫn luôn ở bên cạnh con sao!"

"Thằng ranh này, có phải thấy mình lớn rồi nên có quyền đùa giỡn lão tử không?!"

Vút!

Đáp lại cha Trần là một con dao phay, một nhát chém thẳng vào cổ ông.

"A a a!!!!"

Cha Trần phát ra tiếng thét thảm thiết như bị chọc tiết, ngã gục xuống đất, máu từ vết thương ở cổ phun ra tung tóe.

"Mẹ kiếp, đừng có diễn nữa, cha tôi không phải hạng hèn nhát như thế này."

Ánh mắt Trần Minh lạnh nhạt, "Ít nhất khi tôi chém tới, ông ấy sẽ lập tức phản ứng để né tránh."

"Con trai... con trai... sao con lại đột nhiên trở nên thế này?" Cha Trần ôm vết thương trên cổ, "Ta là cha ruột của con mà, con lại dám chém cả cha mình, rốt cuộc con ra ngoài kết giao với hạng người nào! Còn có nhân tính không hả!"

Đáp lại ông vẫn là lưỡi dao phay.

Vút!

Vút!

Vút!

Hết nhát này đến nhát khác, từng đao từng đao một liên tục vung xuống, đảm bảo mỗi nhát chém đều chuẩn xác rơi vào đầu cha hắn.

Chẳng mấy chốc, tiếng kêu thảm thiết của người cha hoàn toàn tắt lịm.

Cái đầu bị chém nát bét, mắt mũi miệng đều không còn phân biệt được bằng mắt thường.

Có thể thấy Trần Minh ra tay tàn khốc đến mức nào.

Nhưng Trần Minh không hề thấy vui vẻ, sắc mặt trái lại càng thêm nặng nề.

Bởi vì đếm ngược tử vong hiện lên trên tờ giấy da người ở tay trái đang nhắc nhở hắn rằng, nguy hiểm vẫn chưa được giải trừ.

Hắn vẫn đang kẹt trong ảo cảnh của Dục Vọng Quỷ.

"Tiện tay giết luôn cả bà già này đi."

Trần Minh người đầy máu bước vào trong bếp.

"Con trai, a a a a a a a, con làm gì thế, con điên rồi sao, mẹ là mẹ của con, là mẹ ruột của con mà a a a a a!"

Tiếng thét của người mẹ chưa kéo dài nổi một phút đã hoàn toàn im bặt.

Trần Minh chém người đàn bà giả mạo này nát bét, nếu không có phần thân mà chỉ nhìn cái đầu, e rằng chẳng ai nhận ra đây là đầu người.

Nhưng khóe miệng Trần Minh vẫn không thể nở nụ cười, "Vẫn không được sao..."

【 Đếm ngược tử vong, Trần Minh, 45 phút 49 giây 】

Trần Minh lại đem con chó mà nhà hắn nuôi cũng đem đi giết.

Nhưng là xin lỗi, vẫn là vô dụng.

Hắn còn có thể bị giam cầm ở ảo cảnh của Dục Vọng Quỷ.

Răng rắc!

Bẻ gãy chính mình một ngón tay, rất đau.

Nhưng hình ảnh trước mắt vẫn không thay đổi, hắn vẫn ở trong nhà mình, mà không xuất hiện ở hồ nước.

Điều này làm sắc mặt Trần Minh hơi có chút khó coi, nheo cằm, tư thế suy ngẫm kiểu Conan: “Sao lại không ra được chứ? Ta rõ ràng toàn bộ hành trình đều biết, tất cả những thứ này, đều là giả dối, không phải thật.”

Truyện liên quan