Quyển 1 · Chương 187: Quỷ dị giáng lâm: Một lựa chọn để sống sót

nữ nhân cuồng gật đầu, “Đúng vậy, không phải điều kiện, là mệnh lệnh! Là mệnh lệnh!”

Cách vách phòng vệ sinh, nhìn trước mắt cực độ sợ hãi tử vong nữ nhân, Trần Lily cười, cười rất sảng khoái, nàng thích nhất ở nhân loại trên mặt nhìn thấy loại biểu cảm hèn mọn như con kiến này, duy nhất đáng tiếc chính là, đối phương là phụ nữ, không phải đàn ông.

Nếu là một người đàn ông nguyện ý làm chó cho nàng, nàng bảo hắn làm gì hắn liền làm cái đó, như vậy nàng sẽ càng sảng khoái hơn.

Tên đàn ông vừa mới bị nàng giết chết kia, chính là vì không chịu làm chó cho nàng, lại không nỡ chuyển số linh tệ cho nàng, cho nên nàng mới giết đối phương.

“Đừng sợ, tỷ tỷ, chúng ta kết bạn đi, đem chín linh tệ còn lại của chị chuyển hết cho em, chuyển xong rồi thì em sẽ không tổn thương chị nữa, sau này chị cứ việc làm chó cho em là được.”

Trần Lily mỉm cười nói, cười không lộ răng.

Thiếu phụ hơn ba mươi tuổi không dám cự tuyệt, cũng không dám từ chối, đành kết bạn với Trần Lily, rồi chuyển toàn bộ chín linh tệ còn lại cho ả.

“Được, muội muội, chín linh tệ, chị chuyển hết cho em rồi!”

Đôi mắt Trần Lily lóe lên tia tàn nhẫn, “Không được gọi ta là muội muội, phải gọi chủ nhân, hiểu chưa, con chó nhỏ.”

Con dao xẻ dưa hấu trong tay Trần Lily nhẹ nhàng cọ xát trên mặt thiếu phụ.

Thiếu phụ sợ đến mức nín thở, đầu cũng không dám nhúc nhích, “Em… em hiểu, em hiểu, chủ nhân, từ nay về sau em chính là con chó nhỏ của ngài.”

Trần Lily toét miệng cười, “Thế nhưng mà, con chó nhỏ vẫn phải chịu chút trừng phạt vì đã phạm sai lầm chứ nhỉ.”

Hô hưu ~

Vừa dứt lời, con dao xẻ dưa hấu trong tay Trần Lily đã rạch một nhát thật mạnh lên mặt thiếu phụ, máu tươi phun ra.

Má trái thiếu phụ xuất hiện một vết máu dài đến mười phân.

Thiếu phụ tuy rất đau nhưng không dám kêu một tiếng, chỉ cảm thấy nửa mặt bên trái đã tê rần, nàng vẫn hèn mọn như vậy: “Trừng phạt là nên thế, con chó nhỏ phạm sai lầm thì chủ nhân trừng phạt, cách làm của chủ nhân hoàn toàn chính xác.”

Trần Lily vô cùng hài lòng, “Ừ, đây mới là con chó nhỏ ngoan ngoãn của ta.”

Trần Lily xoa đầu thiếu phụ.

Rồi lại nâng cằm nàng lên, hất ngược lại, “Nhưng con chó nhỏ này đúng là xinh đẹp thật đấy, bị cắt một dao mà khuôn mặt vẫn kiều diễm như thế, chắc con chó nhỏ từng được rất nhiều đàn ông theo đuổi nhỉ?”

Thiếu phụ không dám nhìn thẳng Trần Lily, “Con chó nhỏ không hề xinh đẹp, so với chủ nhân thì em chỉ là con cóc ghẻ, không sánh nổi dù chỉ một sợi tóc của chủ nhân, người xinh đẹp nhất vĩnh viễn là chủ nhân.”

Lần này Trần Lily cười đến mức để lộ cả hàm răng, “Thật thông minh, mới dạy có một lần mà miệng đã ngọt như vậy. Quả không hổ là con chó nhỏ ngoan ngoãn của ta.”

“Đây là việc con chó nhỏ nên làm, em chỉ nói sự thật thôi, chủ nhân đẹp hơn em gấp trăm ngàn lần, đây là sự thật ai cũng nhìn thấy được.”

Thiếu phụ thầm thấy may mắn vì mình từng lăn lộn trong bộ máy nhà nước mấy năm, bằng không cái kỹ năng nịnh nọt này nàng thật sự không tài nào nói ra miệng được.

Nịnh bợ lãnh đạo cơ quan còn khó khăn gian khổ chán so với việc nịnh bợ cô em gái này.

Bởi vì nịnh bợ lãnh đạo, lời nói ra không được phép quá mức suồng sã.

Cái chính là phải thật tự nhiên, càng che giấu vết tích nịnh hót bao nhiêu thì lại càng cao cấp bấy nhiêu.

Thiện cảm của Trần Lily dành cho thiếu phụ tăng lên không ít, ả quay người bước đi: “Đi theo tao, sang phòng bên cạnh.”

“Vâng, chủ nhân.”

Thiếu phụ lau vội vết máu trên mặt, đứng dậy bám sát bên cạnh Trần Lily, tuyệt không đi lên trước, luôn tụt lại sau nửa thân hình nhưng vẫn đảm bảo trong tầm quan sát ngoại vi của Trần Lily.

Trần Lily dừng chân trước bồn rửa tay: “Vào đi thôi, lục soát kỹ bên trong, thấy ai thì lập tức ra báo cho tao.”

“Vâng, chủ nhân.” Thiếu phụ gật đầu.

Thế nhưng khi nàng lướt qua người Trần Lily để bước vào nhà vệ sinh nam, Trần Lily lại bất ngờ cất lời: “Đợi chút.”

Thiếu phụ khựng bước chân.

“Có chuyện gì vậy, chủ nhân?”

“Người bên ngoài đến rồi.” Ánh mắt Trần Lily nhìn ra ngoài đầy vẻ cợt nhả, “Chúng ta ra nghênh đón vị khách mới này trước đã.”

Người Trần Lily nhìn thấy chỉ có một mình.

Đích thị là Trần Minh.

Trần Minh cũng nhìn thấy Trần Lily, qua việc gặng hỏi tấm da người bên tay phải, hắn đã xác nhận cô gái trẻ đứng trước bồn rửa tay chính là Trần Lily.

Người phụ nữ lớn tuổi hơn có vết thương trên mặt tên là Tống Vi.

Tiêu Điêu Vắng Vẻ, Tiêu Yến, Lý Bưu đều đang nấp kỹ.

Mỗi người ẩn nấp ở một nơi khác nhau.

Một người nấp sau cột đá.

Một người nấp sau ghế dựa.

Một người nấp sau đống vali hành lý.

Biểu cảm của cả ba người đều căng thẳng thấy rõ.

“Chị, đừng lo lắng quá, anh Trần để lại một giọt máu trong mê cung quỷ, nếu anh ấy không đối phó nổi Trần Lily và bị dừng lại, anh ấy có thể tự truyền tống về mê cung quỷ, chúng ta cũng thế, cho nên nếu thực sự đánh không lại thì ít nhất vẫn có thể chuồn êm.”

Tiêu Điêu Vắng Vẻ nhắn tin cho chị hắn.

Tiêu Yến đáp lại: “Không cần chú mày nhắc, tao biết.”

Nhưng nếu lần nữa bước vào mê cung quỷ, liệu họ còn gặp vận may nghịch thiên tìm được lối ra để sống sót rời khỏi mê cung nữa hay không?

Chuyện này không ai biết trước được.

Trần Minh rút từ trong người ra một lon Coca, bật nắp, ừng ực uống cạn sạch một hơi.

Chiếc vỏ lon vung ra phía bên cạnh, vừa khéo rơi tõm vào thùng rác dựa vào vách tường.

Trần Lily mỉm cười bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Thiếu phụ Tống Vi vẫn bám sát theo sau ả.

“Chủ nhân, tên thanh niên kia có vẻ bình tĩnh một cách bất thường, ngài phải cẩn thận đấy, hắn có lẽ cũng có bản lĩnh.”

Thiếu phụ Tống Vi nhỏ giọng nhắc nhở.

“Thích hắn ta không? Con chó nhỏ.” Trần Lily không đáp lời nàng mà hỏi ngược lại.

Thiếu phụ Tống Vi ngẩn người: “Thưa chủ nhân, con chó nhỏ không thích.”

Trần Lily: “Tại sao lại không thích?”

Thiếu phụ Tống Vi: “Bởi vì hắn không tôn trọng chủ nhân, rõ ràng hắn có thể ngoan ngoãn nghe lời như em để làm chó nhỏ cho ngài, thế nhưng tên đó lại không có ý định đó, ngược lại còn tỏ ra bình đẳng với chủ nhân. Kiểu người như vậy không đáng yêu chút nào, cũng chẳng hề đáng thích.”

Nụ cười trên môi Trần Lily vô cùng hài lòng: “Con chó nhỏ, miệng em ngọt thật đấy, chủ nhân ngày càng thích em rồi đấy.”

Thiếu phụ Tống Vi: “Em chỉ nói lên sự thật thôi, rõ ràng là con chó mà lại hoang tưởng đòi làm người, sao có thể lọt vào mắt xanh của chủ nhân được chứ.”

Khi cách nhau khoảng mười mét, Trần Lily dừng bước.

“Mày tên gì?” Ả hỏi.

Trần Minh: “Trương Vĩ.”

Trần Lily: “Chào mày, Trương Vĩ, tao là Trần Lily, mày có vẻ nhận ra tao à? Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau phải không? Sao mày biết tao là Trần Lily?”

Trần Minh đút một tay vào túi: “Điều này không quan trọng. Ngược lại là mày, chẳng phải nói muốn giết sạch người chơi cơ mà? Sao nhìn thấy tao mà vẫn bình tĩnh thế? Không nên lao vào tao như một con chó điên à?”

Trần Lily mỉm cười, chẳng thấy giận chút nào: “Đàn ông à, chuyện này dễ hiểu thôi, rõ ràng là tao đang cho mày một cơ hội, một cơ hội để sống sót.”

Truyện liên quan