Quyển 1 · Chương 206: Quỷ dị giáng lâm: Cùng một địa điểm, không gian khác nhau

Trần Minh, “Ta không có giấu đi, ta liền ở giữa cầu, nhưng thật ra Tử Minh ngươi, ngươi thật sự tới sao? Sao ta nhìn thế nào cũng không thấy? Ngươi phát đoạn video lại đây xem. Nga không, không cần phát video, chúng ta trực tiếp video trò chuyện.”

Trần Minh bấm vào video trò chuyện, Tử Minh bắt máy ngay.

Trên màn hình xuất hiện gương mặt trẻ con của Tử Minh, Tử Minh đích thực đang ở trên cầu Quả Cụt, cũng ở ngay giữa cầu, bởi vì ở giữa cầu còn có con đường đi thông châu Quả Cụt dưới cầu.

Mà con đường này, liền ở phía sau Tử Minh.

Tương tự, phía sau Trần Minh cũng có con đường kia, cái con đường đi thông châu Quả Cụt dưới cầu.

Nhưng nhìn thấy một màn này, đồng tử Trần Minh lại phóng đại, không thể bình tĩnh, “Không khỏi cũng quá vô nghĩa đi, vị trí ta và Tử Minh đứng, thế nhưng lại cùng một chỗ…”

Tử Minh cũng phát hiện điểm bất thường, “Đại ca ca, rõ ràng anh đang ở rất gần Tử Minh, vì sao Tử Minh lại không nhìn thấy anh?”

Tôi cũng muốn biết đây là vì cái gì.

Bất quá chắc chắn là năng lực của quỷ kiều.

“Không cần hoảng, Tử Minh, em tìm lại xem, tìm kỹ vào, nói không chừng là có thể tìm được đại ca ca.”

Trần Minh nói như vậy.

Dù sao là Tử Minh tìm hắn, không phải hắn tìm Tử Minh, lãng phí thời gian cũng không phải thời gian của hắn.

“Anh không phải đại ca ca đúng không, đại ca ca vốn dĩ lớn lên rất trẻ, còn anh, trông giống ba em lắm rồi.”

Tử Minh bỗng nhiên mất đi vẻ trẻ con, nghiêm túc nói, “Cho nên anh tuyệt đối không phải đại ca ca, anh chỉ là trông giống đại ca ca thôi, em liếc mắt một cái là nhận ra ngay, em không phải trẻ con đâu, anh đừng hòng lừa em.”

Trần Minh:……

Hắn dứt khoát không giả nữa, cười tà ác, “Đúng vậy, ta đích thực không phải đại ca ca của nhóc, nhưng đại ca ca của nhóc bây giờ đang rất nguy hiểm, bị ta bắt rồi. Nhóc có muốn cứu hắn không, đứa nhỏ, nếu muốn thì hãy ngoan ngoãn nghe lời ta.”

Tử Minh, “Anh mau thả đại ca ca ra, bằng không em không tha cho anh đâu. Em báo cảnh sát, gọi các chú cảnh sát tới bây giờ.”

Trần Minh, “Vậy nhóc gọi đi chứ, chỉ cần nhóc gọi tới, ta tùy thời hoan nghênh.”

“Muốn cứu đại ca ca của nhóc, thì tới tìm ta đi, tìm được ta, ta liền trả đại ca ca lại cho nhóc.”

“Tìm không thấy, thì đời này đừng hòng gặp lại hắn nữa.”

Trần Minh không cho Tử Minh thời gian gào thét, dứt khoát tắt video.

Tử Minh đành gửi tin nhắn quấy rầy, bất quá đều bị Trần Minh làm lơ.

Hắn thấy nhức cả răng.

Tử Minh mà báo cảnh sát, cảnh sát tới thì khẳng định cũng không tìm được hắn.

Cũng giống như Tử Minh, rõ ràng đều ở cùng một vị trí, nhưng lại không phát hiện được đối phương.

“Hy vọng Tử Long bên kia có thể mang lại cho ta chút bất ngờ.”

Nếu không có bất ngờ xảy ra, vậy thì chỉ có thể nghĩ cách khác thôi.

Dù sao vẫn còn thời gian.

Vẫn còn xấp xỉ hai tiếng nữa.

Vài phút sau.

Tử Long cuối cùng cũng gửi tin nhắn tới, “Ba, ba ở đâu? Tử Long tới rồi, đang ở trên cầu Quả Cụt đây.”

Trần Minh, “Đến giữa cầu đi, ba ở đây.”

Tử Long, “Được, ba, Tử Long tới ngay đây.”

Chưa đầy một phút, tin nhắn của Tử Long lại gửi tới, “Ba, Tử Long tới rồi, hiện tại đang ở trung tâm đại kiều Quả Cụt, người của ba đâu? Sao Tử Long vẫn không nhìn thấy ba vậy?”

Trần Minh gọi một cuộc video qua.

Sau khi kết nối, nhìn bối cảnh đằng sau Tử Long, có thể xác nhận nó đích thực không nói dối.

Quả thực đã đến trung tâm đại kiều Quả Cụt.

Vị trí cách hắn đứng không xa, nhiều lắm là khoảng ba đến năm mét.

Chính là Trần Minh nhìn trái nhìn phải, đều hoàn toàn không phát hiện ra Tử Long.

Có thể thấy chuyện quỷ dị lại xảy ra, nó và hắn, cũng giống như hắn và Tử Minh, đã bị quỷ kiều chia cắt ra rồi.

Hiện tượng này nếu dùng khoa học để giải thích, thì chính là hai người không ở cùng một không gian thời gian.

Tuy rằng ở cùng một thế giới, nhưng thời gian lại khác nhau.

Chẳng lẽ cũng liên quan đến việc hắn già đi?

“Ba… Sao ba lại thành thế này?” Video vừa kết nối, Tử Long cũng phát hiện ra Trần Minh đã già đi.

Trần Minh, “Tử Long, con có ý gì? Con đang ghét bỏ ba à?”

“Tử Long không có, Tử Long không ghét bỏ ba đâu, bất luận ba biến thành bộ dáng gì, cũng vẫn là ba của Tử Long.” Tử Long ngược lại là một đứa trẻ lương thiện, “Chỉ cần ba không chê Tử Long, thì ba chính là ba của Tử Long cả đời.”

Trần Minh cười cười, “Ừ, thế mới ngoan, đây mới là đứa con trai ngoan của ba.”

“Không nói chuyện này nữa, Tử Long, con đi tìm một người đi, đối phương cũng là một đứa trẻ, lớn hơn con không mấy tuổi, nó tên là Tử Minh. Xem có thể tìm được nó không.”

“Còn ba thì sao? Tử Long không tìm ba sao?”

Trần Minh, “Ba không sao, con cứ tìm Tử Minh trước, tìm được nó rồi nói sau.”

Có tìm cũng không tìm thấy, hà tất phải lãng phí thời gian chứ.

“Vâng, Tử Long nghe lời ba.”

Video ngắt kết nối, Tử Long nghe lời ba, bắt đầu đi tìm Tử Minh, vừa đi vừa lớn tiếng gọi, chẳng mấy chốc, vậy mà thật sự để nó tìm thấy Tử Minh.

“Mày thực sự là Tử Minh à?” Tử Long trừng to mắt, đánh giá đứa bé trai trước mặt, vóc dáng đối phương cao hơn nó một chút, tuổi chắc cũng lớn hơn nó một hai tuổi.

“Tôi là Tử Minh, cậu là ai? Sao lại muốn tìm tôi?” Tử Minh chất vấn.

“Là ba tao bảo tao tìm mày.” Tử Long giải thích, “Ba tao cũng ở trên cây cầu lớn này, nhưng tao không tìm thấy ba, cho nên ba bảo tao tới tìm mày.”

“Ba cậu là ai?”

Tử Minh tiếp tục chất vấn.

“Ba tao là ai á?” Tử Long suy nghĩ, “Tao không nhớ rõ, nhưng tao không nói dối đâu, thực sự là ba bảo tao tới tìm mày. Không tin tao gọi video cho ba tao nhé, mày chắc chắn nhận ra ba tao.”

Tử Long gọi video cho ba, khuôn mặt Trần Minh xuất hiện trên màn hình.

Tử Minh nhìn thấy liền kinh ngạc, “Hắn… Hắn là ba cậu à?!”

Tử Long gật đầu, “Đúng vậy, hắn là ba tao.”

“Ba, con tìm thấy Tử Minh rồi.” Tử Long vui vẻ chào Trần Minh, “Mau nhìn đi ba, đây là Tử Minh nè, có phải nó không.”

Trần Minh mỉm cười nhạt, “Đúng vậy, Tử Long, nó thực sự là Tử Minh. Không hổ là đứa con trai ngoan của ba, giỏi lắm.”

Tử Long rất vui, mẹ chưa từng khen nó bao giờ, nhưng ba thì khác, những lời khen của ba, ba chưa từng tiếc nuối bao giờ.

“Mày đem đại ca ca giấu đi đâu rồi! Mày là kẻ xấu! Mày rốt cuộc ở đâu? Tao đã báo cảnh sát rồi, mày mà không mau giao đại ca ca ra đây, các chú cảnh sát tới nơi, đến lúc đó nhất định sẽ không tha cho mày đâu!”

Tử Minh vô cùng tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Tử Minh, ta chính là đại ca ca của nhóc, chuyện dài lắm nên ta không kể nữa, tóm lại ta không nói dối, ta chính là đại ca ca của nhóc, nhóc tin hay không tùy.”

Trần Minh cúp điện thoại.

Cái này phiền phức rồi đây.

Tử Minh cùng Tử Long có thể tương ngộ, chính là bọn họ hai người, lại đều không thể tìm được hắn.

Rõ ràng, Quỷ Kiều đây là cố tình nhắm vào hắn, một người chơi.

Sợ là cảnh sát thúc thúc tới, kết quả này cũng không thay đổi được, nơi này là Linh Cảnh, bên trong cảnh sát cũng là phục khắc, bọn họ không phải người chơi, cùng Tử Mộc Dầu Long giống nhau, chỉ là NPC.

Truyện liên quan