Quyển 1 · Chương 170: Quỷ dị giáng lâm: Công khai nhà an toàn

“Ngươi không có nhìn thấy sao?” Tóc dài nam tử trừng lớn mắt, nháy mắt, trên mặt hèn mọn không thấy.

Hốc mắt bên trong nước mắt, cũng biến mất không thấy.

“Đúng vậy, không có nhìn thấy.”

Trần Minh đạm mạc.

“Ngươi lại nhìn kỹ xem cho kỹ, xác định thật sự không có nhìn thấy sao? Nữ nhi của ta chính là lớn lên rất xinh đẹp rất đáng yêu, đi đến đâu đều có người sẽ chú ý tới nàng, nàng là rất hấp dẫn người, ngươi sao có thể sẽ không có nhìn thấy qua chứ?”

Tóc dài nam tử cảm thấy vô pháp lý giải.

“Nhưng ta chính là không thấy được.”

Trần Minh đương nhiên sẽ không cùng hắn cãi nhau, chỉ tổ lãng phí thời gian, xoay người muốn đi.

“Ngươi không chuẩn đi!”

Tóc dài nam tử hét lớn.

Một bàn tay vươn ra, bắt lấy cánh tay Trần Minh, kết quả lại bắt cái không.

Tóc dài nam tử lộ ra biểu tình kinh ngạc.

“Vì cái gì? Vì cái gì hắn không có giúp ta tìm được nữ nhi, lại còn có thể rời đi?”

Tóc dài nam tử nhíu mày, cảm thấy khó hiểu.

Lộc cộc……

Bước chân Trần Minh nhanh hơn, tiến vào cửa hàng thuốc lá và rượu, thuận tay cởi đôi giày thêu màu đỏ ra.

Bởi vì mặt ngoài giày thêu màu đỏ bắt đầu chảy ra máu tươi.

Máu tươi chảy ra vẫn là ghê tởm buồn nôn như vậy, cực kỳ tanh hôi.

“Hảo gia hỏa, rõ ràng đều không có triển khai công kích trí mạng đối với ta, giày thêu màu đỏ vậy mà cũng có thể chảy ra máu tươi.”

“Có thể thấy được vừa rồi, nếu không nhờ năng lực của giày thêu màu đỏ, ta đã bị cái tên trung niên kia quấn lấy, không tìm thấy nữ nhi của hắn thề không bỏ qua.”

Trần Minh nhìn tóc dài nam tử ở ven đường, trầm giọng nói.

Thuận tay nhét giày thêu màu đỏ vào túi quỷ.

Tóc dài nam tử gắt gao nhìn chằm chằm Trần Minh, nhìn chằm chằm ước chừng có mười mấy giây, có lẽ ý thức được Trần Minh đã tiến vào phòng an toàn, nó không còn cách nào khác đành phải xoay người bỏ đi.

Cổ xoay chuyển, nhìn đông nhìn tây, tiếp tục tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.

“Mười ba con quỷ dị, đã tiếp xúc qua, tiếp xúc thêm mười hai con quỷ dị nữa, vậy nhiệm vụ phó bản lần này ta liền có thể hoàn thành.”

Trần Minh lẩm bẩm.

Ngay sau đó.

【 mở ra group chat phó bản 】

【 người chơi trực tuyến: 60】

“Trần Minh: @ mọi người, ta đã tìm được phòng an toàn, vị trí ở khu dân cư Tứ Quý Hoa Thành đường XX, cổng lớn bên tay trái cách trăm mét, chỗ này có một cửa hàng tên là cửa hàng thuốc lá và rượu Chu Ký, người chơi ở gần có thể tới đây tránh nạn.”

Trần Minh công khai phòng an toàn lần này, lý do rất đơn giản, muốn thu hút người chơi tới đây.

Sau đó thông qua khẩu trang của người chơi, tìm hiểu quỷ dị mới.

Dù sao diện tích cửa hàng thuốc lá và rượu này cũng không nhỏ, cho dù là sáu mươi người chơi vẫn đang tồn tại hiện tại toàn bộ đến đây, cũng đều có thể chứa chấp được.

Cho nên hoàn toàn không cần có bất kỳ băn khoăn nào.

Hơn nữa hắn mang theo cái đầu này, hắn tin rằng, tiếp theo sẽ có xác suất rất lớn, cũng sẽ có người chơi khác giống như hắn, sau khi tìm được phòng an toàn liền lập tức công khai trong nhóm.

Dù sao sáu mươi người chơi, nếu mỗi một người chơi đều có thể tìm được một phòng an toàn.

Thời gian bảo đảm an toàn của một phòng an toàn là ba tiếng.

Vậy sáu mươi người nhân với ba, chính là một trăm tám mươi tiếng đồng hồ.

Một trăm tám mươi tiếng đồng hồ, đó chính là đã vượt qua bảy ngày.

Mọi người đều là người thông minh, hẳn là sẽ không không hiểu, sức mạnh của sáu mươi người lớn hơn rất nhiều so với một người đơn độc hoặc tiểu đoàn thể vài người.

“Trương Vĩ: Lão đệ, thiệt hay giả?”

“Trần Minh: Bao thật, gạt người chết cả nhà.”

“Tiêu Điều Vắng Vẻ: Không phải, huynh đệ, chúng ta mới từ phòng an toàn ra tới được bao lâu, nhanh như vậy lại tìm được phòng an toàn rồi?”

“Trần Minh: Đúng vậy, phía trước là tỷ đệ các ngươi tìm được, không phải ta tìm được, ta vận khí tốt, tìm được một cái, có gì mà phải đại kinh tiểu quái. Ngươi với tỷ ngươi nếu ở gần thì mau chóng chạy tới, còn nữa, phải nhớ cẩn thận một cái tóc dài nam tử. Nếu không may gặp phải hắn, lập tức tránh xa hắn ra, tuyệt đối đừng để hắn thấy ngươi, bằng không hắn sẽ bám theo tỷ đệ các ngươi, không giết chết tỷ đệ các ngươi thề không bỏ qua.”

“Tiêu Điều Vắng Vẻ: Ân ân, được, ta với tỷ ta đang ở gần, chúng ta lập tức chạy tới đây.”

“Tiêu Yến: Mọi người thấy chưa. Phiền mọi người học thông minh một chút, tìm được phòng an toàn thì hãy công bố ngay trong nhóm giống như Trần Minh huynh đệ đây. Phó bản lần này không cần người chơi chúng ta đối kháng với người chơi, không cần tàn sát lẫn nhau. Nếu chúng ta có thể tập hợp lực lượng còn lại của mình lại với nhau, giúp đỡ lẫn nhau, đoàn kết một lòng, đừng nói là phó bản cấp S+ lần này, cho dù là phó bản cấp SS, xác suất chúng ta thông quan cũng sẽ cực kỳ lớn.”

“Trương Vĩ: Ta cảm thấy người đẹp này nói rất đúng, sức mạnh tập thể vĩnh viễn lớn hơn cá nhân, càng nhiều người, chỉ cần biết tận dụng hợp lý, giống như lời vĩ nhân nói, vậy thì nó sẽ là thứ không thể bị đánh bại. Chỉ cần kiên định quyết tâm, đồng tâm hiệp lực, vậy chúng ta sẽ là những người không thể bị chiến thắng!”

“Mao Tiểu Lệ: Ta đang ở khu dân cư XX đường XX, chỗ ta cũng có một phòng an toàn, bất quá ta đã ở đây hai tiếng rồi, chỉ còn lại đúng một tiếng cuối cùng. Nếu có người chơi ở gần đây, cũng có thể tới đây tránh nạn.”

“Trương Vĩ: Ta đang ở gần, ta qua ngay đây.”

“Âu Dương Nại Nại: Ta hiện tại vẫn ở khu dân cư Tứ Giác Châu, xung quanh ta có ai tìm được phòng an toàn không?”

“Trần Lily: Tỷ tỷ, ta ở khu dân cư Vùng Châu Thổ, ta cách tỷ không xa lắm, tỷ có thể tới tìm ta không?”

“Âu Dương Nại Nại: Muội muội, chỗ muội có phòng an toàn không?”

“Trần Lily: Không có, ta trốn đi, căn bản không dám ra ngoài. Nếu ta ra ngoài, với năng lực của ta, ta biết chắc chắn mình sẽ bị quỷ dị giết chết, một mình ta căn bản không thể đối kháng với quỷ dị, nhưng nếu có hai người thì có lẽ được.”

“Âu Dương Nại Nại: Ta qua tìm muội ngay đây, ta đã kết bạn với muội rồi, nhớ bấm đồng ý nhé.”

“Trần Lily: Được, tỷ tỷ.”

“Tạ Vô Cố Kỵ: Trần Minh huynh đệ, ta qua tìm ngươi đây, khoảng cách từ ta đến chỗ ngươi ước chừng khoảng 3 km, phòng an toàn ngươi tìm được thời gian bảo đảm an toàn còn lại bao lâu?”

“Trần Minh: Ta vừa mới tìm được thôi.”

“Tạ Vô Cố Kỵ: Mới vừa tìm được à, tốt quá, ta thích nhất là mới vừa tìm được, như vậy sau khi qua đó, có thể ngủ ngon lành ba tiếng rồi. Từ lúc bước vào phó bản này đã mười mấy tiếng, ta thậm chí còn chưa chợp mắt lấy một lần. Hơn nữa ở bên ngoài cũng thức trắng đêm, tròn 24 tiếng không ngủ rồi. Nói cách khác, ta đã gần hai ngày không được ngủ giấc nào. Thật sự mà nói, nếu không tìm được chỗ để ngủ đẫy giấc mấy tiếng, dù không bị quỷ dị giết chết, ta cũng sẽ vì mệt mỏi mà đột tử mất.”

Tạ Vô Cố Kỵ lải nhải một tràng dài, Trần Minh trực tiếp lướt qua, nhìn sang tin nhắn phía sau.

“Gia Cát Nghe Hương: Các ngươi thật rảnh rỗi, ta ở Hà Tây đã bận đến mức bay màu rồi.”

“Tào Hư: Không phải ngươi cũng ở vùng châu thổ sao? Sao lại chạy đến Hà Tây rồi.”

“Gia Cát Nghe Hương: Ngươi nhớ nhầm người rồi lão đệ, ở vùng châu thổ là Mao Tiểu Lệ, không phải ta.”

“Mã Tiểu Long: Ở Hà Tây còn người chơi nào khác không? Ta với Gia Cát Nghe Hương sắp xong đời rồi, chúng ta đã bị hơn một nghìn con hình nhân giấy vây quanh, chúng dồn chúng ta vào một cái công viên, hiện tại đang thu hẹp vòng vây, từng bước một tiến lại gần ta với Gia Cát Nghe Hương, cứ tiếp tục thế này, nếu không có cứu viện, hai chúng ta chắc chắn sẽ bị hình nhân giấy đồng hóa, hoàn toàn bị giết chết.”

Truyện liên quan