Quyển 1 · Chương 36: dấu vết phệ linh phù văn
Chương 36: Dấu vết phệ linh phù văn
“Lấy lực lượng tinh thần làm bút, khắc dấu vết phệ linh phù văn lên ‘căn nguyên tử thể’……”
Vệ Ân nghiên cứu kỹ lưỡng 《Luận giải cơ sở pháp thuật và pháp thuật linh cấp》, đảm bảo vạn vô nhất thất.
Lực lượng tinh thần làm bút……
Chàng vươn một ngón tay hội tụ lực lượng tinh thần, vẽ lơ lửng đồ án phệ linh phù văn.
Tri thức phệ linh phù văn ở mức thành thạo giúp chàng hoàn thành nét vẽ vô cùng nhẹ nhàng, chỉ mất chưa tới một phút.
Nhìn vào giữa không trung, đó là vệt hắc mang mỏng manh lấp loé của phệ linh phù văn.
“Thế này là xong rồi?”
Rất đơn giản……
Tiếp theo, Vệ Ân kiểm tra cẩn thận đồ án phù văn một lần, rồi đối chiếu với 《Luận giải cơ sở pháp thuật và pháp thuật linh cấp》.
Kết quả khiến chàng vô cùng hài lòng, toàn bộ phệ linh phù văn vẽ ra vô cùng thành công.
Thậm chí, ở một vài chi tiết chàng làm còn tinh xảo hơn cả đồ án trên tấm da dê.
Xem ra vu sư biên soạn tấm da dê này, nghiên cứu về phệ linh phù văn cũng chẳng thâm sâu gì.
Bất quá quá trình vẽ tuy đơn giản, nhưng tiêu hao lực lượng tinh thần rất lớn, cạn gần ba thành lực lượng tinh thần.
Chẳng trách hệ thống bí thuật vu sư yêu cầu cấp bậc tinh thần ít nhất đạt ba mươi, không đủ lực lượng tinh thần, e rằng chỉ có thất bại mà kết thúc.
Vệ Ân nghỉ ngơi một lát, đến khi bản thân đạt trạng thái tốt nhất, mới ngẩng đầu nhìn đám tiểu A Tây đang minh tưởng, “Đã chuẩn bị sẵn sàng để ‘hòa’ làm một với ta chưa?”
Hai cái đầu nhìn chàng đầy nghi hoặc, dường như không hiểu chàng nói gì.
“Tra đốn khắc, phòng sa tư khắc.”
Vệ Ân dùng tiếng Cống Tát Lôi Tư nói lại một lần, lộ nụ cười “tàn nhẫn”, “Nuôi các ngươi bấy lâu, đã đến lúc thu hồi rồi.”
“Thụy tây.”
“Ba ba.”
Hai viên tiểu A Tây liếc nhau, vội vàng chạy “trốn” về hai bên, xoay tròn bay lượn, dạt trái dời phải……
Nhưng dù chúng chạy thế nào, cũng khó vượt quá khoảng cách một mét, tựa như có một lớp chắn vô hình giam chúng ở trong đó.
“Khặc khặc khặc khặc,”
Vệ Ân cười quái dị, dùng lực lượng tinh thần bắt lấy một viên tiểu A Tây, “Karl thản.” (Bắt được ngươi.)
“A phổ!!”
Tiểu A Tây kêu quái, muốn thoát khỏi tay chàng, nhưng vì không có tay chân, hắn vùng vẫy nửa ngày cũng chỉ biến ảo được biểu cảm.
“Roths, phục lực gia.” (Đừng cựa, ta bắt đầu rồi.)
Vệ Ân đương nhiên chỉ nói đùa, căn nguyên tử thể vốn là phần căn nguyên chàng phân liệt ra, cớ sao lại dung hợp trở lại?
Bất quá thấy tiểu A Tây giãy giụa chật vật, Vệ Ân không nhịn được tưởng tượng cảm giác làm kẻ ác.
Đừng nói, cũng khá kích thích.
“Lỗ nặc……” (Tuyệt vọng……)
Vệ Ân mặc kệ tiểu A Tây thật tuyệt vọng hay giả tuyệt vọng.
Ấn tay xuống bàn một lát, chàng vươn ngón tay ngưng tụ lực lượng tinh thần, bắt đầu khắc phù văn sau đầu.
Toàn bộ quá trình khắc có thể nói hoàn mỹ, mỗi điểm tiếp giáp, mỗi đường nét đều vẽ đầy mỹ cảm.
Viên đầu kia phiêu giữa không trung, nhìn động tác chàng, “Ba ba?”
Chẳng lẽ muốn tiêu diệt luôn cái gã chướng mắt kia?
Tuyệt quá đi, ba ba.
Vệ Ân vẫn không để ý tiếng chúng, chuyên tâm khắc phệ linh phù văn.
Lực lượng tinh thần tiêu hao như nước chảy.
Mãi đến khi cạn gần bốn thành lực lượng tinh thần, chàng mới hoàn thành phù văn khắc thứ nhất.
Ngay sau đó, chàng lặp lại thao tác trước, ấn tiểu A Tây, khắc phệ linh phù văn thứ hai.
“Hô……”
Đợi khắc xong phù văn thứ hai, Vệ Ân mới dừng lại.
Lúc này, lực lượng tinh thần chàng đã tiêu hao chín thành, suýt nữa không thể hoàn thành dấu vết phù văn.
“Còn may là xong.”
Vệ Ân tựa lưng vào ghế, nhìn kiệt tác của mình, vừa mỏi mệt vừa vui mừng.
Cuối cùng chàng hoàn thành bước đầu tiên của hệ thống bí thuật: khắc phù văn…… Tiếp theo, chàng có thể bắt đầu luyện tập pháp thuật, sử dụng sức mạnh thực sự của vu sư.
Lúc này, hai quả phù văn đồng thời sáng hắc mang, chớp nháy giao nhau hô ứng.
Còn đám tiểu A Tây mang phù văn trên người, mặt bình thản nhắm mắt, dường như hôn mê bất tỉnh.
Ngay sau đó một tiếng thì thầm vang lên trong hư không, “A phổ, lỗ nặc, thụy tây, Oss……”
Ơ?
Vệ Ân nghi hoặc nhìn quanh, muốn tìm nguồn phát ra tiếng nói.
Oanh!
Chưa kịp phản ứng, một tiếng sấm nổ vang bên tai chàng.
Tựa như sóng triều từ nơi xa xôi nào dội tới, ầm ỹ rung động mang theo từng cơn đau nhức xâm nhập đầu chàng.
“A——”
Không phòng bị, Vệ Ân ôm đầu, thảm thiết kêu lên.
“A phổ, lỗ nặc……”
Tiếng thì thầm dần lớn, cơn đau cũng càng không thể chịu nổi.
Như có người cầm lưỡi hái nhỏ cắt linh hồn chàng, trừng phạt cử chỉ khinh nhờn của hắn.
Vệ Ân thống khổ cuộn tròn trên đất, nghiến răng chịu đựng, đau đớn dữ dội làm mặt chàng vặn vẹo dữ tợn, chỉ biết gào thảm từng tiếng.
Lúc này, hai tiểu A Tây mở mắt, miệng nhếch đóng mở liên tục câu Cống Tát Lôi Tư quen thuộc, “A phổ, lỗ nặc, thụy tây, Oss……”
Không biết bao lâu, tiếng nói chậm rãi tan biến, đau đớn dần mất đi.
“Sống, sống sót……”
Chàng cảm giác, suýt nữa đã chết……
Vệ Ân nằm vật xuống đất, thở hổn hển từng ngụm, mồ hôi như mưa ướt đẫm cả mặt đất.
Đây là phệ linh phù văn phản phệ?
Hay là nhất định phải trải qua trở ngại này?
Nằm hồi lâu, chàng mới gượng bò dậy, lau mồ hôi trên mặt, nhìn về phía hai viên tiểu A Tây.
Chỉ thấy dấu vết nguyên bản trên người bọn họ nằm ở sau gáy, nhưng nay đã dịch chuyển lên trán, hình thành một đồ án màu đen.
Những hoa văn rậm rạp phức tạp ấy tựa như một con mắt mọc thêm, phối hợp với khuôn mặt bình tĩnh của bọn họ, khiến ai nhìn vào cũng thấy càng thêm thần bí và không thể xâm phạm.
“Cái quỷ gì thế?”
Vệ Ân chỉ cảm thấy hắn và hai cái đầu kia thiết lập một mối liên hệ nào đó, tâm niệm vừa động, hắn chỉ vào cái đầu bên trái, “Bay lên đi.”
Liền thấy cái đầu ấy bỗng nhiên bay lên không trung, xuyên qua nóc nhà, lộ ra dưới ánh hồng nguyệt.
Quỷ dị ở chỗ, trước mắt Vệ Ân cũng xuất hiện cảnh tượng ngoài phòng, thấy được hồng nguyệt lớn treo cao giữa trời đêm.
“Mau trở lại!”
Ngay sau đó cái đầu ấy lại một lần nữa quay về, nhìn hắn đầy nghi hoặc, dường như đang hỏi phải làm thế này sao?
Vệ Ân chợt hiểu ra, đây hẳn là sự thông cảm căn nguyên như lời ghi trên tấm da dê kia.
Nguyên lai là như vậy —
Thông qua tác dụng của phệ linh phù văn, tăng cường liên hệ giữa “Căn nguyên tử thể” và bản thân, coi bọn họ như phần kéo dài của cơ thể mình.
Hoặc có thể hiểu là, căn nguyên tử thể chính là một phần linh hồn của hắn.
Như vậy, hắn có thể hoàn toàn thao tác “Căn nguyên tử thể” làm bất cứ việc gì hắn muốn.
Hơn nữa hệ thống cường hóa căn nguyên độc hữu của u hồn học phái, về sau tử thể được cường hóa sẽ có thể làm được nhiều việc hơn.
Vệ Ân hoàn toàn thấu rõ nguyên lý hệ thống căn nguyên vu sư của u hồn học phái.
“Ha ha ha…”
Tâm trạng rất tốt, hắn nổi lên tính chơi đùa, quơ chân múa tay thao tác hai cái đầu, lúc thì yên lặng, lúc thì bay múa lên xuống…
Hắn phát hiện trừ việc không thể khống chế biểu cảm của bọn họ, mọi động tác khác đều có thể hoàn thành.
Thật tựa như chính cánh tay mình vậy, linh hoạt và tự nhiên.
Chơi được một lát sau, Vệ Ân dừng lại, nhìn biểu cảm u oán buồn bực của hai cái đầu, vui cười nói: “Về sau phải nghe lời nhiều hơn đấy.”
Hai cái đầu: “A Đạt.” (Lăn.)
Vệ Ân: “……”
Hình như sau khi dấu vết phù văn thay đổi, hai đứa này có vẻ khôn hơn chút?
Truyện liên quan
Tro Tàn Chi Súng
Đây là một ly cocktail kỳ ảo kiểu Victoria pha chế từ quỷ dữ.. . Thêm một muỗng hơi nước, ...
Thiên Sứ Tiểu Thư, Không Cần Lại Xông Loạn Nhà Ta!
(Tây Huyễn + Kiếm cùng Ma Pháp + Ma Đạo Văn Minh + Thần Bí Chủ Nghĩa + Nguyên Sáng ...
Toàn Viên Ác Tiên!!!
Sách còn có tên: 《Toàn Viên Ác Tiên》, 《Toàn Viên Ác Tiên: Ta Có Một Tòa Đạo Quán Trồng Tiên》. ...
Phía Trước Xa Hoa Tiểu Khu, Ngụy Người Dừng Bước
Đây là một thế giới tràn lan những kẻ mạo danh.. Dư Canh là một nhân viên bảo vệ ca ...
Huyết Chi Thánh Điển
Trước mặt ngươi đây chính là: Kẻ Giám Sát và Bảo Vệ Bóng Tối, Kẻ Đảo Lộn và Tái Tạo ...
Tây Huyễn: Tay Cầm Mười Hai Phù Chú, Ta Hưởng Thụ Sinh Hoạt
Chào mừng đến với Kẻ báo thù từ Học viện Ma pháp, Thợ rèn núi Lò Máu, Người bảo vệ ...