Quyển 1 · Chương 56: tốt đẹp một ngày từ bữa sáng bắt đầu
Chương 56: Một ngày tốt đẹp bắt đầu từ bữa sáng.
Đương, đương, đương……
Nghe tiếng chuông lớn từ tháp nhà thờ Kerry vọng tới, Vệ Ân mở to mắt, "8 giờ."
Sau khi ghi xong báo cáo tình báo lúc nãy, hắn nghỉ ngơi một chút.
Tuy rằng với thân thể hiện tại của hắn, một đêm không ngủ cũng chẳng thành vấn đề, nhưng để duy trì sự tập trung vào ban ngày, nghỉ ngơi một lát vẫn tương đối tốt.
Bữa sáng cũng giống bữa tối hôm qua, bánh mì đen ăn kèm mỡ vàng và pho mát.
Bất quá lần này hắn không thử thách độ cứng của hàm răng nữa, mà xa xỉ đốt gas đun một bình nước sôi.
Ngâm bánh mì đen vào nước sôi để nguội cho mềm xốp, rồi phết thêm chút pho mát và mỡ vàng, mùi lúa mạch hòa quyện vị ngọt thơm của pho mát, môi và răng đều đầy ý vị ngọt ngào.
Vệ Ân hài lòng gật đầu, "Thích ý, đây mới là sinh hoạt đáng có."
Nhưng mà hưởng thụ một bữa sáng xa xỉ như vậy cũng chẳng tiện nghi gì.
Nấu nước tốn 1 xu gas, vại mỡ vàng và khối pho mát nhỏ kia cũng mất 5 xu, cộng thêm bánh mì đen nữa thì tổng cộng 8 xu.
Gần 1 tiền lệnh tiêu dùng, đặt ở kiếp trước thì sợ ngay cả tưởng cũng chẳng dám tưởng.
Bất quá Vệ Ân cũng không cảm thấy làm vậy có gì sai.
Tuy rằng hắn thực thiếu tiền, nhưng bỏ chút tiền nâng cao chất lượng sống tuyệt đối không thể gọi là lãng phí.
Ai?
Hình như qua hai ngày nữa phải nộp phí gas và phí quản lý phòng cho thành bang, 3 tiền lệnh 3 xu.
Nến cũng cần bổ sung thêm ít, lại mất mấy tiền lệnh nữa.
Vệ Ân sờ túi tiền trên người, thở dài, xem ra chỉ có thể xa xỉ thỉnh thoảng một lần, còn phải kiếm thêm nhiều tiền mới được……
Ăn uống no đủ,
Đơn giản rửa mặt đánh răng một phen, Vệ Ân thay bộ quần áo điều tra, chỉnh lại ăn mặc và kiểu tóc cho mình trông tinh thần hơn.
Tiếp theo kiểm tra súng kíp, cẩn thận nhét vài viên đạn vào, đảm bảo lúc nào cũng rút ra bắn được, ứng phó tình huống đột xuất.
Đáng nói là viên đạn này không phải loại đạn đầu kiếp trước, mà là bi thép to bằng hạt đậu xanh.
Có chút giống viên đạn nhựa trong súng đồ chơi, nhét vào nòng, nhưng uy lực…… gần còn tính trí mạng.
"Súng kíp uy lực vẫn quá nhỏ."
Vệ Ân suy nghĩ, lấy giấy bút ghi chế tác ma dược và tài liệu máy móc con rối lên trên.
Kiệt Vu Sư quả thực là một cơ quan sư máy móc con rối ưu tú, trong bút ký cũng ghi chép vài vũ khí phù văn và vũ khí hơi nước.
Nhưng luận uy lực và tinh xảo thì rõ ràng tri thức vũ khí trong đầu Vệ Ân tốt hơn nhiều.
Bởi vậy, hắn thấy rất cần thiết mượn thương tiến hành cải trang.
Hoặc trực tiếp hơn là chế tạo một khẩu súng thích hợp với hắn?
…… Đợi có tiền rồi tính sau.
"Kêu ba ba……"
Trong góc, u linh như cũ chưa bỏ ý định dây dưa tiểu thư cương thi, bám riết không tha thi hành nhiệm vụ Vệ Ân giao.
Mà tiểu thư cương thi hơi cúi người, tay thõng tự nhiên, móng dài dưới nắng loé lên hàn quang.
Mặt cứng đờ không chút biểu cảm, đôi mắt trắng bệch nhìn chằm chằm hắn, "Lăn."
Một đầu cùng cương thi cứng đờ, rất "hài hòa" ở chung một đêm.
Còn bên kia mép giường, tài xế thành thật minh tưởng, vẫn chưa để ý tới u linh bọn họ.
Vệ Ân nghĩ nghĩ, đi qua vỗ vỗ gáy u linh, "Ngươi cũng đi minh tưởng."
"…… Tốt, ba ba."
U linh lại liếc tiểu thư cương thi, dáng như bảo nàng sẽ xui xẻo.
Vệ Ân nhìn sang góc tiểu thư cương thi, hỏi: "Ngươi hẳn nghe hiểu ta nói phải không? Không biết có thể biết tên ngươi không?"
Sinh vật vong linh không như cơ biến thể vô lý trí.
Theo sách miêu tả, vu sư học đồ có thể triệu hồi vong linh trí tuệ không cao.
Nhưng rõ ràng tiểu thư cương thi này trí tuệ vượt phạm trù đó.
"Toa oa."
Trầm mặc một lát, tiểu thư cương thi há miệng thở dốc.
Giọng nàng cũng chẳng hay, như cát đá cọ xát, miệng mở đóng, hàm răng nhọn hoắt lộ ra, chướng tai gai mắt.
"Ân, Toa oa? Tên không tồi. Nếu ngươi đã thành khế ước đồng bọn của ta, ân, xin dùng từ thân mật vậy, ta chỉ muốn biểu đạt thiện ý……"
"Các ngươi vu sư," tiểu thư cương thi ngắt lời: "Có thiện ý?"
"Ngươi hình như rất hiểu vu sư?"
"Một lũ còn khủng bố hơn quân vương tà ác nhất vong linh giới."
"Vậy sao?" Vệ Ân nghẹn họng.
Tiểu thư cương thi trừng hắn, "Thích làm những chuyện ghê tởm trên người ta, chưa đủ khủng bố?"
Chuyện ghê tởm?
Trên người??
Chẳng lẽ hắn nghĩ sai rồi?
Tuy tiểu thư cương thi này dáng còn "thanh tú", nhưng thật làm vậy……
Khụ khụ,
Hơi giới hạn cấp A.
Nghĩ vậy, Vệ Ân cẩn thận hỏi: "Không biết bọn họ, ân, đã làm gì ngươi? Đừng hiểu lầm, ta không bóc vết sẹo ngươi, chỉ sợ chuyện tương tự tái diễn."
"Thực nghiệm," tiểu thư cương thi giơ tay, móng sắc co lại, "Dịch bệnh ghê tởm."
Chỉ dịch bệnh?
May mà……
Vệ Ân thở phào, vu sư cũng không đến nỗi thấp như vậy, "Ngươi thực không thích mấy thực nghiệm đó?"
Tiểu thư cương thi không mở miệng, trầm mặc tức đồng ý —— ghê tởm.
Vệ Ân thấu, xem ra nàng từng bị vu sư khác khế ước, trong lòng có bóng ma.
"Nếu ta hứa không thực nghiệm trên người ngươi, ngươi nguyện phối hợp, ân, trợ giúp ta chiến đấu hay bảo hộ không?"
"Khế ước." Tiểu thư cương thi gật, "Tuân thủ khế ước, ta làm gì cũng được."
"Hiểu, vậy yên tâm, ta chỉ cần sức chiến đấu của ngươi."
Suy tư một lát, Vệ Ân không nói chết, mà uyển chuyển: "Có lẽ tương lai sẽ có vật trợ giúp thực lực ngươi,"
Thấy nàng bước tới, Vệ Ân vội bổ sung: "Ngạch…… ý ta là trang bị, bản thân ta cũng ghét nghiên cứu đó."
"Hy vọng."
"Như vậy, chịu vui vẻ quyết định luôn sao?"
Cương thi tiểu thư lùi lại, cúi đầu, không thèm phản ứng với hắn.
"Ước định đã đạt thành, nơi này về sau chính là nhà của ngươi." Vệ Ân tự mình nói.
Quả nhiên, vị cương thi tiểu thư này tính tình không được tốt lắm...
Nói xong những điều đó, mặc kệ nàng có nghe hay hiểu hay không, hắn xách theo cái rương bạc trắng quay người xuống lầu.
Nhân tiện mở pháp trận phòng ngự trong phòng, đóng cửa bước ra ngoài.
Cương thi tiểu thư chú ý thấy pháp trận phòng ngự trong phòng được mở, móng vuốt sắc nhọn cọ xát vài cái, cố nén xúc động muốn xé nát tất cả.
"Ghê tởm."
Nàng cẩn thận đi đến bên ghế tựa ngồi xuống, ngơ ngẩn nhìn vật dụng trên bàn, vẫn ngồi im không nhúc nhích.
"Này, Vệ Ân."
"Vưu An thúc thúc, sớm."
Vưu An ngẩng đầu nhìn sắc trời, "Xác thực vẫn tính là sớm, khoảng cách ánh sáng buổi sớm tắt đi mới chỉ qua hơn ba canh giờ."
Vệ Ân nhún vai, "Ta cũng không ngờ công tác của Bí Điều Tư lại tự do về thời gian như vậy."
Tiếp đó hắn nhìn chiếc nón xanh trên đầu Vưu An, cố nén cười hỏi: "Nghe nói ngài là bác sĩ đặc sản của bộ hậu cần và điều tra?"
"Không sai," Vưu An đang phơi vài miếng thịt khô dưới nắng, "Như ngươi biết đấy, chỉ là tăng thêm chút thu nhập, muốn nuôi sống đám tạp lị... Đúng rồi,"
"Tối hôm qua ngươi có phải đã nói gì với tạp lị nhà ta không? Tại sao nàng về sau, biểu cảm trên mặt chẳng vui vẻ chút nào?"
Không vui vẻ?
Giả bộ đi?
Vệ Ân nghĩ đến con nhện lớn sáu mắt đang bò vào khó nhọc kia, liền không nhịn được muốn chửi: "Vưu An thúc thúc, con sáu mắt nhà ngài không kể cho ngài sao?"
Hắn vẫn là lần đầu tiên trong hoàn cảnh quái dị như vậy, giao lưu cùng một nữ sĩ xinh đẹp...
Truyện liên quan
Tro Tàn Chi Súng
Đây là một ly cocktail kỳ ảo kiểu Victoria pha chế từ quỷ dữ.. . Thêm một muỗng hơi nước, ...
Thiên Sứ Tiểu Thư, Không Cần Lại Xông Loạn Nhà Ta!
(Tây Huyễn + Kiếm cùng Ma Pháp + Ma Đạo Văn Minh + Thần Bí Chủ Nghĩa + Nguyên Sáng ...
Toàn Viên Ác Tiên!!!
Sách còn có tên: 《Toàn Viên Ác Tiên》, 《Toàn Viên Ác Tiên: Ta Có Một Tòa Đạo Quán Trồng Tiên》. ...
Phía Trước Xa Hoa Tiểu Khu, Ngụy Người Dừng Bước
Đây là một thế giới tràn lan những kẻ mạo danh.. Dư Canh là một nhân viên bảo vệ ca ...
Huyết Chi Thánh Điển
Trước mặt ngươi đây chính là: Kẻ Giám Sát và Bảo Vệ Bóng Tối, Kẻ Đảo Lộn và Tái Tạo ...
Tây Huyễn: Tay Cầm Mười Hai Phù Chú, Ta Hưởng Thụ Sinh Hoạt
Chào mừng đến với Kẻ báo thù từ Học viện Ma pháp, Thợ rèn núi Lò Máu, Người bảo vệ ...