Quyển 1 · Chương 46: Thư của nhị thúc

Ba kẻ đó cùng nhau gia nhập Dương Tông, trà trộn ở ngoại môn suốt ba năm trời.

Tu vi chẳng hề tăng tiến, thật sự không thấy chút hy vọng nào, lúc này mới quyết định bí quá hóa liều, nhất là khi nghe tin có một sư đệ mới nhập môn chỉ mới Huyền Diệu tam trọng.

Dù sao Lục Minh tuổi còn nhỏ, tu vi cũng không cao, lại từng đoạt được vài món bảo vật ở Thiên Sách Thành.

Vốn định kiếm chút linh thạch để mưu cầu tiền đồ xán lạn.

Nhưng không ngờ hắn lại thâm tàng bất lộ, ra tay cũng cực kỳ tàn nhẫn.

“Sư đệ……”

Tên hán tử cầm đầu bi thống gầm lên, trong mắt hiện rõ vẻ khó tin.

Tu vi Lục Minh tuy thấp, nhưng Thanh Dương Cương Khí đã khiến thực lực hắn tăng gấp bội.

“Vèo! Vèo! Vèo!”

Thương xuất như rồng, cương khí quấn quanh mũi thương, Lục Minh hung hăng đâm tới.

Tên cầm đầu vừa kinh vừa giận, không thể không gọi hai sư đệ còn lại hỗ trợ, đối mặt với luồng cương khí thế không thể cản phá, cả hai lập tức rơi vào thế hạ phong.

Một đạo Hỏa Cầu Thuật hướng về phía Lục Minh ném tới.

“Phụt!”

Lục Minh trực tiếp dùng một hơi phá vạn pháp, trong ánh lửa bạo liệt, trường thương xuyên thấu mà ra.

Đồng thời linh lực trong cơ thể Lục Minh kích động, một chưởng đánh vào đuôi thương, hòa lẫn một sợi linh lực màu xanh lơ, tựa như Thanh Long thoát vây truy đuổi kẻ đang lùi lại ba bước.

“Không!”

Tức thì, một tiếng hét thảm vang vọng giữa không trung.

Đầu đối phương trực tiếp bị mũi thương nghiền nát, máu thịt bầy nhầy.

Tên cầm đầu liên tục thở dốc, quát lớn: “Sư đệ! Hà tất phải như thế…… Chúng ta cùng là đệ tử Thanh Dương Phong…… Không cần thiết phải đuổi tận giết tuyệt……”

Nhưng lời còn chưa dứt.

Lục Minh đã sải bước đuổi kịp, một tay bắt lấy trường thương đang đâm tới, xoay người quét ngang.

Tên cầm đầu cảm nhận được kình phong ập đến, vội vàng tung chân đá vào mũi thương đang lao tới.

Hắn mượn lực nhảy dựng lên, miệng lẩm bẩm chú ngữ, hai thanh đao đặt chéo trước ngực, một ngụm máu tươi phun ra, huyết quang tanh hôi lưu động trên mặt đao.

Thân hình hắn bỗng chốc nặng trĩu, tựa như ngọn núi cao từ hư không đè xuống.

Áp lực vô hình dày đặc khiến thân hình Lục Minh run lên, không khỏi nhíu mày.

“Hô!”

Lục Minh phun ra một ngụm trọc khí, linh lực trong cơ thể vận chuyển, cương khí màu liệt dương quấn quanh thân thương, trường thương màu đen dốc sức đâm mạnh về phía trước.

“Chi chi……”

Hai đạo vầng sáng va chạm, tức khắc giằng co giữa không trung.

Có Thanh Dương Cương Khí hộ thể, dù đối phương là cảnh giới Huyền Diệu tứ trọng, Lục Minh vẫn có sức để chiến đấu.

Trong thoáng chốc, hai thanh đại đao của tên cầm đầu bắt đầu mẻ lưỡi.

“Đáng chết!”

Tên cầm đầu kinh hoàng, lập tức vứt bỏ trường đao, tung người bỏ chạy.

Lục Minh trầm giọng quát, tùy tay tung một chiêu Hỏa Cầu Thuật phong tỏa đường lui của đối phương, rồi nhảy vọt tới trước mặt hắn, một sợi cương khí sắc bén quét tới.

Hắn chỉ cảm thấy như đối diện với một ngọn núi cao đầy mũi nhọn.

Hắn liên tục lùi lại, nhưng đã không còn đường lui, mặc cho cương khí xé xác thành hai mảnh.

“Hô!”

Lục Minh phun ra một ngụm trọc khí.

Ba kẻ nằm trên mặt đất, máu tươi nhuộm đỏ cả đám tuyết đọng.

Lục Minh không hề do dự, trước tiên lục soát vật phẩm trên người bọn họ, sau đó gom xác lại, dùng một chiêu Hỏa Cầu Thuật thiêu rụi sạch sẽ.

Làm xong mọi việc.

Lục Minh xác định không còn dấu vết, mới xoay người chạy về tiểu viện.

…………

Hắn đặt trường thương lên giá, thay một bộ áo choàng sạch sẽ.

Ngồi bên bàn vuông, kiểm tra tài vật của những kẻ kia.

Lăn lộn ở ngoại môn ba bốn năm, những kẻ này vẫn nghèo xơ xác, ngoài hai khối linh thạch trên người tên cầm đầu, những kẻ còn lại chỉ có vài món đồ linh tinh.

Vàng bạc, những thứ này đối với tu hành không có giá trị lớn.

Đến cả một món Bảo Khí cũng không thấy.

“Khó trách bọn họ bí quá hóa liều, nếu không phải nắm giữ Thanh Dương Cương Khí, ta e rằng hôm nay đã bỏ mạng tại đây.” Lục Minh lắc đầu thở dài, cẩn thận cất linh thạch đi.

Còn về số vàng bạc kia, hắn định nhờ người gửi về cho nhị thúc.

Đệ tử ngoại môn trốn chạy rất nhiều, đều là những kẻ bị bỏ rơi.

Vô cớ biến mất một hai người cũng chẳng ai truy cứu nghiêm túc.

Hắn cũng không để cái chết của những kẻ này trong lòng.

Lục Minh thu liễm tâm thần, đứng dậy đi tới đầu giường khoanh chân ngồi xuống, tu vi của hắn vẫn còn thiếu sót, lấy Tụ Linh Dịch ra cẩn thận sử dụng, một tay nắm lấy linh thạch, tiến vào trạng thái tu luyện.

Mấy ngày sau.

Lục Minh bị một tiếng gọi đánh thức.

Mở cửa phòng, thấy Phạm Vũ đang đứng trước cửa.

Phạm Vũ cầm một bức thư, đưa tới tay Lục Minh: “Đây là thư nhà của ngươi.”

“Nhị thúc gửi thư?”

Lục Minh quay đầu lại chắp tay với Phạm Vũ: “Chút việc nhỏ này, làm phiền Phạm sư huynh rồi!”

“Không sao! Ta cũng tình cờ đi ngang qua, tiện tay giúp ngươi đưa tới.”

Phạm Vũ tùy tiện bước vào phòng, rồi ngồi xuống chiếc bàn vuông.

Lục Minh vội rót một chén trà.

Phạm Vũ nhạy bén nhận ra, Lục Minh hôm nay dường như có vài phần khác biệt.

Trong cơ thể dường như ẩn giấu một sợi mũi nhọn, nhìn kỹ lại thì nó đã lặng lẽ trốn đi, khó mà bắt giữ.

Chẳng lẽ mình nhìn lầm rồi?

Phạm Vũ có chút kinh nghi bất định, nhưng quá tò mò sẽ khiến người khác phản cảm, hắn cũng không tiện hỏi nhiều.

“Lục sư đệ, ngày sau hãy chăm chỉ tu hành, đừng quá chấp nhất vào việc ngộ đạo Thanh Dương Cương Khí.”

Phạm Vũ trầm mặc một lát, rồi lên tiếng khuyên nhủ.

Lục Minh chỉ lặng lẽ gật đầu đáp lời.

“Ân!”

“Đúng rồi!”

Phạm Vũ tựa hồ nhớ tới điều gì, vỗ trán một cái nói: “Ngày mai nội môn khảo hạch bắt đầu, ta tới hỏi một chút ngươi có muốn tham gia hay không.”

Lục Minh nghe vậy lắc đầu nói: “Không được!”

“Nga!”

Phạm Vũ nâng chung trà lên nhấp một ngụm, cũng đã đoán trước được câu trả lời này.

“Cầu chúc Phạm sư huynh kỳ khai đắc thắng!”

“Ha ha!”

Phạm Vũ nghe vậy ha ha cười, cũng tràn đầy tự tin.

“Trừ chuyện này ra, ta tới đây còn có một việc muốn nói cho ngươi, gần đây ngoại môn lại mất tích ba đệ tử, ngươi ngày sau đi lại trong ngoại môn cần phải cẩn thận.”

Lục Minh trong lòng trầm xuống, bất động thanh sắc gật đầu.

Gần đây người trốn chạy không nhiều lắm.

Đột nhiên mất tích ba người, không cần nghĩ cũng biết là ai.

Lục Minh ngẩng đầu ra vẻ kinh ngạc nói: “Ngoại môn đệ tử mất tích chẳng phải là chuyện thường thấy sao?”

“Sư đệ không biết đó thôi!” Phạm Vũ nghe vậy lắc đầu thở dài một tiếng nói: “Lần này đệ tử mất tích, nghe nói có bà con với một vị nội môn sư huynh.”

“Khả năng trốn chạy không lớn, rất có thể là đã gặp bất trắc!”

“Ai… Vị nội môn sư huynh này đang rất tức giận, ngươi chớ có chọc phải phiền toái gì.”

Bọn họ còn có loại bối cảnh này sao?

Lục Minh trầm mặt xuống, cảm thấy sự việc khó giải quyết, nhưng may là hắn vẫn giữ được bình tĩnh.

“Đa tạ Phạm sư huynh báo cho!”

“Không sao… Bất quá ngươi cũng đừng đa tâm, có thể một lần chém giết ba vị ngoại môn đệ tử, nghĩ đến thủ đoạn của kẻ đó cũng không tầm thường, chỉ cần ngươi không tự tìm phiền toái, hẳn là sẽ không có ai nghi ngờ đến ngươi.”

Phạm Vũ vỗ vai Lục Minh, đối với vị sư đệ này hắn cũng rất có hảo cảm.

Lục Minh gật gật đầu.

Sau đó hai người trò chuyện thêm vài câu, Phạm Vũ cũng không ở lại lâu.

Lục Minh ngồi bên bàn, không kịp chờ đợi mở bức thư của Nhị thúc ra.

Một lát sau, sắc mặt Lục Minh thoáng hiện vẻ thương cảm, thợ rèn Vương lão không qua khỏi mùa đông này, đã giá hạc tây đi từ mấy ngày trước. Vương lão không vợ con, tang sự đều do Nhị thúc lo liệu chu toàn.

Nghe nói trước khi lâm chung, ông đã đem toàn bộ tích góp cả đời phân phát cho những hán tử làm nghề nguội.

Hiện giờ công việc rèn đúc trong Lục phủ, tạm thời do Hắc Oa chưởng quản.

Lục Minh hít sâu một hơi, Vương lão cũng coi như là nửa người thầy của hắn, nói không đau lòng là không thể nào.

Ngoài ra còn có một tin tức tốt.

Thím thế mà đã có thai, hiện giờ cũng đã được hai tháng.

Nhị thúc còn cố ý hỏi Lục Minh, có phương thuốc tiên gia nào sinh con trai hay không.

Giữa những dòng chữ, Lục Minh đều có thể cảm nhận được niềm vui sướng của Nhị thúc khi viết thư.

“Nếu là con trai, Nhị thúc cũng coi như có người nối dõi!”

Lục Minh cong môi cười, rồi cất kỹ bức thư.

Truyện liên quan