Quyển 1 · Chương 51: Thế như chẻ tre

Kinh hồn trong cốc.

Lục Minh một đường hướng phía trước thẳng tiến.

Tốc độ không nhanh, lại từng bước vững vàng, phàm là kích phát cấm chế, hắn đều sẽ làm ra phản ứng trước tiên, đối mặt với gai nhọn, băng tiễn, khí độc vân vân...

Lục Minh giải quyết đều dứt khoát lưu loát.

Đợi Lục Minh một thương chọn vỡ một con rối có bộ dáng cổ quái, hắn rốt cuộc thấy được vị trí xuất khẩu của Kinh Hồn Cốc.

Lục Minh trong lòng vui vẻ, cũng không khỏi bắt đầu nhanh hơn bước chân.

Cùng lúc đó, các đệ tử tham gia khảo hạch đều đã lục tục rời đi.

Khoảng cách kết thúc, chỉ còn lại nửa nén hương thời gian.

Chờ Lục Minh thong dong đi ra khỏi Kinh Hồn Cốc, trong lúc nhất thời cũng hấp dẫn vô số ánh mắt.

“Hắn ra rồi!”

Đan Dương Tử mắt sắc lập tức phát hiện Lục Minh.

“Thật đúng là hắn!”

Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn lại, trong miệng không ngừng phát ra tiếng cảm thán.

Biểu hiện trước đó của Lục Minh, mọi người đều không ngoài dự liệu, nhưng khi thực sự thấy hắn đi ra khỏi Kinh Hồn Cốc, lại là một cảnh tượng khác.

Lục Minh không nói nhiều, yên lặng thu thương, đứng yên bên cạnh những người đã thông quan.

“Có thực lực này, thông qua Kinh Hồn Cốc không khó, nhưng kế tiếp thì chưa chắc.” Trịnh Bình hơi gật đầu, cũng tỏ vẻ tán đồng với Lục Minh.

Một đệ tử từng bị từ bỏ, có biểu hiện này quả là niềm vui ngoài ý muốn.

Mà Lục Minh cũng rõ ràng cảm nhận được, ánh mắt những người xung quanh nhìn hắn đã pha lẫn vài phần kính sợ.

Lúc này, một đệ tử ra cùng lúc với Lục Minh tiến lại gần hỏi: “Sư đệ làm cách nào vậy?”

Mọi người thấy vậy liền quay đầu nhìn lại, đều rất tò mò.

Dù sao, người có tu vi Huyền Diệu tứ trọng tiến vào đợt thứ hai không nhiều lắm.

“Trước đó có hỏi kinh nghiệm của một vị sư huynh.”

Lời Lục Minh nói chỉ Phạm Vũ.

Mỗi lần Phạm Vũ thất bại, đều tìm Lục Minh nói một ít chuyện khảo hạch, mưa dầm thấm đất một chút.

“Đúng vậy! Có kinh nghiệm của người đi trước, thông quan quả thực sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

Người nọ gật gật đầu, nhưng cũng không hoàn toàn tin tưởng.

Không có thực lực đó, dù có kinh nghiệm cũng chỉ là nói suông.

…………

Mọi người nghỉ ngơi một lát.

Đợt thứ hai khảo hạch chính thức bắt đầu.

Đây là cuộc tranh giành thứ tự, cũng là khôn sống mống chết, đơn giản là hai người đối chiến để chọn người thắng, cứ thế đào thải dần, cuối cùng còn lại mười người bước lên nội môn, trở thành đệ tử.

Bất quá lần này có năm đệ tử Huyền Diệu lục trọng.

Mà cơ hội duy nhất của Lục Minh chỉ còn lại năm danh ngạch.

Kế tiếp, mọi người chờ phân phối trên lôi đài ở sau núi.

Lục Minh rút thăm xong bắt đầu tính toán.

Quan sát kỹ lưỡng, có ba người Huyền Diệu ngũ trọng hậu kỳ, nếu không tranh đấu với họ, thì danh ngạch chỉ còn lại hai.

Mối đe dọa lớn nhất chính là mấy người Huyền Diệu ngũ trọng trung kỳ.

“Chỉ cần có năng lực chống lại bọn họ, liền có cơ hội thành công.”

Lục Minh yên lặng nắm chặt trường thương trong tay.

Đợt thứ hai tỷ thí cũng rất nhanh bắt đầu.

Lục Minh xếp hàng khá phía sau, cũng không nóng nảy, yên lặng quan sát tiến triển trên sân.

Đầu tiên lên sân khấu là một thanh niên xui xẻo, trực tiếp gặp phải đệ tử Huyền Diệu lục trọng, dứt khoát nhảy xuống lôi đài nhận thua, giữ lại thể lực ứng đối tranh đấu phía sau.

Đến phiên Lục Minh.

Đối thủ của hắn là một đệ tử Huyền Diệu ngũ trọng hậu kỳ.

Do dự một lát, hắn vẫn ôm quyền nói: “Sư huynh cao tay, sư đệ nhận thua.”

“Sư đệ nói đùa, năm sau ngươi vẫn còn cơ hội!”

Người nọ nhếch môi, cũng không ngoài ý muốn với quyết định của Lục Minh.

Theo thời gian trôi qua, kết quả lượt đầu tiên đã có.

Không hề nghi ngờ, năm đệ tử Huyền Diệu lục trọng đều nhập vòng.

Kế tiếp, mới là lúc trò hay bắt đầu.

Lần này Lục Minh dẫn đầu lên sân khấu.

Đối diện là một gã gầy gò, tu vi ở Huyền Diệu ngũ trọng sơ kỳ, nhìn thấy Lục Minh liền nhẹ nhàng thở ra: “Sư đệ! Tại hạ Lạc Hà Đồ.”

So với những người khác, gặp phải Lục Minh hắn lại cảm thấy may mắn hơn nhiều.

“Sư huynh! Lục Minh!”

Lục Minh cũng ôm quyền hành lễ.

Linh lực trong cơ thể Lạc Hà Đồ vận chuyển, trực tiếp ra tay với Lục Minh.

Chỉ thấy hắn bấm niệm thần chú, trực tiếp thi triển Tụ Hóa Thuật.

Cốt cách cánh tay bắt đầu rung lên bần bật, trong phút chốc huyết khí tràn đầy, trướng đại gấp mấy chục lần.

Bảo khí của hắn là một cây lang nha bổng cao hơn hai người, bề mặt đầy gai nhọn, nặng chừng vạn cân, lại được hắn múa may vô cùng phiêu dật.

Tức khắc, vô số đạo tàn ảnh thuận thế ập tới mặt Lục Minh.

Công kích của hắn mạnh mẽ trầm ổn, động tác như thủy triều, liên miên không dứt, không cho Lục Minh bất kỳ cơ hội thở dốc nào.

Lục Minh biết nhược điểm của mình, đơn giản không chống đỡ.

“Ầm!”

Trường thương của Lục Minh bỗng nhiên đâm tới, linh lực vội vàng lưu chuyển thuận thế trút xuống.

Còn lang nha bổng đang ập tới trước mặt thì hắn hoàn toàn không màng.

Thấy lối đánh đổi mạng này của Lục Minh, Lạc Hà Đồ trong lòng hoảng sợ, không thể không lấy công làm thủ, hoành lang nha bổng miễn cưỡng chặn lại thương này.

“Phanh!”

Giữa thương và bổng va chạm, phát ra tiếng vang thanh thúy.

“Kình đạo thật hùng hậu!” Lạc Hà Đồ kinh ngạc lùi lại hai bước.

Không dám xem thường vị sư đệ trước mặt nữa.

Vừa lúc hắn mới ngẩng đầu lên.

Lục Minh đã sải bước lao tới, thân hình vọt lên cao, trường thương trong tay múa may vài đường, nở rộ từng đóa thương hoa sắc bén.

“Vèo! Vèo! Vèo!”

Tàn ảnh bay tán loạn, thế công dồn dập như thủy triều.

Lạc Hà Đồ bị đánh trở tay không kịp, đành phải vội vàng chống đỡ.

Tuy nhiên, ưu thế tu vi vẫn còn đó.

Chỉ thấy hắn trầm hơi thở xuống, linh lực nháy mắt bùng nổ, cây lang nha bổng nằm ngang quét tới, mượn đà đẩy lùi Lục Minh.

Lục Minh lại chớp thời cơ đối phương lực cũ đã hết, lực mới chưa sinh, đột ngột nhảy lên, Thanh Dương Cương Khí trong cơ thể theo mũi thương bùng phát dữ dội.

“Vèo!”

Tinh quang đại phóng.

Mũi thương cuốn theo một luồng chí dương chí cương, tựa như hồng thủy trút xuống.

“Không ổn!”

Đồng tử Lạc Hà Đồ co rút lại, lập tức cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi.

Theo hắn liên tục bấm tay niệm chú, máu loãng hóa thành một tấm chắn, vội vàng hộ ở trước người.

Thế nhưng rất nhanh hắn đã nhận ra điều bất thường.

“Rắc!”

Thương ra như rồng, luồng hơi thở kia thế như chẻ tre đập tan tấm chắn, tựa như mặt trời chói chang cực nóng, không thể ngăn cản.

“Keng!”

Đầu thương bỗng nhiên dừng lại, thẳng chỉ yết hầu Lạc Hà Đồ.

Yết hầu Lạc Hà Đồ chuyển động, nuốt nước miếng nói: “Sư đệ bản lĩnh cao cường! Lại có thể ngộ ra diệu pháp Thanh Dương Cương Khí này.”

Lục Minh thu thương ôm quyền, thân hình đứng thẳng.

“Sư huynh quá khen!”

“Kỹ không bằng người… Ngày khác lại cùng sư đệ luận bàn!”

Lạc Hà Đồ cười khổ một tiếng, đành bất đắc dĩ nhảy xuống lôi đài nhận thua.

Đám người vây xem đều trợn mắt há hốc mồm.

Đặc biệt là những đệ tử biết về sự tồn tại của Kiếm Bia, trong lòng càng kinh ngạc không nói nên lời.

“Ta nhớ ra rồi… Là hắn…”

Theo một tiếng kinh hô của đám đông, không ít người đồng loạt ghé mắt nhìn sang.

“Chính là hắn, năm đó trước Kiếm Bia, mặc kệ gió mưa tìm hiểu suốt nửa năm… Hắn thế mà thật sự thành công!” Người nọ mặt đỏ bừng, chợt nhớ ra điều gì, trên mặt lộ vẻ hổ thẹn, “Lúc ấy ta còn cười nhạo hắn… Không ngờ tới…”

Dẫu sao cũng chỉ là một ngoại môn đệ tử, lúc đó mới ở Huyền Diệu tam trọng cảnh.

Không tu luyện, mặc kệ gió mưa đi vọng tưởng truyền thừa Kiếm Bia, ai thấy cũng phải buông lời châm chọc.

Chỉ là hiện giờ nhìn lại, cũng chỉ để lại cho bản thân một nỗi chua xót.

“Năm đó nếu ta cũng nỗ lực một chút… Biết đâu chừng…”

Truyện liên quan