Quyển 1 · Chương 257: Tiếp tục đột phá
Kế tiếp, Lục Minh quyết tâm không giao thiệp với người của thế gia nữa.
Trên người tài nguyên đã đủ dùng, hắn liền có tính toán cho Phong Cốc.
Ngày này, Lục Minh từ Dao Quang thành trở về, cấp cho Đại Ngưu cùng Tam Sơn đủ đồ ăn, thuận tiện bảo Đại Ngưu, Tam Sơn khai khẩn đồng ruộng, trồng trọt thóc lúa, chỉ chờ năm sau thu hoạch vụ thu là có thể tự mãn.
Vì để không ngừng có thịt ăn, hắn cố ý bắt tới không ít tiểu thú, để Tam Sơn, Đại Ngưu quây nhốt ở một chỗ.
Phương diện nước uống hắn cũng không buông tha.
Hắn trực tiếp ở khe nước trong núi, đào ra mương máng, theo địa thế dẫn vào trong cốc, dòng nước trong vắt, còn có thể nhìn thấy những con cá hoạt bát.
Đại Ngưu cùng Tam Sơn càng là hai mắt tỏa sáng, dùng nhánh cây đan thành giỏ cá đặt xuống nước.
Chỉ đợi những con cá tham ăn chui vào rọ.
Ba ngày sau, mọi việc đã thu xếp thỏa đáng.
Lục Minh đứng ở trong cốc nhìn ra xa, lập tức không hề do dự, từ trên người lấy ra một khối pháp lệnh, chợt đánh vài đạo pháp quyết ra ngoài.
Tức khắc, cả tòa hẻm núi bắt đầu rung chuyển.
Pháp trận trong cốc được thôi phát.
“Vèo!”
Một đạo màn chắn bao phủ hẻm núi, xung quanh bắt đầu lan tràn sương mù dày đặc, càng tụ càng đậm, hoàn toàn che khuất cửa cốc vào trong núi non, không thấy tung tích.
Trong cốc có trận pháp do Chương tông chủ bố trí.
Cũng không sợ có người lại đánh chủ ý vào Vũ Hóa Đan.
Kế tiếp, Lục Minh liền một mình tiến vào khổ tu.
Ban ngày, hắn nghiên cứu 《 Thập Phương Bất Tử Công 》, hy vọng sớm ngày giải quyết phiền toái, buổi tối lại nuốt phục đan dược, bão nguyên quy nhất, cảm thụ linh lực chảy xuôi trong cơ thể.
Trong lúc đó, hắn cũng sẽ đi ra phòng tu luyện, cùng Đại Ngưu, Tam Sơn ăn vài miếng thức ăn thường.
Lão ông ở Mộc Xuân Các từng gửi tới một đạo truyền âm.
Lục Minh bóp nát nghe thử, nguyên lai là Mộc gia cần một gốc linh dược, chuẩn bị thâm nhập Ngàn Loan núi non, nơi Lục Minh đã từng đi qua, cho nên muốn cắt cử cho hắn.
Hắn trong lòng cười lạnh, lập tức tìm cái cớ truyền âm từ chối.
Lão ông không biết nội tình, sau khi nhận được tin tức còn có chút buồn bực.
Lục Minh cũng chẳng hề để ý.
Ngày tháng cứ thế trở nên bình tĩnh.
Đảo mắt đã qua hơn nửa năm.
Đông đi xuân tới, tuyết đọng dần tan, vạn vật hồi sinh, gió xuân cũng thổi cho cây cối đâm chồi nảy lộc.
Tu vi của Lục Minh mỗi ngày đều ổn định tăng trưởng.
Từng bó đan dược lớn, giống như động không đáy, không ngừng nạp vào cơ thể hắn, thân thể điên cuồng hấp thụ, hóa thành chất dinh dưỡng trở thành trụ cột cho hắn.
Lại qua ba tháng sau.
Trong phòng tu luyện, Lục Minh vẫn yên lặng ở trong thế giới của riêng mình.
Dù gió táp mưa sa, cả người hắn tựa như một vũng hồ nước, dung nhập vào thiên địa, chỉ có khi hít vào thở ra, mới có trọc khí được phun ra nuốt vào.
Thời tiết dần trở nên nóng bức.
Lại một tháng nữa trôi qua.
Thân mình Lục Minh run nhè nhẹ, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn như hồng thủy.
Một đạo ánh mặt trời từ trong cơ thể phóng thích, nháy mắt ngũ tạng lục phủ tề minh, hơi thở lại lần nữa cất cao một bậc.
Lục Minh mở hai mắt, trên mặt vui mừng không thôi: “Rốt cuộc đạt tới Nhị trọng trung kỳ.”
Chưa đầy một năm.
Hắn liền lại lần nữa đột phá một tiểu cảnh giới.
Tốc độ không thể tính là chậm, chỉ có thể nói cái giá phải trả cũng vô cùng thảm thiết: Hổ Linh Đan năm viên, Vũ Hóa Đan phế phẩm một quả, linh thạch phụ trợ một ngàn khối, máu đại yêu hai giọt.
Trừ máu đại yêu ra, đan dược tài nguyên tích góp lúc trước đã tiêu hao gần hết.
Hắn lại tiêu phí nửa ngày để ổn định cảnh giới.
Theo dược lực trong cơ thể dần tan hết.
Lục Minh thở dài một tiếng nói: “Hiệu quả của Hổ Linh Đan càng ngày càng thấp.”
Theo cảnh giới tăng lên, tác dụng của Hổ Linh Đan bắt đầu không được như mong muốn, hiện tại còn có thể chống đỡ, nhưng chờ mình bước vào Tam trọng, hoặc là Nhị trọng hậu kỳ, nó sẽ hoàn toàn mất đi tác dụng.
Nghĩ đến đây, Lục Minh đứng dậy đi ra phòng tu luyện.
Hắn không thiếu linh thạch, trừ bỏ Ôm Nguyên Kim Đan chưa bán, thì vạn năm linh dược chính là chỗ dựa lớn nhất, thứ này hắn không có tư cách luyện chế, hủy hoại một gốc đều là tổn thất.
Tính toán tốt nhất là đổi thành linh thạch, rồi đi mua sắm tài nguyên tu luyện.
Vấn đề ở chỗ vật ấy quá rêu rao.
Khẳng định không thể bán ở Dao Quang thành, khó tránh khỏi sẽ bị người nhớ thương.
Đúng rồi!
Còn có linh dược trong linh điền, đã đến lúc nên thu hoạch.
Lục Minh rời khỏi phòng tu luyện, liền trực tiếp tìm được Đại Ngưu.
“Tiên trưởng!”
“Ngài xuất quan rồi!”
Đại Ngưu đang thu nạp giỏ cá ở đường sông, quay đầu lại nhìn thấy Lục Minh thì hơi sửng sốt, liền trượt chân chìm vào trong nước, “Ục ục!” Giãy giụa sau một lúc lâu mới thở hổn hển bò lên bờ.
Giỏ cá cũng bị thân hình khổng lồ của hắn đè bẹp, con cá nhân cơ hội trốn thoát.
Lục Minh lúc này mới phát hiện.
Đại Ngưu đã không còn dáng vẻ như lúc mới tới cốc.
Khuôn mặt hàm hậu đã nảy nở, trên mặt bớt đi chút tính trẻ con, thêm vài phần kiên nghị, chiều cao cũng rõ ràng tăng lên, thân hình trở nên tinh tráng.
Hoàn toàn là dáng vẻ của một người trưởng thành.
Ngược lại là chính mình, dung mạo lại chưa bao giờ thay đổi.
Đại Ngưu thấy Lục Minh phát ngốc, liền thật cẩn thận hỏi: “Tiên trưởng…… Ta……”
“Không cần để ý!”
Lục Minh lấy lại tinh thần, từ trên người lấy ra một ít hạt giống: “Một lát nữa ngươi kéo Tam Sơn đi thu hoạch dược điền, ta ở đây còn có một ít hạt giống, các ngươi gieo lại đi.”
Đại Ngưu nghe vậy, vội vàng tiếp nhận hạt giống từ tay Lục Minh: “Ta đi làm ngay!”
Trong linh điền cũng không có nhiều linh dược.
Cho nên thu thập cũng không tốn bao nhiêu thời gian.
Không lâu sau, Đại Ngưu liền đi tới đại đường, đem linh dược giao vào tay Lục Minh.
Lục Minh cũng lập tức giải khai cấm chế trong cốc, trực tiếp ngự thuyền hướng về phía Dao Quang thành mà đi.
Sau hơn nửa năm, bên trong thành vẫn chưa có gì thay đổi.
Đầu đường cuối ngõ người qua lại như nước chảy, thỉnh thoảng có thể bắt gặp những tu sĩ đang vội vã, Lục Minh rảo bước nhanh hơn, trực tiếp hướng về phía Mộc Xuân Các.
Đúng lúc này, phía sau hắn bỗng truyền đến những tiếng bước chân ồn ào.
“Tránh ra!”
“Mau tránh ra hết cho ta!”
Chỉ thấy một gã hán tử toàn thân đẫm máu đi đầu, ba bốn người phía sau theo sát, một thân ảnh thoi thóp đang bị bọn họ kéo lê trên mặt đất.
Bọn họ băng qua cả con phố, thu hút ánh mắt của không ít người.
Cuối cùng, bọn họ chạy về phía Mộc Xuân Các.
Lục Minh lùi lại nửa bước, nhường đường, ánh mắt nhìn theo đầy vẻ nghi hoặc.
“Vị này có phải là Lục đạo hữu không?”
Một giọng nói đầy kinh ngạc vang lên từ phía sau.
Lục Minh nghe vậy quay đầu lại, liền thấy một thanh niên mặc thanh bào, tay cầm quạt xếp đang vẻ mặt hiền hòa tiến về phía mình.
Tiết Mộc là một tán tu, trước đây ở cửa cốc từng đưa lễ vật cho hắn.
Lục Minh chắp tay đáp: “Tiết đạo hữu!”
“Lục đạo hữu, quả thực đã lâu không gặp.”
Vừa nói, Tiết Mộc vừa nhìn từ trên xuống dưới Lục Minh, rồi lên tiếng: “Xem bộ dạng Lục đạo hữu, hẳn là rất nghi hoặc về cảnh tượng vừa rồi.”
Lục Minh nghe vậy gật đầu: “Gần đây ta bế quan hơn nửa năm.”
“Thì ra là thế!”
Tiết Mộc bừng tỉnh đại ngộ, chậm rãi nói: “Một vị trưởng lão của Mộc gia đã qua đời nửa tháng trước.”
Nghe vậy, trên mặt Lục Minh lộ vẻ kinh ngạc.
“Lại có chuyện như vậy sao?”
Trưởng lão tử trận tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
Mộc gia vốn đã bị tổn thương nguyên khí, nay lại mất đi một vị trưởng lão, nội bộ chắc chắn sẽ càng thêm rung chuyển, chưa biết chừng các đại gia tộc khác sẽ nhân cơ hội này mà gây khó dễ.
Thấy biểu cảm của Lục Minh, Tiết Mộc khẳng định hắn quả thực không biết gì.
“Nghe nói… là thiệt mạng ở dãy núi Ngàn Loan.”
“Đông đảo đệ tử cũng đều bị thương bởi trận gió đó, ai nấy đều cảm thấy bất an…”
Tiết Mộc thở dài một tiếng, rồi nghi hoặc hỏi Lục Minh: “Lục đạo hữu, ngươi từng đi ngang qua dãy núi Ngàn Loan, hơn nữa… lại là cung phụng của Mộc gia, vì sao họ không gọi ngươi cùng đi?”
“Nếu có ngươi, có lẽ đã không tổn thất thảm trọng đến thế.”
Nhìn ánh mắt nghi hoặc của đối phương, Lục Minh lắc đầu: “Ta thật sự không biết!”
Tiết Mộc thu quạt xếp lại, nhàn nhạt nói: “Thật kỳ lạ!”
Truyện liên quan
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...
Hỗn Độn Tinh Mông Chi Dị Giới Xâm Lấn
Tu chân giới cùng khoa học kỹ thuật kết minh, bùng nổ chiến tranh xuyên không gian.. 64 vị Hồng ...
Vạn Đạo Nguyên Chủ
Căn nguyên tan biến, há còn phân biệt taCăn nguyên tan biến, nói chi căn cơ nhân gian, nhân quả ...
Vô Hạn Đoạt Lấy Mục Từ, Ta Nãi Mục Từ Tiên Nhân
Yêu ma loạn thế, Vương Thủ Dung phát hiện nuốt yêu ma có thể đoạt lấy mục từ.. Thế là ...
Mới Vừa Thành Chủ Thần, Đã Bị Group Chat Trói Định?
Vô duyên vô cớ xuyên không đến thế giới huyền huyễn Lục Cảnh siêu cấp khủng bố, lại mang trong ...