Quyển 1 · Chương 236: Chiêu mộ

Từ khi Liễu Đài tới, trong cốc đã thêm vài phần sinh khí.

Chương tông chủ an bài cho hắn hai tên tiên nô, chỉ là vận khí của bọn họ lại chẳng bằng Đại Ngưu và Tam Sơn.

Liễu Đài tu hành vô cùng dụng công, tuy vẫn kém Lục Minh một chút, nhưng ngạo cốt của kẻ tu hành trên người hắn vẫn chưa bị mài mòn, lâu lâu lại phải bắt tiên nô tìm trò tiêu khiển.

Hơi có điều gì không vừa ý, đó là không đánh thì mắng.

Trong lúc đó còn đánh chết mất một người.

Chương tông chủ cũng không trách cứ, chỉ là an bài thêm một người khác.

Đại Ngưu và Tam Sơn thấy hắn, tựa như thấy quỷ mà vòng đường đi.

Ngày này, Lục Minh vừa kết thúc tu luyện, đang thu thập bộ công pháp đã được cải tiến, chuẩn bị xuống núi một chuyến thì thấy Liễu Đài hưng phấn đi tới ngoài cửa.

Liễu Đài cười hì hì nói: “Lục sư huynh, ta cảm giác chỉ bảy tám ngày nữa là có thể phá cảnh Ôm Nguyên.”

Luận về thiên phú, hắn tất nhiên hơn Lục Minh không ít.

Lại thêm đan dược Chương tông chủ ban cho, tốc độ tu hành có thể nói là tiến triển cực nhanh.

Lục Minh ôm quyền nói: “Chúc mừng Liễu sư đệ!”

“Sao bằng được sư huynh!”

Liễu Đài cười cười, nhìn dáng vẻ Lục Minh rồi hâm mộ nói: “Lục sư huynh muốn ra ngoài sao?”

Hắn bị nghiêm lệnh cấm xuất cốc.

Từng vài lần tìm tông chủ phản ánh nhưng đều không có kết quả, khóe mắt lộ ra vài phần hâm mộ cùng ghen ghét, nhưng cảm xúc này rất nhanh đã bị hắn gạt bỏ.

Chờ chính mình bước vào Ôm Nguyên, nghĩ đến địa vị cũng sẽ chẳng kém Lục sư huynh là bao.

Kế tiếp hai người lại nói chuyện với nhau vài câu.

Liễu Đài vốn định khoe khoang, nhưng vì Lục Minh rời đi mà dập tắt sự hưng phấn.

Chỉ thấy hắn xoay người trở lại tiểu viện, lại bắt đầu giáo huấn hai tên tiên nô của mình.

Lục Minh rời khỏi ngoài cốc, trực tiếp hướng về phía Dao Quang thành.

Không lâu sau, hắn lại tới Mộc Xuân các.

Từ xa đã thấy lão ông đứng trước cửa, tò mò nhìn về phía Vạn Tiên các đối diện, lúc này nơi đó vây đầy người, rất nhiều tu hành giả đang chen chúc muốn chui vào trong.

Lục Minh đi tới, nhịn không được hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Đấu giá hội!”

Lão ông theo bản năng đáp một câu, quay đầu lại ngạc nhiên nói: “Đạo hữu! Là ngươi!”

Dẫu đã qua hơn nửa năm.

Nhưng hắn vẫn còn nhớ như in vị khách coi tiền như rác kia.

Nơi xa Vạn Tiên các, vẫn là đầu người chen chúc, tu hành giả ra vào không ngớt.

Vật phẩm trong đấu giá hội cơ bản đều là thứ hiếm có khó tìm, nhiều người phải trằn trọc ba bốn năm, thậm chí năm sáu năm mới có thể có được một hai kiện bảo vật.

Vì nhiều nguyên do mà chúng mới chảy vào đấu giá hội.

Rất nhiều đệ tử gia tộc đều bị hấp dẫn tới đây.

Lúc này, Lục Minh nhìn thấy một người quen trong đám đông, Lữ Long cũng đang trà trộn ở đó.

Lục Minh không chào hỏi, lắc đầu rồi đi vào Mộc Xuân các.

“Đạo hữu lại có nhu cầu gì sao?”

Lão ông đi theo phía sau, ánh mắt thỉnh thoảng lại lóe lên tinh quang.

Lục Minh dứt khoát lấy công pháp ra, đặt lên bàn gỗ nói: “Thứ này ngươi còn muốn không?”

Lão ông vẻ mặt không thể tin nổi, lúc trước chỉ thuận miệng nói, không ngờ hắn lại làm thật.

“Cái này……”

Lão ông cười gượng: “Ha ha…… Để ta xem!”

Lơ đãng lật xem vài lần, trong đầu tính toán cách ứng phó.

Rất nhanh, sắc mặt lão ông đã từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng, nội dung đã qua cải thiện hiện ra trước mắt.

Hắn tấm tắc lạ lùng, lật xem thêm vài tờ.

“Thật sự thành rồi!”

Với nhãn lực tinh tường của mình, hắn tự nhiên phát hiện công pháp quả thực không có vấn đề.

Lão ông ngẩng đầu nói: “Ngươi chữa trị sao?”

Lục Minh chắp tay, suy nghĩ rồi đáp: “Gia sư sửa.”

“Không tồi!”

Lão ông gật đầu, cũng không truy vấn thêm: “Đạo hữu! 500 khối linh thạch, ta thu thế nào?”

Lục Minh nhíu mày nói: “Ta mua đã 500 khối linh thạch rồi.”

“A!”

Mặt lão ông đỏ bừng, lúc này mới nhớ tới giá bán ra, hắn do dự nói: “700 khối?”

“1500 khối!”

“Cái này……”

Lão ông nghe vậy vẻ mặt do dự: “Tổng phải để ta chừa chút lợi nhuận, công pháp này cũng không phải thứ khan hiếm, 1200 khối, không thể nhiều hơn.”

Lục Minh nghĩ nghĩ cũng không kì kèo thêm.

Vốn dĩ chỉ dùng để luyện tập, hắn cũng không quá tham lam.

Cuối cùng giao dịch thành công với một ngàn hai trăm khối linh thạch.

Lão ông liếm liếm môi, thấy Lục Minh quả thực không rành giá cả, liền thử hỏi: “Ta ở đây còn một ít công pháp tàn phá, không biết đạo hữu có hứng thú không?”

“Giá cả dễ thương lượng!”

Lục Minh trong lòng khẽ động, vừa đúng với mục đích của mình.

“Được!”

Lão ông nhanh nhẹn đi ra hậu viện.

Không lâu sau, hắn cầm một cái túi trữ vật ra, mười mấy cuốn công pháp tàn phá cứ thế đặt lên bàn.

Lão ông chỉ vào đống công pháp nói: “Lấy hết đi! Chữa trị một cuốn ta trả ngươi một ngàn hai trăm khối linh thạch.”

“Không thành! Phải đưa lại cho ta.”

“Được!”

Lục Minh trực tiếp đáp ứng.

Rất nhanh, hắn nhận lấy những cuốn công pháp tàn phá đó, đồng thời thanh toán một phần linh thạch làm thế chấp.

Sau khi rời khỏi Mộc Xuân các.

Thời gian đã về chiều, hắn liền tìm một chỗ khách điếm gần đó để nghỉ chân.

…………

Mộc Xuân Các.

Trong một gian phòng thượng hạng mang phong cách cổ kính.

Một trung niên nhân mặc trường bào màu xanh lơ đang tựa bên cửa sổ, tay bưng chén trà, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía Vạn Tiên Các đối diện, trong mắt thỉnh thoảng lại thoáng hiện vài phần sầu muộn.

Chỉ chốc lát sau.

Lão ông từ cửa tiệm đi lên lầu các, khom người bái kiến: “Mộc trưởng lão.”

Trung niên nhân quay đầu nhìn lại, một cuốn công pháp được lão ông đặt lên mặt bàn phía trước.

“Vừa rồi có người tu phục công pháp, kính xin trưởng lão giúp ta xem thử.”

Mộc Xuân Các tuy diện tích không lớn, nhưng kẻ đứng sau mở tiệm cũng có nội tình.

Mộc gia chính là chỗ dựa phía sau, trải qua nhiều năm hoạt động, thế lực đã lan rộng khắp các nơi ở Dao Quang thành, rễ sâu gốc chắc, trong các đại gia tộc tại thành cũng có chút danh tiếng.

Tuy nhiên, họ không nắm giữ sản nghiệp trọng yếu nào.

Phần lớn đều là những công việc kinh doanh vụn vặt, lợi nhuận tuy ít nhưng mặt tiền lại rất nhiều.

Dựa vào đó, họ chống đỡ được cả gia tộc.

Trong tộc chia làm năm đại mạch, lần lượt chưởng quản các công việc khác nhau như cửa tiệm, linh điền, chiêu mộ đệ tử, thăm dò tài nguyên.

Mộc Trường Xuân chính là người phụ trách chưởng quản việc kinh doanh cửa tiệm ở vùng Dao Quang thành, Bách Hợp thành và Tam Nguyên thành.

“Để ta xem!”

Mộc Trường Xuân cầm lấy cuốn công pháp, quét mắt vài lần rồi cũng không mấy hứng thú.

“Cũng tạm được, chỉ là phẩm cấp công pháp không cao, phỏng chừng chỉ có vài tán tu là có hứng thú thôi.”

Đúng như dự đoán của lão ông, chỉ cần công pháp không có tệ đoan là có thể yên tâm ra tay.

Lão ông cầm lại cuốn công pháp, chần chờ hỏi: “Trưởng lão! Ta thấy người tu phục công pháp này cũng có chút năng lực, có nên mời chào vào trong tộc không?”

Mộc Trường Xuân liếc mắt nhìn qua, suy tư nói: “Ngươi tự mình quyết định đi!”

“Đại hội các tộc sắp bắt đầu rồi.”

“Cũng là lúc đang thiếu linh thạch, nếu hắn có thể mang lại giá trị cho tộc ta thì cứ để hắn thử xem.”

“Nhưng mà! Lai lịch người này ngươi đã điều tra rõ chưa?”

Lão ông lắc đầu nói: “Hẳn là tán tu, hơn nữa trông khá lạ mặt, phỏng chừng mới tới Dao Quang thành không lâu, còn nơi ở thì vẫn chưa kịp tra xét.”

“Đợi lần tới hắn quay lại, ta sẽ cẩn thận thăm dò.”

Mộc Trường Xuân gật đầu nói: “Ừ! Lui xuống đi!”

Truyện liên quan