Chương 969: Ôn tình!
"Ây, ông xã, đừng quậy nữa, trời sáng rồi."
Mộ Dung Giải Ngữ hờn dỗi lườm Thẩm An Ngọc một cái, nhẹ nhàng gạt bàn tay không yên phận ra, nhìn Thẩm An Ngọc đang cười xấu xa, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ dịu dàng, nhỏ nhẹ nói:
"Ban ngày không được quậy nữa đâu nhé, không thì bị Lạc Lạc và đại sư tỷ nhìn thấy thì không tốt đâu."
"Thiếp đi chuẩn bị đồ ăn sáng, bưng qua cho chàng ăn."
Nói đến đây, Mộ Dung Giải Ngữ ngáp một cái, trên khuôn mặt trái xoan đoan trang tú lệ hiện lên vài phần mệt mỏi, dường như cả đêm qua chẳng ngủ được bao nhiêu.
Bàn tay thon nhẹ nhàng xoa xoa vòng eo, làm dịu đi chút ê ẩm.
"Hay là để ta xoa giúp nàng?" Thẩm An Ngọc nhìn cảnh này, buồn cười đề nghị.
"Hừ~" Mộ Dung Giải Ngữ lườm một cái rõ đẹp, hừ nhẹ một tiếng: "Để chàng xoa giúp, rồi chẳng biết lại xoa đi đâu mất. Được rồi, thiếp đi chuẩn bị đồ ăn sáng, chàng nằm nghỉ một chút đi."
Thẩm An Ngọc chỉ chỉ vào môi mình.
Gương mặt kiều diễm của Mộ Dung Giải Ngữ ửng hồng, nhưng vẫn ngoan ngoãn trao một nụ hôn buổi sáng.
Nàng thậm chí còn thương Thẩm An Ngọc, không để hắn phải động đậy, cánh tay thon mịn như ngó sen nhẹ nhàng quàng qua vai hắn, dâng lên bờ môi đỏ thắm.
Sau một hồi thân mật, Mộ Dung Giải Ngữ mới nhỏ nhẹ nói:
"Không quậy nữa đâu nha, bằng không thật sự sẽ bị Lạc Lạc bắt quả tang mất."
Thẩm An Ngọc mỉm cười gật đầu, nhìn Mộ Dung Giải Ngữ uốn tréo vòng eo thon, bước từng bước hoa thướt tha rời khỏi phòng ngủ.
Chẳng mấy chốc, Mộ Dung Giải Ngữ đã bê đồ ăn sáng quay lại, mì nước, tiểu long bao, bánh trôi xanh cái gì cũng có, lại thêm thức uống màu xanh nhạt có vẻ như nước trái cây, nóng hổi nghi ngút, không quá cầu kỳ nhưng vô cùng tinh tế ấm áp.
Thẩm An Ngọc nhấp một ngụm, vị chua chua ngọt ngọt, lại có thứ hương vị kỳ lạ nhưng rất ngon miệng, liền khen một câu: "Đây là nước chanh xanh sao? Có cho thêm chút thảo dược nữa à?"
"Ừm, đây là thức uống thiếp đặc chế, tốt cho cơ thể, bổ sung dương khí." Mộ Dung Giải Ngữ nhỏ giọng nói.
"Ta mà còn cần bổ sung dương khí sao?" Thẩm An Ngọc nhướng mày, ánh mắt rơi trên người nữ thần y.
Nàng đã thay một bộ sườn xám hoa nhí màu xanh nhạt, so với dáng vẻ nữ thần y mặc áo blouse trắng lại càng thêm thanh tú, mái tóc dài búi cao, cài một chiếc trâm gỗ đen tuyền, trang điểm nhẹ nhàng, lại thêm vài phần vận vị của thiếu phụ, càng lộ vẻ dịu dàng tri thức, tỏa ra một làn phong thái nhu hòa như nước, thanh nhã động lòng người.
Nghe Thẩm An Ngọc nói không cần bổ sung dương khí, khuôn mặt trái xoan của Mộ Dung Giải Ngữ hơi ửng đỏ, quả thực, nàng đã đích thân trải nghiệm qua rồi, quả thật không cần phải bồi bổ thêm cái gì nữa.
"Hương vị chàng có thích không?" Mộ Dung Giải Ngữ hơi hồi hộp hỏi, ngước đôi mắt sáng long lanh nhìn Thẩm An Ngọc.
"Tất nhiên rồi." Thẩm An Ngọc khẳng định.
"Thật sao?" Mộ Dung Giải Ngữ rất vui mừng, nhưng có chút không tin lắm, dù sao với thân phận của Thẩm An Ngọc, cao lương mỹ vị tiệc nhà nước nào mà chưa từng nếm qua chứ?
"Ta không bao giờ nói dối." Thẩm An Ngọc dõng dạc nói.
"Phụt." Mộ Dung Giải Ngữ lấy tay che môi hồng, trong mắt tràn ngập ý cười:
"Thích là tốt rồi, tranh thủ ăn lúc còn nóng đi, kẻo nguội lại mất ngon. Chàng muốn ăn gì nữa, thiếp lại đi chuẩn bị tiếp."
"Nàng cũng ăn một chút cùng ta nhé?"
"Khỏi cần đâu, thiếp không đói lắm."
Bàn tay thon thả của Mộ Dung Giải Ngữ đặt trên bụng dưới, chỉ cảm thấy ấm áp, đầy đặn, chẳng có chút cảm giác đói nào.
Phục dịch Thẩm An Ngọc ăn xong bữa sáng, Mộ Dung Giải Ngữ lại dọn dẹp khay bát đĩa rời đi.
Dáng vẻ thướt tha, theo từng bước chân nhẹ nhàng, vòng eo thon cùng vòng ba nảy nở đung đưa tràn đầy sức sống, vạch nên những đường cong tuyệt mỹ.
Nhưng Thẩm An Ngọc không chú ý tới những thứ này, ánh mắt hắn hơi lóe lên, dịu dàng hẳn lại:
"Mình thật đúng là có phúc, Giải Ngữ Giải Ngữ, thật đúng là một đóa hoa hiểu thấu lòng người."
Thong thả đứng dậy, Thẩm An Ngọc đi sang căn phòng bên cạnh, vốn là phòng của Mộ Dung Giải Ngữ.
Chung Linh Âm - vị đại thiên hậu họ Chung kia - dĩ nhiên không còn trốn dưới gầm giường nữa, hình như cô nàng đang có việc bận.
Như thể đã tính chuẩn thời gian, "ong" một tiếng, một tin nhắn gửi tới.
"Ông xã thối, tối qua làm người ta chịu ấm ức muốn chết, nấp dưới gầm giường nghe anh cùng ba sư tỷ làm chuyện xấu, sau này phải đền bù cho người ta đấy nhé."
"Đền bù thế nào?" Thẩm An Ngọc buồn cười, trước mắt như hiện ra dáng vẻ thanh tú dỗi hường của Chung Linh Âm.
"Hừ hừ, đền bù gấp đôi, đến lúc đó không được nói là không xong đâu đấy!"
"Lần sau nhất định!" Ở bên kia, Chung Linh Âm hai tay nâng điện thoại, nhìn câu trả lời của Thẩm An Ngọc, nhẹ cắn môi hồng, giữa lông mày thoáng qua vẻ thẹn thùng.
Thẩm An Ngọc cầm lấy chiếc áo khoác để quên ở phòng Mộ Dung Giải Ngữ, bước ra ngoài cửa.
Huyền Hủ Y Quán rất rộng lớn, rộng bằng hơn nửa một bệnh viện hạng A, được Mộ Dung Giải Ngữ mua lại rồi cải tạo, hậu viện có đến mấy chục gian viện tử nhỏ.
Mộ Dung Giải Ngữ ngồi khám ở tiền viện, bận rộn việc y quán, nàng dự định qua một thời gian nữa sẽ nhượng lại Huyền Hủ Y Quán, tĩnh tâm tu luyện, tránh cho tu vi quá kém mà khoảng cách với Thẩm An Ngọc ngày càng xa.
Tuy nhiên Thẩm An Ngọc lại cảm thấy không cần thiết phải nhượng đi, giữ lại cũng là một kỷ niệm, hắn đâu có thiếu chút tiền này.
Mộ Dung Giải Ngữ thấy có lý, liền tán thành quyết định của người đàn ông nhà mình.
Tới viện tử nơi Dương Lạc Lạc ở, vừa vặn nhìn thấy Dương Lạc Lạc đang luyện quyền giữa sân.
Bàng! Bàng! Bàng!
Từng luồng quyền kình cuộn trào trong viện tử, tựa như có những kình khí vô hình càn quét giữa không trung, thế nhưng lại chẳng gây ra nửa điểm tổn hại cho hoa cỏ xung quanh, khả năng khống chế đạt tới mức nhập hòa vi diệu.
Nếu như bộc phát ra, đủ để đánh nát một chiếc xe tăng hạng nặng tiên tiến nhất thành từng mảnh vụn.
Dương Lạc Lạc đứng thẳng tắp, động tác thân hình mượt mà như nước chảy mây trôi, mang trọn phong thái của một đại tông sư, khí độ uy nghiêm.
"Sư phụ ca ca!" Cảm nhận được có người tới, quay ngoắt điệu mắt lại nhìn thấy Thẩm An Ngọc, Dương Lạc Lạc kinh hỷ nở nụ cười, tràn đầy sức sống thiếu nữ.
Mãi sau khi trải qua sự tẩy lễ, Dương Lạc Lạc vốn đã sở hữu nhan sắc vô cùng xuất sắc nay càng thêm xinh đẹp linh động, giữa lông mày tràn ngập linh khí như muốn trào ra, lại sở hữu một thứ khí chất tự nhiên trời phú.
Dùng một từ để miêu tả, chính là thuần khiết.
Nàng lúc nào cũng ngây thơ không chút tính toán, ngoại trừ những lúc bị Chung Linh Âm xúi giục tới tìm Thẩm An Ngọc.
Thẩm An Ngọc nhìn kỹ lại, Dương Lạc Lạc hôm nay còn buộc tóc đuôi ngựa cao, càng làm tăng thêm vẻ năng động tràn trề.
"Sư phụ ca ca, đã lâu rồi anh không chỉ điểm em tu luyện, hay là chúng ta làm một trận đi?" Đôi mắt to đen trắng phân minh của Dương Lạc Lạc chăm chú nhìn Thẩm An Ngọc, trên gương mặt xinh xắn tràn đầy sức sống hiện lên ý chí chiến đấu háo hức muốn thử.
"Được thôi, nhưng nếu thua là phải chịu phạt đấy nhé!" Trên gương mặt đẹp trai của Thẩm An Ngọc nhếch lên một nụ cười xấu xa.
"Được! Sư phụ ca ca phải áp chế cảnh giới đấy nhé, đừng có ỷ vào tu vi cao mà ăn hiếp người ta!" Dương Lạc Lạc cũng không ngốc, thực lực của Thẩm An Ngọc đến cả Lục Địa Thần Tiên cũng không so nổi, cô hiện tại dù nhờ Thẩm An Ngọc giúp đỡ tu hành đã đạt tới Đại Tông Sư, nhưng chắc chắn không thể so sánh được, đánh như thế thì chẳng có ý nghĩa gì.
"Được thôi." Thẩm An Ngọc chiều theo ý nàng, áp chế cảnh giới xuống mức Đại Tông Sư sơ kỳ.
"Hì hì, em nhất định sẽ thắng!" Thiếu nữ xinh đẹp cuồng võ thuật tràn ngập ý chí chiến đấu, khẽ quát một tiếng, giơ cao chân bổ thẳng xuống phía Thẩm An Ngọc, mang theo tiếng gió rít gào, vừa nhanh vừa chuẩn!
Nhưng Thẩm An Ngọc chỉ tiến lên một bước, bàn tay to đã khóa chặt lấy đôi chân thon dài mỹ miều của Dương Lạc Lạc một cách chính xác, nhẹ nhàng va một cái đã phá vỡ trọng tâm của nàng.
Dương Lạc Lạc lập tức ngã nhào vào lòng Thẩm An Ngọc.
Thân hình mềm mại ấm áp lọt trọn vào vòng tay.
"Lạc Lạc, còn muốn đánh tiếp không?" Trong mắt Thẩm An Ngọc xẹt qua ý cười.
"Oánh tiếp! Oánh tiếp!" Dương Lạc Lạc không phục.
Và trong lúc Thẩm An Ngọc cùng cô học trò nhỏ xinh đẹp cuồng võ thuật đang giao thủ, thì lại có những vị khách không mời mà đến ghé thăm Huyền Hủ Y Quán.
Truyện liên quan
Lần Thứ Một Vạn Trọng Sinh
Trần Lạc mắc bệnh nan y, sau khi vượt qua ba tháng cuối đời lại phát hiện mình trọng sinh ...
Thần Y, Mãn Cấp Hung Mãnh!
( Nông Thôn Đại Pháo + Song Tu Vô Địch + Nữ Chủ Toàn Thu + Kết Thúc Tinh Phẩm, ...
Ẩn Hình Dị Năng
Giữa chốn đô thị ồn ào náo nhiệt, có những con người vô cùng bình dị. Sống trong thế giới ...
Buôn bán các loại tiểu thuyết
Các thể loại đề tài tiểu thuyết; xem mục lục trước rồi hãy đọc; buông bỏ phẩm chất cá nhân, ...
749 Cục Gác Đêm Người? Ta Nãi Đạo Môn Chân Quân!
【Giai đoạn đầu hơi chậm nhiệt】【Hệ thống】【Linh khí khôi phục】【Thiên tài】【Hồn xuyên】【Nhân quả khép kín】【Điểm số mới ra, sau sẽ ...
Đô Thị Âm Dương Thiên Sư
Truyện kể về thế giới thần quái, nhân vật chính ban đầu là thiên sư, về sau biến thành cương ...