Chương 988: Khế ước!!

"Lời nói gió bay, lập giấy làm bằng."

Thẩm An Ngọc ý niệm vừa động, một cuốn văn tự hợp đồng ánh kim lấp lánh liền từ hư không hiện ra.

[Bảo vật cấp Thần: Hợp đồng đánh cược cấp Thần!]

[Loại hình: Bảo vật hợp đồng nô dịch]

[Hiệu quả: Hai bên tự nguyện ký kết hợp đồng đánh cược cấp Thần, bên thất bại sẽ trở thành nô bộc, không được trái lệnh chủ nhân, không được có bất kỳ ý định hay hành động nào tổn hại đến chủ nhân, tất cả mọi thứ đều thuộc về chủ nhân! Chủ nhân nếu ngã xuống, nô bộc tất chết! Chủ nhân chỉ trong một ý niệm có thể đoạt lấy tính mạng nô bộc...]

...

Theo cuốn văn tự hợp đồng ánh kim rực rỡ từ từ mở ra, những linh văn chằng chịt bên trên nổi lên, dù cho không hiểu những linh văn này, chỉ cần ánh mắt nhìn qua liền có thể tự động hiểu rõ ý nghĩa.

"Ngươi không tin ta?" Cố Vân Siệt hơi giận dỗi nhìn về phía Thẩm An Ngọc.

"Tiên tử làm gì có chút uy tín nào, trước đó ở Cố gia đã bàn xong làm nữ bộc, kết quả lại phá hủy một trang viện tư nhân của ta." Thẩm An Ngọc bật cười ngơ ngác, ánh mắt quét qua trang viện đã hóa thành đống đổ nát, có chút giễu cợt nhìn về phía Cố Vân Siệt.

Dung nhan như ngọc lạnh giá của Cố Vân Siệt hơi ửng đỏ, nhưng vì làn da quá đỗi hoàn hảo, trắng mịn trong suốt, nên vệt hồng này lại càng thêm thu hút ánh nhìn.

Dù sao nàng cũng chỉ là một thiếu nữ mới hơn hai mươi tuổi, vì tư chất kinh người nên quanh năm đóng cửa tu luyện, vẫn chưa thể mặt dày vô tư như kẻ lão đời, làm việc thẹn với lòng mà chẳng chút giật mình.

Thẩm An Ngọc hứng thú ngắm nhìn, người phụ nữ này tính cách lại có chút giống hắn, đều khá không từ thủ đoạn.

Trừ phi độ hảo cảm đạt tối đa, hoặc là có hợp đồng ràng buộc, bằng không Thẩm An Ngọc chẳng muốn đặt một người phụ nữ như vậy bên cạnh, bị đâm lén sau lưng thì buồn cười lắm.

Nếu Cố Vân Siệt không ký, vậy Thẩm An Ngọc cũng chỉ đành vắt kiệt giá trị cuối cùng của nàng, khiến nàng hương tiêu ngọc nát.

Như cảm nhận được sát ý ẩn giấu của Thẩm An Ngọc, Cố Vân Siệt hít sâu một hơi, nói:

"Được, ta ký!"

Tờ hợp đồng đánh cược này nàng nhìn thôi cũng thấy giật mình hoảng sợ, nếu như thua, vậy thật sự vĩnh viễn không còn cơ hội trở mình.

Nàng nghi ngờ, dẫu cho lão tổ tông Cố gia, vị ở đỉnh phong Nguyên Anh kia ra tay, cũng chưa chắc có thể giải trừ.

Nhưng ký kết thì còn có cơ hội lật kèo, không ký kết thì coi như thua triệt để.

Trong lòng Cố Vân Siệt tự cao, chỉ cần Thẩm An Ngọc không giở trò bẩn, không dùng đến Yêu Yêu kia, sao có thể thắng được nàng?

Thẩm An Ngọc có quân bài tẩy, Cố Vân Siệt nhìn ra được, nếu không Thẩm An Ngọc đã không đưa hợp đồng ra để tự gánh hậu quả xấu, nhưng làm sao hắn biết được sự mạnh mẽ của nàng?

Xem xét đi xem xét lại hợp đồng đánh cược, sau khi xác nhận không có vấn đề, tại giữa lông mày trắng noãn như ngọc của Cố Vân Siệt thẩm thấu ra một giọt chân linh hồn huyết, từ từ bay vào chỗ ký tên của hợp đồng đánh cược, khắc họa ra ba chữ lớn Cố Vân Siệt.

Mà Thẩm An Ngọc cười khẽ, cũng làm động tác tương tự, cũng khắc xuống ba chữ lớn Thẩm An Ngọc.

Tiếng ong ong vang lên, cuốn văn tự hợp đồng đánh cược ánh kim lấp lánh này chấn động mạnh mẽ, giống như có ngọn lửa nhân quả vô hình âm thầm thiêu đốt, trong chớp mắt đã hóa thành tro bụi.

Nhưng vào khoảnh khắc hợp đồng đánh cược biến mất, Cố Vân Siệt liền nhận ra thần hồn nặng trĩu, hình như có gông xiềng vô hình bao phủ lấy.

Cho dù là thần hồn xuất khiếu đoạt xá, cũng không cách nào chặt đứt mối liên kết của hợp đồng đánh cược.

Tất cả của kẻ thua cuộc, đều sẽ nằm trong tay kẻ thắng cuộc.

"Nhưng ta, sẽ không thua!"

Cố Vân Siệt ngẩng cao chiếc cổ thon dài trắng như tuyết, đôi mắt phượng kiêu hãnh nhìn về phía Thẩm An Ngọc, thậm chí còn mang theo vài phần trêu chọc.

Tài năng cùng thực lực mà Thẩm An Ngọc thể hiện ra khiến Cố Vân Siệt cũng thầm kinh ngạc, thu phục một nô bộc như vậy cũng không tồi.

Sự nhục nhã chịu đựng trước đó, còn có thể đòi lại gấp đôi.

Không phải muốn nàng làm nữ bộc ấm giường gấp chăn sao? Vậy nàng sẽ để Thẩm An Ngọc làm nam bộc, Rót trà bưng nước, rửa chân bóp vai cho nàng.

Nghe nói dưới gối nam nhi có vàng, vậy thì cứ để Thẩm An Ngọc quỳ xuống rửa chân cho nàng.

Thế này nhất định là rất nhục nhã đi?

Cố Vân Siệt đều cảm thấy có phải mình làm quá đáng rồi không, giết người cùng lắm là đầu rơi chạm đất, sỉ nhục người ta thế này e là không hay lắm?

"Tiên tử, ta bồn chồn không chờ nổi để xem cô biểu diễn rồi." Thẩm An Ngọc rất có phong độ quý tộc buông Cố Vân Siệt ra, cười mỉm nói.

Nhìn vẻ mặt cười mỉm trên gương mặt tuấn tú của Thẩm An Ngọc, Cố Vân Siệt hừ lạnh một tiếng, quả nhiên kẻ đáng ghét như vậy vẫn phải phạt quỳ xuống rửa chân cho nàng.

Dù cho đã đạt tới cảnh giới của nàng, từ lâu đã đạo thể vô cấu, không chút bụi trần, bàn chân nhỏ nhắn chẳng hề bẩn tẹo nào, cũng không có mùi lạ.

"Thẩm An Ngọc, vậy thì hãy để ngươi chứng kiến uy lực của người tu tiên chân chính đi! Vô thượng kiếm đạo của Thanh Vân Kiếm Tông ta, ngươi có phúc mới được chiêm ngưỡng!"

Ánh mắt Cố Vân Siệt ngạo nhiên nhìn về phía Thẩm An Ngọc, bàn tay thon nhỏ chộp một cái, thần kiếm bị đánh bay ra ngoài liền rơi vào trong lòng bàn tay, giơ thẳng lên trời.

Trong phút chốc thanh thần kiếm màu tím vốn ảm đạm ánh sáng đột nhiên trào dâng kiếm mang ngợp trời, lấy Cố Vân Siệt làm trung tâm, bán kính mười mấy dặm gió giục mây vờn, kiếm quang hoành hành tàn phá, kiếm mang xé trời đâm thẳng lên tầng mây, lại cao không dưới trăm trượng.

"Thẩm An Ngọc, nếu không muốn chết thì hãy mau chóng hàng đi."

Cố Vân Siệt lúc này, dưới sự vây quanh của kiếm mang ngợp trời, uy thế lẫm liệt như thần minh.

Xứng danh thần nữ đương đại của Thanh Vân Kiếm Tông ở Huyền Hoàng Giới, Tuyệt Kiếm Tiên Tử.

...

'Đây chính là sức mạnh thật sự của sư tôn sao?' Cố Vô Thương bị Thẩm An Ngọc định chặt tại chỗ không thể động đậy, nhìn thấy sư tôn Cố Vân Siệt uy thế lẫm liệt như thần nữ, trong lòng tràn ngập sùng bái cùng ái mộ.

Vốn dĩ hắn đều tưởng rằng xong rồi, nhất là Tần Viễn chẳng được tích sự gì đã chết.

Lẽ nào sư tôn Cố Vân Siệt sắp bị Thẩm An Ngọc bắt sống?

Tuyệt sắc mỹ nhân như sư tôn mà rơi vào tay một người đàn ông, Cố Vô Thương còn chẳng dám nghĩ tới, cứ nghĩ tới là tinh thần nổ tung.

Nhưng thấy tình thế xoay chuyển, Thẩm An Ngọc muốn đánh cược với sư tôn Cố Vân Siệt, Cố Vô Thương lại nhen nhóm niềm tin.

Lần này người có thể thắng, nhất định là sư tôn!

Chỉ là, trong lòng Cố Vô Thương vẫn rất nơm nớp lo sợ, nếu như sư tôn thua thì phải làm sao? Lẽ nào thật sự phải làm nữ bộc cho Thẩm An Ngọc? Hợp đồng đó có thể giải trừ không?

...

Thẩm An Ngọc mỉm cười nhẹ, lại chẳng có nửa điểm sợ hãi hay hoảng loạn, nơi đáy mắt cũng bùng lên một vệt chiến ý.

Từ trước đến nay đều dựa vào tính toán, dựa vào sự chênh lệch thông tin, về cơ bản đều là đè bẹp.

Mới có một đối thủ ngang tài ngang sức, đúng lúc có thể kiểm chứng thực lực của hắn, thực lực khi không dùng đến các loại quân bài tẩy.

Còn về thất bại? Điều đó hoàn toàn không thể xảy ra, Thẩm An Ngọc đâu phải kẻ gập khuôn câu nệ, các loại quân bài tẩy đưa ra có thể dọa Cố Vân Siệt ngất xỉu, Chí Tôn Thuần Dương Thánh Thể, Hai Nghi Sinh Tử Huyền Quang, Thuần Dương Đạo Điển, Thiên Nguyên Nô Ấn Pháp...

Hơn nữa chỉ dựa vào bản thân là Vũ Thần của võ đạo, thực lực Trúc Cơ trung kỳ của tiên đạo, liền tuyệt đối không yếu, nền tảng của Chí Tôn Thuần Dương Thánh Thể cùng cấp ai có thể chống lại?

Giai đoạn Giả Đan cũng chỉ là Trúc Cơ đại viên mãn nhỉnh hơn một chút, còn chưa trải qua sét đánh kiếp nạn để thành tựu Kim Đan mà thôi.

"Chiến!"

Thẩm An Ngọc hô nhẹ một tiếng, một bước tiến lên, liền cất nắm đấm đánh về phía Cố Vân Siệt.

Hư không nổ tung, mây mù cuồn cuộn, luồng khí lưu bán kính mười mấy dặm đều hội tụ trên nắm đấm của Thẩm An Ngọc, bao phủ thánh quang trắng thuần, dương khí sôi trào.

Ánh mắt phượng của Cố Vân Siệt trong trẻo lạnh giọt, thần kiếm trăm trượng giữa không trung bổ xuống, xé rách tầng mây.

Đại chiến đỉnh cao nhất đương thời, ầm ầm bùng nổ!

...

(Cảm ơn sự ủng hộ của các anh em, xin cảm ơn!)

Truyện liên quan