Chương 886: Sự tính sai của Tiền Tinh Tinh!

Trong khi hoa khôi khoa Tiếng Anh Đại học Hàng Châu – Tiền Tinh Tinh – tự tưởng mình là thợ săn nhưng thực chất lại là con mồi tự dâng tận miệng, được Thẩm An Ngọc vui vẻ nhận lấy, thì ở một hướng khác, dưới màn đêm tịch mịch, Tiêu Phàm đang phải trải qua một cuộc truy đuổi nghẹt thở.

“Tiêu Phàm, mau giao Cậu Tiêu ra đây, bằng không ngươi chết chắc!” Một đám võ sĩ khí thế hung hãn gắt gao đuổi theo phía sau, đằng đằng sát khí.

“Đáng chết, sao người nhà họ Lý lại tìm tới nhanh như vậy, đã thế lại còn không thiếu cao thủ Tiên Thiên!” Tiêu Phàm dí chiếc dao ăn vào cổ Lý Văn Thông, sắc mặt vô cùng khó coi.

Trước đó nhân lúc bắt giữ Lý Văn Thông tẩu thoát, Tiêu Phàm lái xe lao thẳng về hướng Hàng Châu.

Nào ngờ người nhà họ Lý tới nhanh ngoài dự kiến, lại còn chiêu mộ được một đám võ sĩ, mà Tiêu Phàm giờ đây đã tu vi kiệt tận, căn bản chẳng thể kháng cự.

Tuy nhiên Tiêu Phàm cũng không thấy quá kinh ngạc, nhà họ Lý tuy chẳng phải thế gia đỉnh cấp nhưng ở Hàng Châu cũng có chút danh tiếng, tài sản vài tỷ vẫn có đủ.

Có tiền mua tiên cũng được, chiêu mộ vài võ sĩ Tiên Thiên thì có gì là lạ.

Dù là Võ Đạo Tông Sư, nếu đem một trăm triệu lương năm ra phụng dưỡng thì cũng chiêu mộ nổi.

Tiêu Phàm chỉ thấy may mắn vì nhà họ Lý chưa mời tới Võ Đạo Tông Sư, bằng không người ta đã ra tay cứu Lý Văn Thông ngay dưới mũi hắn rồi.

Võ Đạo Tông Sư có thể né được đạn, phản ứng kinh nhân tới nhường nào, còn cấp Tiên Thiên thì kém xa một bậc.

Đám võ sĩ Tiên Thiên này ném chuột sợ vỡ bình, chỉ cần không có mười phần nắm chắc thì tuyệt đối không dám manh động, nếu không Lý Văn Thông mà xảy ra mệnh hệ gì, bọn họ gánh không nổi trách nhiệm.

Tiêu Phàm dần bị dồn đến bờ vực thẫm, giằng co với đám người nhà họ Lý đang kiêng kị đủ đường.

Lý Văn Thông sợ tới mức mặt mày xám ngoét, cảm nhận cái lạnh ngắt của chiếc dao ăn nơi cổ họng, run rẩy nói:

“Tiêu Phàm, ngươi… ngươi đừng có run tay nhé. Ngươi thả ta ra, ân oán giữa chúng ta coi như xóa bỏ, ta thề, ta thật sự thề đấy, nếu vi phạm lời thề thì cho cha mẹ ta chết thảm, không được chết tử tế…”

Khóe miệng Tiêu Phàm giật giật, đối diện vài chục võ sĩ nhà họ Lý cũng lộ vẻ mặt quái dị.

Đúng là đại hiếu tử.

Tiêu Phàm lạnh mặt nhìn đám võ sĩ nhà họ Lý, trầm giọng nói:

“Không muốn Lý Văn Thông chết thì lập tức rút lui cho ta, bằng không, hừ!”

Vừa nói, lưỡi dao ăn sắc bén trong tay Tiêu Phàm đã đâm rách da thịt nơi cổ Lý Văn Thông, rỉ ra vài giọt máu tươi.

Nhìn thấy cảnh này, đám võ sĩ nhà họ Lý biến sắc đột ngột, ánh mắt dồn về phía tên võ sĩ cầm đầu.

Gã võ sĩ cầm đầu nhíu chặt mày, xua xua tay, dẫn đầu lùi về phía sau.

Nếu Lý Văn Thông có chuyện gì, bọn họ cũng khó lòng ăn nói.

Bảo vệ vài trăm một tháng chắc chắn chẳng dại gì liều mạng, nhưng bọn họ là võ sĩ được thuê với giá cao, một tháng ít cũng vài chục ngàn, nhiều thì lên tới cả trăm ngàn, làm sao lỡ mất chén cơm ngon này.

Tiêu Phàm thở phào một hơi, quả nhiên bắt giữ Lý Văn Thông là đúng đắn, nhà họ Lý ném chuột sợ vỡ bình, không dám động vào hắn.

Trong lòng hắn lại cuộn trào hận ý, nếu không phải bị Thẩm An Ngọc phế mất đan điền tiêu tan tu vi, nếu không phải bị Liễu Như Yên hoạn làm cho trọng thương, thì làm sao bây giờ lại phải kiêng sợ một đám võ sĩ cấp Tiên Thiên này?

‘Thẩm An Ngọc, Liễu Như Yên, mối thù ở dãy Tần Lĩnh, Tiêu Phàm ta nhất định phải trả!’

‘Thiếu chủ dặn tìm cho ngươi ít việc làm, tạm thời đừng tới Hàng Châu, trước mắt đúng là cơ hội tốt!’ Trong bóng tối quan sát tất cả, thuộc hạ của Thẩm An Ngọc là Đại Tông Sư Trương Vân thấy Tiêu Phàm lại dùng chiêu cũ để tẩu thoát, suy nghĩ một chút liền nảy ra ý hay.

Chỉ thấy hắn nắm lấy cơ hội, búng ngón tay một cái, một viên sỏi không tiếng động găm thẳng vào gân gót chân phải của Lý Văn Thông, lực đạo khống chế chuẩn xác tới mức không hề để lại lấy một vết xước.

Lý Văn Thông chỉ thấy chân phải tê rần, tưởng rằng do đứng quá lâu nên thân thể bủn rủn, ngã khụy xuống.

Tiêu Phàm đang giằng co với võ sĩ nhà họ Lý, cũng không ngờ Lý Văn Thông đột nhiên bủn rủn đổ gục, lưỡi dao ăn sắc bén phập một tiếng, đâm xuyên qua cổ họng Lý Văn Thông, máu tươi tức thì phun trào.

“Hỏng rồi…” Tiêu Phàm biến sắc, nếu thực lực hắn còn, với khả năng khống chế cơ thể cấp Thiên Nhân thì tự nhiên không xảy ra sự cố này, nhưng giờ đây tu vi mất sạch lại mang thương tích nặng, căn bản phản ứng không kịp, chỉ có thể cố lệch lưỡi dao đi nhưng vẫn rạch trúng động mạch cổ của Lý Văn Thông.

“Bảo vệ Cậu Tiêu!” Bắt gặp cảnh này, đám võ sĩ nhà họ Lý đang giằng co làm sao chịu đựng nổi nữa, lập tức lao lên như vũ bão, một mặt đè chặt Tiêu Phàm, một mặt gào tháo gọi bác sĩ, cuống quýt bịt chặt động mạch đang phun máu.

[Ting! Thiên Mệnh Chi Tử Tiêu Phàm ngơ ngác bàng hoàng, cướp đoạt 9999 điểm Thiên Mệnh!]

[Ting! Thiên Mệnh Chi Tử Tiêu Phàm sụp đổ tinh thần, cướp đoạt 9999 điểm Thiên Mệnh!]

Tiêu Phàm bị đè chặt xuống đất gặm bụi, cảm nhận hai cánh tay đau rát như lửa đốt, tâm trí cũng rớt xuống vực sâu.

Ngay thời khắc chuẩn bị tẩu thoát lại xảy ra tai nạn tai hại này, đúng lúc hắn đang toàn tâm toàn ý giằng co với đám võ sĩ thì cái gã Lý Văn Thông này lại bủn rủn chân tay tự ngã xuống.

Đây là tự sát, là chính Lý Văn Thông đâm đầu vào dao ăn, đâu có trách hắn được!

Nhưng người nhà họ Lý liệu có nghe hắn giải thích?

“May quá may quá, Cậu Tiêu không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là mất máu quá nhiều nên quá yếu thôi, phải mau tìm nơi truyền máu.” Bác sĩ đi cùng của nhà họ Lý đưa ra chẩn đoán, đám người nhà họ Lý mới thở phào nhẹ nhõm.

Tiêu Phàm cũng trút được gánh nặng, nếu Lý Văn Thông mà ngỏm thật, Gia chủ nhà họ Lý đang giận dữ e rằng sẽ ra lệnh quăng hắn xuống vực, lúc đó làm sao tới Hàng Châu gặp vị hôn thê nhỏ Hạ Mông Mông được nữa.

Có điều nhìn đám người nhà họ Lý đang đăm đăm nhìn mình với ánh mắt hằm hằm sát khí, lòng Tiêu Phàm lại chùng xuống, bây giờ làm sao mà trốn?

‘Làm tốt lắm!’ Thẩm An Ngọc sau trận mây mưa thư thái liếc nhìn phía Tiêu Phàm một cái, khóe miệng nhếch lên: ‘Mình làm cũng chẳng tệ.’

“Anh An Ngọc, người ta giờ đã là người của anh rồi, anh nhất định không được phụ lòng người ta đó nha~”

Tiền Tinh Tinh gối đầu lên vai phải Thẩm An Ngọc, khuôn mặt kiều diễm rạng rỡ ửng hồng, đôi mắt trong trẻo e ấp ngượng ngùng, tràn đầy dáng vẻ tình sâu nghĩa nặng.

Thế nhưng sâu trong mắt cô ta lại ẩn chứa sự bất mãn và hối hận tột cùng.

Còn chưa kịp đòi hỏi lời hứa hẹn hay chút lợi ích nào, kết quả đã bị ăn sạch sẽ không còn một mảnh.

Phải biết rằng, đám lốp dự phòng như Mạnh Tiểu Hải đã liếm cô ta mấy năm trời, đến cả cái nắm tay còn chưa từng có.

Dù vốn đã dự định như vậy, nhưng Tiền Tinh Tinh không ngờ tiến triển lại nhanh đến thế, ít nhất cũng phải thả mồi câu Thẩm An Ngọc trước, cuỗm đủ lợi ích, nhận được hứa hẹn, không làm Thiếu phu nhân thì ít nhất cũng phải có một danh phận rõ ràng.

Vậy mà giờ đây, vốn liếng đã bị lột sạch bách rồi.

Tiền Tinh Tinh cắn nhẹ môi hồng, trong lòng vô cùng không đành.

Thẩm An Ngọc hứng thú ngắm nhìn Tiền Tinh Tinh, bề ngoài thì ngọt ngào si tình, nhưng sự bất mãn cùng hối hận giấu sâu trong mắt cô ta làm sao qua mắt được hắn?

Trình độ của Tiền Tinh Tinh vẫn còn quá gà mờ, đùa giỡn mấy cậu nam sinh đại học hăng máu như Mạnh Tiểu Hải thì được, chứ Thẩm đại thiếu gia kinh qua bao nhiêu của ngon vật lạ làm sao dễ bị phỉnh gạt?

Mỗi một nữ chính Thiên Mệnh đều là tuyệt sắc mỹ nhân mà Tiền Tinh Tinh không bao giờ với tới nổi, thậm chí không thiếu những nhân vật phong hoa tuyệt đại như Nữ Thiên Tôn chuyển thế Trần Ngọc Hoa.

Nếu không phải Tiền Tinh Tinh tự dâng tận miệng, lại còn là cô bạn thân của Hạ Mông Mông có giá trị lợi dụng, thì Thẩm An Ngọc cũng chẳng buồn đụng vào.

Tuy là hoa khôi khoa Tiếng Anh Đại học Hàng Châu, dung nhan vóc dáng đều thuộc hàng khá, nhưng không đáng để Thẩm An Ngọc phải tốn tâm trí.

Với thân phận của Thẩm An Ngọc, đến cả mấy nữ minh tinh hàng đầu cũng chỉ là ngoắc tay là tới, xua tay là đi.

Cũng may Thẩm đại thiếu gia không phải kẻ háo sắc vô độ, biết tiết chế, đến nay số lượng phụ nữ vẫn chưa vượt quá con số một trăm.

‘Anh An Ngọc bề ngoài đạo mạo, không ngờ lại là loại ngụy quân tử như thế này, ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo, tính sai rồi.’ Tiền Tinh Tinh ủy khuất cắn chặt làn môi.

Truyện liên quan