Chương 896: Nụ cười của Tiêu Phàm cứng đờ!
"Tiêu Phàm, cái nhân vật lớn kia, gọi anh là anh Phàm sao?"
Trong khi Quản Thanh Minh nghe cấp dưới báo cáo, Mạnh Tiểu Hải kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm.
Quản Thanh Minh được đám người tiền hô hậu ủng, trông là biết một nhân vật rất lớn, huy hiệu trên vai càng thể hiện rõ địa vị, đến cả ông già nhà hắn cũng phải kính kính cẩn cẩn.
Kết quả đối mặt với Tiêu Phàm, lại còn tràn ngập nụ cười gọi một tiếng anh Phàm, kính trọng không sao tả siết.
Mạnh Tiểu Hải dường như không thể tin nổi.
Là tên liếm cẩu của Tiền Tinh Tinh, hắn tự nhiên biết đến cô bạn thân Hạ Mông Mông và vị hôn phu Tiêu Phàm của cô.
Trong mắt Mạnh Tiểu Hải, Tiêu Phàm chỉ là một tên shipper Ele.me hơn ba mươi tuổi vô cùng thất bại, trong lòng rất đỗi coi thường.
Những chuyện xảy ra hôm nay, hết lần này đến lần khác vượt xa tưởng tượng của hắn, chỗ tiền riêng đó cộng lại còn giàu có hơn cả người giàu nhất Hàng Châu.
Mà bây giờ, tồn tại cấp bậc đại lão như Quản Thanh Minh còn phải gọi Tiêu Phàm một tiếng anh Phàm, khiến ánh mắt Mạnh Tiểu Hải nhìn Tiêu Phàm hoàn toàn thay đổi.
Tiêu Phàm sắc mặt không đổi, nhưng trong lòng lại sướng điên lên.
Thật lòng chui rúc giữa đám đông thì chẳng khác gì người thường, nhưng khi thật lòng hiện ra bản thể, liền là sự biệt lập giữa mây và bùn.
Tuy nhiên Tiêu Phàm chẳng buồn bận tâm tới sự thay đổi thái độ của Mạnh Tiểu Hải, lúc này trong mắt anh chỉ có một mình Hạ Mông Mông.
'Mông Mông bây giờ chắc đã biết tất cả những gì mình nói đều không phải giả rồi chứ?'
'Dù là của cải giàu sang địch quốc, hay là thân phận tổng giáo quan đội đặc chiến Hắc Long của bộ phận đặc biệt năm xưa...'
Đáy mắt Tiêu Phàm dâng lên vài phần đắc ý và ngạo khí, anh muốn cho Hạ Mông Mông biết, người đàn ông cô chọn không phải loại phế vật bất tài, mà là một con rồng thực sự!
Chỉ là...
Nghĩ đến việc hiện tại tu vi mất hết, lại còn bị hoạn, đáy mắt Tiêu Phàm cuộn trào sự hiểm độc, trong lòng hận không chịu nổi.
Vốn dĩ trong dự tính của anh, vào ngày đại hôn, anh sẽ thú nhận tất cả với Hạ Mông Mông, để cô trở thành người cô dâu hạnh phúc nhất.
Nhưng bây giờ, anh còn có thể khiến Hạ Mông Mông hạnh phúc sao? Còn có năng lực đó không?
'Không, Tiêu Phàm ta không thể bỏ cuộc, trong tiên pháp ân sư truyền thụ có không ít pháp môn tái sinh chi thể, tiên đạo huyền diệu biết bao, đừng nói là thương tổn thân thể, cho dù thịt nát xương tan thì thần hồn vẫn có thể trường tồn.'
'Thẩm An Ngọc, Liễu Như Yên, các người đừng có mừng rỡ quá sớm.'
Tiêu Phàm siết chặt nắm đấm sắt, hừ lạnh một tiếng.
Lúc này, Hạ Mông Mông đứng một bên, cắn nhẹ bờ môi hồng, đôi mắt đẹp mất đi tiêu cự, trong lòng lại nhớ đến một chuyện:
'Tiêu Phàm, trước kia khi em sầu lo nhà cưới, sầu lo tương lai, anh luôn tỏ ra không bận tâm, hóa ra là như thế này sao?'
Trong lòng cô dâng lên chua xát.
Để ở bên Tiêu Phàm, cô suýt nữa đã cãi nhau to với người thân bạn bè, đối với tương lai cũng lo lắng khôn nguôi.
Cô vẫn còn đang theo học tại Đại học Hàng Châu, mà Tiêu Phàm lại đi giao đồ ăn, không tiền không nhà không xe, làm sao không lo cho được?
Dù Hạ Mông Mông không phải người phụ nữ ham mê tiền bạc, nhưng cô tính chuyện đường dài, không thể không tính đến chuyện tương lai có con thì phải làm sao.
Mà Tiêu Phàm luôn uể uả bảo cứ để hết cho anh, bảo Hạ Mông Mông đừng lo.
Hóa ra là như thế này sao?
Vậy tại sao không nói sớm, để cô phải lo lắng phiền lòng lâu như vậy?
Hay là, muốn thử thách cô?
'Tiêu Phàm, chú Tiêu, có thật sự trưởng thành tin cậy không...'
Tư xưởng rối bời, Hạ Mông Mông không hiểu sao lại nghĩ đến một bóng hình tuấn tú.
'Nếu là người đó, nhất định sẽ không khiến mình phải lo lắng nhiều như vậy...'
Nghĩ lại từ khi gặp Thẩm An Ngọc đến nay, sự dịu dàng, chu đáo, tinh tế ấy...
Hạ Mông Mông lắc lắc đầu.
Rốt cuộc cũng là đến muộn, nếu ba năm trước người cứu cô là Thẩm An Ngọc... Không được, Hạ Mông Mông, mi không được nghĩ lung tung nữa, không có nếu như...
Hạ Mông Mông hít sâu vài hơi, bình ổn lại suy nghĩ rối loạn, ánh mắt đẹp đẽ trở nên kiên định.
Hạ Mông Mông với tính cách truyền thống bảo thủ không thể phản bội Tiêu Phàm - vị hôn phu của mình, trừ khi Tiêu Phàm hoàn toàn khiến cô thất vọng.
Cộp! Cộp! Cộp!
Một chuỗi tiếng bước chân vang lên.
Quản Thanh Minh được đám đông vây quanh sải bước đi tới, uy phong lẫm liệt.
Trên mặt Tiêu Phàm lộ ra nụ cười, nói với Hạ Mông Mông:
"Mông Mông, giới thiệu với em một chút, đây là cấp dưới cũ của anh, Quản Thanh Minh, vừa mới chuyển ngành, chịu trách nhiệm trị an của Hàng Châu, nếu sau này lại có chuyện như của tập đoàn Cường Thịnh, em cứ nói với Quản Thanh Minh một tiếng, cậu ấy nhất định sẽ giúp em."
Vừa nói, Tiêu Phàm vừa vỗ vỗ vai Quản Thanh Minh.
Sắc mặt Quản Thanh Minh có phần phức tạp, nhưng vẫn gật đầu với Hạ Mông Mông, lên tiếng:
"Chị dâu phải không? Chị mà có chuyện gì, chỉ cần bảo với tôi một tiếng, miễn không vi phạm pháp luật, tôi nhất định sẽ giúp."
Nghe Quản Thanh Minh gọi một tiếng chị dâu, gò má xinh đẹp của Hạ Mông Mông ửng hồng, nhưng không lên tiếng từ chối.
Sau vài câu xã giao, Quản Thanh Minh quay sang nói với Tiêu Phàm:
"Anh Phàm, có chút chuyện muốn nói với anh."
Tiêu Phàm hơi ngạc nhiên trước nét mặt nghiêm túc của Quản Thanh Minh, thản nhiên nói:
"Cứ nói ở đây đi, anh không có gì phải giấu Mông Mông cả."
Theo Tiêu Phàm thấy, lúc trước Hạ Mông Mông bất mãn với anh chắc chắn là do anh đã giấu giếm quá nhiều chuyện, để thể hiện tốt, tuyệt đối không thể gạt Hạ Mông Mông ra ngoài.
Ngoại trừ chuyện bản thân bị hoạn.
Nghĩ đến đây, Tiêu Phàm tức đến nghiến răng nghiến lợi.
"À thì..." Quản Thanh Minh có chút ngập ngừng, hắn muốn giữ chút thể diện cho Tiêu Phàm, dù sao năm xưa Tiêu Phàm cũng là tổng giáo quan, khiến người của đội đặc chiến Hắc Long kính như thần minh.
"Hay là em lánh đi trước nhé?" Bờ môi hồng của Hạ Mông Mông hé mở, cất lời.
"Không cần, Quản Thanh Minh, chú lề mề cái gì đấy, nói mau lên." Tiêu Phàm vội vàng gọi Hạ Mông Mông lại, sau đó bực bội nói với Quản Thanh Minh: "Ba năm không gặp, một Quản Thanh Minh làm việc sấm truyền ngày nào sao giờ lại lề mề như đàn bà thế?"
"Vậy được rồi." Quản Thanh Minh thở dài một tiếng, rồi trước vẻ mặt tò mò của Tiêu Phàm và Hạ Mông Mông, sắc mặt hắn nghiêm nghị, giọng trầm xuống hỏi:
"Đêm qua Chủ tịch Tập đoàn Lý thị Hàng Châu cùng con trai duy nhất Lý Văn Thông, kèm theo hơn mười vệ sĩ đã bị sát hại ngay tại biệt thự riêng, tài sản bị cướp sạch..."
"Cả nhà Lý Văn Thông bị giết rồi sao?" Hạ Mông Mông trợn tròn đôi mắt đẹp.
Lý Văn Thông cô đương nhiên biết, năm xưa cô và Tiêu Phàm bén duyên chính là vì Tiêu Phàm anh hùng cứu mỹ nhân trong tay Lý Văn Thông, còn đánh gãy chân Lý Văn Thông.
Gia đình Lý Văn Thông ở Hàng Châu tuy không phải cực kỳ giàu có, nhưng cũng có chút tiếng tăm, top mười không chen nổi nhưng top năm mươi vẫn chạm tới được.
Tên đại gia trăm triệu bị diệt môn, bị cướp phá như vậy, chuyện quả thực không hề nhỏ.
Chờ đã, tại sao lại dùng nét mặt nghiêm túc như vậy để hỏi bọn họ, lẽ nào là nghi ngờ Tiêu Phàm?
Tiêu Phàm cũng nhanh chóng nghĩ đến điểm này, bực bội nói:
"Quản Thanh Minh, chú đây là đang nghi ngờ anh?"
Anh quả thực muốn diệt môn nhà Lý Văn Thông để trả thù chuyện Lý Văn Thông bắt giữ hành hạ anh, nhưng lực bất tòng tâm.
Sắc mặt Quản Thanh Minh lại càng trở nên nghiêm trọng hơn, nhìn về phía Tiêu Phàm nói:
"Theo như điều tra, Lý Văn Thông đã dẫn người đến bắt cóc anh Phàm..."
Tiêu Phàm nghe vậy sắc mặt liền biến đổi, chuyện này cũng điều tra ra rồi sao?
Nhưng hắn cũng không quá bận tâm, chuyện công lực mất hết sớm muộn gì cũng chẳng giấu được, hơn nữa điều này càng chứng minh hắn vô tội, hắn không phải kẻ thủ ác.
Chỉ là quá mất mặt.
Lúc này Tiêu Phàm có chút hối hận, biết thế đã bảo Quản Thanh Minh lén lút nói riêng với hắn, giờ lại ở trước mặt Manh Manh, thật ngượng ngùng biết bao?
Nhưng hắn đâu biết rằng, chuyện chấn động hơn vẫn còn ở phía sau...
Truyện liên quan
Lần Thứ Một Vạn Trọng Sinh
Trần Lạc mắc bệnh nan y, sau khi vượt qua ba tháng cuối đời lại phát hiện mình trọng sinh ...
Thần Y, Mãn Cấp Hung Mãnh!
( Nông Thôn Đại Pháo + Song Tu Vô Địch + Nữ Chủ Toàn Thu + Kết Thúc Tinh Phẩm, ...
Ẩn Hình Dị Năng
Giữa chốn đô thị ồn ào náo nhiệt, có những con người vô cùng bình dị. Sống trong thế giới ...
Buôn bán các loại tiểu thuyết
Các thể loại đề tài tiểu thuyết; xem mục lục trước rồi hãy đọc; buông bỏ phẩm chất cá nhân, ...
749 Cục Gác Đêm Người? Ta Nãi Đạo Môn Chân Quân!
【Giai đoạn đầu hơi chậm nhiệt】【Hệ thống】【Linh khí khôi phục】【Thiên tài】【Hồn xuyên】【Nhân quả khép kín】【Điểm số mới ra, sau sẽ ...
Đô Thị Âm Dương Thiên Sư
Truyện kể về thế giới thần quái, nhân vật chính ban đầu là thiên sư, về sau biến thành cương ...