Chương 789: Muốn đẹp, một thân trắng!

Mà lúc này, nhìn vẻ mặt kinh ngạc trên mặt đồ đệ Tiêu Phàm, Tiêu lão cũng khá là đắc ý.

Năm đó kẻ tu tiên tư chất bình thường kia, mang theo thương thế, lưu lạc thế tục giới sáu mươi năm, rốt cuộc cũng đạt tới trình độ Trúc Cơ kỳ, điều này khi không có nhiều linh đan diệu dược trợ giúp, thật là đáng quý.

Đương nhiên cũng không thể tách rời mảnh linh địa nhỏ này trong núi, tuy rằng thế tục giới linh khí thưa thớt, nhưng trong sâu thẳm rừng già, vẫn còn một số nơi linh khí tương đối dồi dào.

“Vi sư năm đó chỉ là đệ tử ngoại môn của Vân Hải Tông, một tông môn bá chủ ở Huyền Hoàng Giới, vì Vân Hải Tông đắc tội với Thiên Đế Cung, một trong mười đại tông môn của Huyền Hoàng Giới, nên bị Thiên Đế Cung diệt môn, đệ tử môn nhân bị truy sát.”

“Vi sư thân mang trọng thương, bôn ba lưu lạc, may mắn tìm được một không gian thông đạo tàn phá đi tới thế tục giới, mạo hiểm nguy cơ bị loạn lưu không gian xé nát xông vào, may mắn rơi xuống nơi này.”

“Mất mấy chục năm quang âm, mới chữa khỏi thương thế, đồng thời bước vào Trúc Cơ.”

“Bao nhiêu năm nay, luôn khổ tu trong núi sâu, chưa từng bước ra thế giới bên ngoài một bước.”

“……”

Nghe những lời của sư phụ, Tiêu Phàm cũng thầm giật mình, thì ra thực sự có một Huyền Hoàng Giới, có những kẻ tu tiên thần thông quảng đại dời sơn lấp hải.

“Chỉ là, sư phụ, ngài từ Huyền Hoàng Giới lưu lạc tới thế tục giới, mấy chục năm khổ tu trong núi sâu chưa từng bước ra một bước, sao lại có thù với Hạ Viêm Thẩm gia?”

Nghe sự nghi hoặc của Tiêu Phàm, Tiêu lão cười lạnh nói:

“Tổ tiên của Hạ Viêm Thẩm gia, chính là Thiên Đế Cung, ngàn năm trước, vì linh khí hoàn toàn kiệt quệ, nhóm tu tiên giả cuối cùng rời khỏi thế tục giới đi tới Huyền Hoàng Giới, đã để lại không ít đệ tử hậu duệ không mang theo.”

“Cội nguồn của Hạ Viêm Thẩm gia, chính là Thiên Đế Cung.”

“Thương thế của lão phu mấy ngày trước cũng đã bình phục, vừa hay xuất sơn, diệt môn Hạ Viêm Thẩm gia, sẵn tiện xả mối hận diệt môn Vân Hải Tông năm đó.”

“Những điều này trước đây không thể nói cho con, e rằng tiết lộ ra ngoài sẽ dẫn đến tai họa, khi đó thương thế vi sư chưa lành, dù cho bước vào Trúc Cơ kỳ cũng khó lòng ra tay, hiện tại thương thế đã lành, Trúc Cơ kỳ vô địch thủ chốn phàm gian, đã không còn kiêng kỵ gì nữa.”

Nói đến đây, ánh mắt Tiêu lão sáng rực nhìn về phía Tiêu Phàm:

“Phàm nhi, con có nguyện trợ giúp lão phu báo thù Hạ Viêm Thẩm gia và Thiên Đế Cung không?”

“Lão phu tư chất bình thường, nhưng tư chất của con phi thường, có ngày bước vào Nguyên Anh kỳ cũng là điều có thể, dời sơn lấp hải không phải chuyện nói suông.”

Nghe những lời của Tiêu lão, Tiêu Phàm nét mặt lộ vẻ ngập ngừng:

“Sư phụ, Thẩm An Ngọc huynh đệ đã cứu con……”

“Hừ, biết đâu chừng chính là hắn giở trò, Diêu Kỳ khu khu bán bộ Thiên Sư dù cho lúc sắp chết bộc phát cũng không thể làm tổn thương con.”

“Nhưng mà, cái này lại không có bằng chứng, chứng minh Thẩm An Ngọc huynh đệ hại con……”

Mặt Tiêu Phàm đấu tranh, hắn không phải loại người vong ân phụ nghĩa đâu.

“Lẽ nào con quên mất ân tình của sư phụ? Con năm đó bị cha mẹ bỏ rơi trong núi sâu, nếu không phải sư phụ vô tình cứu con, con đã sớm bị dã thú trong núi nuốt chửng, càng miễn bàn đến công sức vất vả nuôi dưỡng bấy nhiêu năm, con quên rồi sao?” Tiêu lão nét mặt sầm xuống.

Nhìn vẻ mặt ngập ngừng đấu tranh của Tiêu Phàm, nét mặt Tiêu lão dịu lại, an ủi:

“Hơn nữa, con không muốn giải quyết ẩn họa của luồng hắc quang nguyền rủa, phục hồi dương thận thuận lợi thành hôn sao? Sư phụ là kẻ tu tiên, dạy con phương pháp tu tiên, những thứ này chỉ là chuyện nhỏ.”

Tiêu Phàm im lặng hồi lâu, sau đó cất lời:

“Mọi chuyện nghe theo sư phụ an xếp.”

Thẩm An Ngọc, xin lỗi rồi, ân tình của sư phụ lão nhân gia lớn hơn, cho cũng nhiều hơn.

Lúc này trong lòng Tiêu Phàm lại hy vọng, năm đó lúc giao thủ với Diêu Kỳ, Thẩm An Ngọc có ngầm giở trò, như vậy hắn sẽ không còn chút gánh nặng nào nữa.

“Tốt tốt tốt, thầy trò ta cùng nhau tu tiên, sư phụ chính thức truyền thụ cho con phương pháp tu tiên, bái nhập môn hạ Vân Hải Tông, trước diệt Hạ Viêm Thẩm gia, sau đó tìm cách trở về Huyền Hoàng Giới, chờ cơ hội tìm Thiên Đế Cung báo cừu rửa hận, tái thiết Vân Hải Tông.”

Tiêu lão vuốt chòm râu, đại đao cười lớn.

……

“Đúng là âm xoa dương sai, sai thành ra đúng……”

Thẩm An Ngọc nheo mắt lại, đối với kẻ thù định mệnh giữa Thiên Mệnh Chi Tử và Thiên Mệnh Đại Phản Phái đã có hiểu biết sâu sắc hơn.

Thì ra hắn không ngầm ra tay với Tiêu Phàm, thì Tiêu Phàm có ngày cũng sẽ ra tay với hắn.

Chuyện tổ tiên Hạ Viêm Thẩm gia là Thiên Đế Cung ở Huyền Hoàng Giới, đừng nói Thẩm An Ngọc, e là ngay cả cha mẹ Thẩm An Ngọc cũng chưa chắc đã biết, biết đâu chừng tương lai có một ngày thầy trò Tiêu Phàm đánh tới tận cửa cũng không hiểu ra sao.

Dù sao cũng đã trôi qua ngàn năm, trải qua bao triều đại thay đổi và chiến loạn, thất lạc quá nhiều thông tin.

Tuy nhiên Thẩm An Ngọc lại không mấy sợ hãi sự trả thù của thầy trò Tiêu Phàm, ngược lại trên gương mặt đẹp trai còn thoáng hiện nụ cười.

Đang phiền lòng không có chỗ tìm kiếm thông tin liên quan đến Huyền Hoàng Giới, hiện tại có một Tiêu lão đi tới từ không gian thông đạo tàn phá, đúng là một đột phá khẩu.

Còn về thực lực của Tiêu lão, Thẩm An Ngọc chẳng hề bận tâm.

Kẻ tu tiên tại sao phải rời khỏi thế tục giới, chính là vì linh khí thưa thớt đấy thôi, tại sao lại phân hóa ra võ sĩ, thuật pháp sư, ninja, vu sư, giáng đầu sư vân vân, chính là vì linh khí không đủ đấy thôi.

Tiêu lão tu luyện mấy chục năm, tu vi cũng chỉ đến thế.

Chưa chắc đã so được với Trương Chi Vân tay cầm Âm Th thực Ma Kiếm.

“Thu dọn xong Trương Chi Vân, liền đi thu dọn thầy trò các ngươi, còn muốn diệt Hạ Viêm Thẩm gia? Hừ……”

Thẩm An Ngọc lắc lắc đầu, đỗ xe bên ngoài sân bay Hàng Châu, rồi bước vào trong.

Nhìn qua một cái Thẩm An Ngọc đã nhận ra người cần đón.

Chỉ thấy một thiếu nữ nhan sắc cực kỳ xinh đẹp được đông đảo bảo vệ áo đen vây quanh đi tới.

Thiếu nữ này vóc dáng cân đối, làn da màu mật mút, thân hình nhanh nhẹn, đường nét cơ bắp rõ rệt, rõ ràng là thường xuyên vận động, trông như một con báo cái gợi cảm, tràn ngập vẻ đẹp sức sống khỏe mạnh.

Thế nhưng khí chất lại như nữ tử cổ điển, mỗi cử chỉ hành động đều ưu nhã động lòng người.

Rõ ràng là xuất thân danh gia vọng tộc, gia thế không tầm thường, có thế mới nuôi dưỡng ra một giai nhân như vậy.

Nhưng ngay lúc này, đôi mắt thiếu nữ ảm đạm, trên gương mặt xinh đẹp mang theo vẻ đau thương cực độ.

Đặc biệt là bộ tang phục trắng như tuyết, càng làm tôn lên vẻ đáng thương động lòng, khiến người ta nhìn mà phát xót.

Muốn đẹp thì mặc đồ tang.

Thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp này mặc bộ tang phục trắng tuyết, không biết đã thu hút biết bao ánh nhìn, còn có kẻ muốn chụp ảnh, nhưng đều bị các bảo vệ áo đen bên cạnh ngăn lại.

“Nán Nán, xin hãy nén đau thương.” Thẩm An Ngọc bước lên phía trước, nhìn vẻ mặt đau thương của Dư Quán Nán, như thể xót xa xót ruột không ngớt, giọng nói vô cùng dịu dàng.

“Anh Thẩm!” Dư Quán Nán ngước đôi mắt đẹp nhìn về phía Thẩm An Ngọc, người vốn dĩ kiên cường như cô, cũng không kìm được lòng mình, lao vào lòng Thẩm An Ngọc, bật khóc nức nở, lệ hoa lấm lem.

Vốn dĩ Dư Quán Nán cảm thấy bản thân rất kiên cường, mấy ngày nay xử lý hậu sự cho người nhà, tiếp đón các ngả thân hữu đến viếng, đều đâu vào đấy, vô cùng trật tự.

Nhưng!

Ông nội, cha, mẹ, chú, bác, anh cả, anh hai, anh họ……

Nhìn tất cả những người thân thiết nhất đều hóa thành hũ tro cốt, xếp hàng chỉnh tề trước mắt mình, một Dư Quán Nán mới ngoài đôi mươi, làm sao chịu đựng nổi?

Lúc đầu còn có thể chống đỡ, nhưng trên bàn ăn không còn bóng dáng cha mẹ anh trai, trong trang viên xa hoa rộng lớn chỉ còn lại một mình cô là người họ Dư.

Nỗi đau thương như vậy gần như làm cô ngạt thở.

Nhưng cô không thể biểu lộ ra ngoài, bởi vì Dư gia hiện tại chỉ có thể trông chờ một mình cô chống đỡ, danh tiếng Dư gia không thể sụp đổ, cô bắt buộc phải kiên cường.

Chỉ khi ở trước mặt Thẩm An Ngọc, người đàn ông phó thác cả đời này, Dư Quán Nán mới bộc lộ một chút yếu đuối.

Thẩm An Ngọc ôm lấy thân hình kiều diễm săn chắc của Dư Quán Nán, trong ánh mắt xẹt qua một nụ cười……

Truyện liên quan