Chương 798: Dư Quan Nam quy thuận!

"Đêm qua mưa thưa gió giật, ngủ say không tan men nồng~"

"Thơ hay, thật là thơ hay."

Thẩm An Ngọc chắp tay sau lưng bước ra ngoài cửa, nhìn trời quang mây tịnh gió hòa khí dịu, tâm trạng vô cùng tốt liền ngâm nga vần thơ.

Đêm qua một trận mưa rào như trút nước, đến nhanh mà đi cũng nhanh, sáng sớm thức dậy đã thấy cầu vồng treo lơ lửng nơi chân trời, như mộng như ảo, làm sao không khiến người ta phấn chấn cõi lòng?

Càng làm Thẩm An Ngọc vui vẻ hơn chính là hương thơm thanh nhã còn vương trên thân thể, cùng cảm giác mịn màng êm ái xót lại nơi lòng bàn tay.

Thực hiện lời hứa, diệt trừ Trương Chi Vân, trả thù cho Dư gia xứ Cửu Châu, Dư Quán Nam hoàn toàn tâm phục khẩu phục, tình ý dâng trào, chủ động dâng hiến thân thể mỹ miều vô hạn.

Thẩm An Ngọc dĩ nhiên cũng không khách khí nhún nhường, thỏa sức thưởng thức vị ngọt.

Trong căn phòng phía sau lưng, mỹ nhân vẫn còn đang chìm trong giấc điệp, dẫu Dư Quán Nam đã là Võ Đạo Tông Sư thì cũng đã mệt mỏi rã rời.

Thẩm An Ngọc không làm phiền nàng, bước ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Rà soát lại một chút chuyện Trương Chi Vân, về cơ bản đã hoàn thành viên mãn, thậm chí có thể nói là vượt xa kỳ vọng.

Nhờ có Trương Chi Vân – kẻ mang đại khí vận là Thiên Mệnh Chi Tử chủ động huyết tế người thân bạn bè, cuối dùng lấy máu hắn tuốt gươm, Âm Th thực Ma Kiếm mới luyện chế thành công, hoàn toàn không ngoài dự đoán của Thẩm An Ngọc.

Tuy nhiên trước đó Thẩm An Ngọc dự đoán thành phẩm luyện ra cùng lắm chỉ là Hạ Phẩm Linh Khí, bởi vì phẩm chất nguyên liệu không cao, ở chốn thế tục chẳng thể tìm đâu ra vật liệu luyện khí tốt hơn, đạt được mức này đều nhờ gia cảnh Thẩm gia xứ Cửu Châu thâm hậu, Thẩm An Ngọc quyền thế ngút trời.

Nhưng nhờ trò bịp bợm mượn đao giết người của Thẩm An Ngọc, Trương Chi Vân đã diệt Dư gia có thù với Thẩm gia, cướp sạch tinh huyết, lại bất ngờ khiến phẩm chất Âm Th thực Ma Kiếm tăng vọt, đạt tới cấp độ Bán Bộ Bảo Khí, giá trị tăng lên gấp vô số lần.

Thẩm An Ngọc vừa động niệm, trong tay chợt xuất hiện một thanh trường kiếm uốn lượn như ngọc đen trong suốt, huyết quang thu giấu bên trong, hoàn toàn không giống như lúc Trương Chi Vân cầm ngợp trời huyết quang ma khí ngùn ngụt.

Búng nhẹ ngón tay, tiếng kiếm ngân thanh tao vang lên, mang theo một làn sóng chấn động kỳ lạ, Dư Quán Nam trong phòng khẽ chau mày ngài, rõ ràng có chút bất an, điều càng làm người ta kinh hãi hơn là kiến bọ chim chóc trong vòng mấy dặm đều chết sạch.

Thế nhưng con người xung quanh lại chẳng hề hấn gì, cho thấy lực khống chế kinh ngạc của Thẩm An Ngọc.

Âm Th thực Ma Kiếm ở trong tay Thẩm An Ngọc giống như một con hắc giao ngoan ngoãn, cực kỳ phục tùng, vỗ nhẹ một cái đã biết lật mình.

Hơn nữa, còn có một luồng sức mạnh độc đáo ẩn chứa bên trong, tạm thời chưa nhận ra đó là sức mạnh gì.

Nó không đến từ bản thân Âm Th thực Ma Kiếm, mà rất có thể đến từ tinh huyết Dư gia.

'Máu mủ Dư gia xem ra thật sự có điều bất thường, cũng như Thẩm gia, tổ tiên e rằng là tu tiên giả mạnh mẽ.'

Thẩm An Ngọc trầm tư, trước đó thông qua robot giám sát siêu nano, nghe được cuộc đối thoại giữa Tiêu Phàm và sư phụ hắn, mới biết tổ tiên Thẩm gia từng là Thiên Đế Cung – một trong mười đại tông môn của Thiên Hạ Tu Tiên Giới.

Thẩm gia xứ Cửu Châu là thế gia ngàn năm trường tồn không suy, mà Dư gia cùng là thế gia ngàn năm, rất có thể tổ tiên cũng có lai lịch cùng nội lực thâm sâu, huyết mạch dị thường.

Đêm qua Thẩm An Ngọc cũng đã thăm dò Dư Quán Nam, một cuộc thăm dò triệt để từ trong ra ngoài, mang một nét quyến rũ riêng biệt, đặc biệt là sau khi hòa làm một, tu vi Tiên Đạo vốn tiến chậm như rùa của hắn lại trực tiếp từ Luyện Khí tầng mười bứt phá lên Luyện Khí tầng mười một.

Nên nhớ rằng, Dư Quán Nam mới chỉ là Võ Đạo Tông Sư, đặt vào Tiên Đạo cùng lắm chỉ tính là Luyện Khí tầng hai tầng ba, đạt được hiệu quả như thế này thật sự quá đỗi khác thường.

'Sau này đến Thiên Hạ Tu Tiên Giới, Dư Quán Nam có lẽ sẽ có tác dụng lớn.'

Thẩm An Ngọc vừa suy ngẫm, vừa thưởng thức Âm Th thực Ma Kiếm đã tâm thần tương thông với mình.

Có được thanh Bán Bộ Bảo Khí ma kiếm này, thực lực Thẩm An Ngọc tăng tiến vượt bậc, dù là Trúc Cơ đỉnh phong thông thường, hắn cũng có tự tin một trận diệt sát.

Ở chốn thế tục linh khí mỏng manh này, một thanh ma kiếm như vậy có thể coi là quá mức bá đạo.

Nếu không nhờ Thẩm An Ngọc hao phí vô số tài nguyên đúc thành kiếm phôi, nếu không nhờ đại khí vận Thiên Mệnh Chi Tử Trương Chi Vân tế lễ, thì tuyệt đối không thể thành công.

Sau khi thu hồi Âm Th thực Ma Kiếm, Thẩm An Ngọc liền nhớ tới thông báo độ hảo cảm của Thiên Mệnh Nữ Chủ Lâm Khinh Khinh bỗng dưng xuất hiện hôm qua.

'Đáng lẽ phải có hai người ở đằng xa dòm ngó, một người là Lâm Khinh Khinh, người kia—— có thể là Giang Bắc Trần Đại Sư, hoặc là một Thiên Mệnh Chi Tử khác, cũng không ngoại trừ khả năng là quái vật già ẩn giấu.'

Thẩm An Ngọc nheo mắt lại, kẻ có thể khiến hắn khó lòng nhòm ngó không nắm rõ lai lịch, hoặc là cấp bậc Võ Thần, hoặc là tu tiên giả hùng mạnh, cũng có thể là mang bảo vật trên người.

Manh mối này Thẩm An Ngọc rất coi trọng, đã sai người ngầm điều tra, cẩn trọng là trên hết.

Trước tiên điều tra từ hồ sơ hộ tịch, tìm kiếm tất cả những người tên Lâm Khinh Khinh trên toàn quốc.

Điều này với người khác thì khó như lên trời, nhưng đối với Thẩm An Ngọc - Thiếu chủ Thẩm gia xứ Cửu Châu - thì chỉ cần cất lời dặn dò một tiếng là xong.

Đại mỹ nhân tên Lâm Khinh Khinh chắc chắn không có quá nhiều.

Thiên Mệnh Nữ Chủ nhất định là đẹp nghiêng nước nghiêng thành, mượt mà mướt rượt.

"Hôm qua lại thu về hơn một triệu điểm Thiên Mệnh, vừa vặn làm một cú quay thưởng ngàn lần."

Nụ cười hiện trên mặt Thẩm An Ngọc, hắn cảm thấy vận khí hiện tại rất tốt, chắc chắn có thể quay ra bất ngờ lớn.

Theo ý niệm của Thẩm An Ngọc hạ xuống, một ngàn đạo ánh sáng đủ màu sắc như pháo hoa rực rỡ nở rộ trong trí óc hắn, trong đó tuyệt đại bộ phận là màu trắng, một phần nhỏ màu xanh lam tím, cực kỳ hiếm hoi màu vàng, cùng với một đạo sắc cầu vồng huyền diệu khó tả, và một đạo thánh quang trắng thuần phiêu diêu bất định.

Thẩm An Ngọc lướt nhanh qua phần thưởng, nhìn về phía phần thưởng cấp Thần.

【Ting! Chúc mừng chủ nhân, nhận được phần thưởng cấp Thần, mười quả Chu Quả trăm năm!】

Thẩm An Ngọc: "..."

Nhìn phần thưởng cấp Thần này, Thẩm An Ngọc cạn cả lời.

Mấy thứ Chu Quả trăm năm này, trong số phần thưởng cấp Thần thuộc loại cấp thấp nhất, cũng chỉ tương đương một lọ đan dược thời kỳ Luyện Khí.

"Bỏ đi, dùng tạm cũng được, coi như ăn trái cây."

Thẩm An Ngọc tiện tay lấy ra một quả to bằng nắm đấm, màu đỏ thẫm trong suốt, bỏ vào miệng gặm.

Hôm qua đánh một trận với Trương Chi Vân, rồi lại thức đêm "tăng ca" mấy hiệp với Dư Quán Nam, vẫn chưa ăn uống gì, có chút đói bụng, vừa hay lấy ra ăn tạm.

Khi phần thịt quả màu đỏ thẫm trong suốt đi vào bụng, từng luồng khí ấm tràn về bốn chi trăm họ, khiến gương mặt đẹp trai của Thẩm An Ngọc hồng hào thêm vài phần, khôi phục lại trạng thái viên mãn.

"Phần thưởng đặc biệt là gì?"

Thẩm An Ngọc vừa ăn Chu Quả trăm năm, vừa lật xem nhật ký rút thưởng, nụ cười trên gương mặt đẹp trai dần rạng rỡ, khóe miệng nhếch lên ngày càng cao:

"Đã bảo mà, hôm nay vận khí tốt, tay đỏ, quả nhiên là tay cực đỏ, nhờ hưởng chút lộc của Nam Nam."

【Ting! Chúc mừng chủ nhân, nhận được phần thưởng đặc biệt, Chí Tôn Thuần Dương Thánh Thể!】

Chí Tôn Thuần Dương Thánh Thể!

Thẩm An Ngọc tinh thần phấn chấn, thông qua giới thiệu của hệ thống mới biết, Chí Tôn Thuần Dương Thánh Thể này cực kỳ lợi hại, là thể chất đỉnh cao vạn năm có một, có thể coi như Kim Ô con tái thế.

Tu luyện bất kỳ công pháp thuộc tính Dương nào cũng như có thần giúp đỡ, bất kỳ loại đạo pháp tiên thuật thuộc tính Dương nào cũng nắm rõ trong lòng bàn tay, không chút trở ngại tu hành, có thể coi là cưng cưng của mặt trời.

Sức sống cực kỳ dồi dào, âm tà né xa, vạn độc không xâm.

Hơn nữa còn đi kèm thiên phú thần thông, mà không chỉ dừng lại ở một loại.

Tóm lại, có Chí Tôn Thuần Dương Thánh Thể, mẹ không còn phải lo lắng mình bị thận yếu nữa.

Tiêu Phàm: Thèm ghen tị~

Truyện liên quan