Quyển 1 · Chương 184: Linh Phù Tinh Quân dĩ nhất địch nhị!

“Mau cùng bổn vương ra tay, xé xác hắn ra!”

Giọng Kim Cánh Đại Bàng Vương vang tận mây xanh, Thiên Nguyên Chân Quân nghe vậy cũng không chút do dự.

Hắn vội vàng bấm quyết, ngưng tụ quanh thân tám đạo kiếm ảnh thanh quang, mang theo thế phá không xé rách lao thẳng đến Linh Phù Chân Quân.

Vút vút vút!

Linh Phù Tinh Quân thấy vậy, ánh mắt ngưng lại, nhanh chóng rút ra một lá bùa bạc ném về phía Bạch Kim Mãnh Hổ.

Ong!

Lá bùa bạc tỏa ra ngân quang chói lòa trên không trung, bao trọn lấy thân hình Bạch Kim Mãnh Hổ, rồi ánh sáng co lại, trong nháy mắt cả bùa lẫn hổ đều biến mất khỏi vòm trời.

Trong thoáng chốc làm xong tất cả, hắn mới lại rút ra mấy lá linh phù màu vàng.

Linh lực toàn thân dâng trào, từng lá linh phù hóa thành luồng sáng, lao về phía những đòn tấn công đang ập tới, mỗi một luồng đều ẩn chứa sức mạnh kinh người.

Ầm ầm ầm!

Linh phù va chạm với vũ nhận vàng kim và kiếm ảnh thanh quang, nổ tung trên vòm trời, uy thế chấn động tám phương...

Trong nhất thời, vòm trời quang mang lấp lóe, vô số linh quang như pháo hoa bay tứ tán, rồi sau đó chậm rãi rơi xuống mặt đất.

Thiên Nguyên Chân Quân điều khiển bản mệnh linh bảo Hoang Thẫm Nguyên Kiếm, kiếm khí tung hoành khắp vòm trời, khi thì hóa thành cự kiếm đâm về phía Linh Phù Tinh Quân, khi thì phân tán thành vô số kiếm ảnh phong tỏa bầu trời.

Kim Cánh Đại Bàng Vương thì vỗ đôi cánh tạo ra cuồng phong, cùng vô số vũ nhận vàng kim công kích Linh Phù Tinh Quân, lại hóa thành bản thể là một con Kim Cánh Đại Bàng che trời, giương đôi vuốt sắc đủ để xé rách long lân bổ nhào về phía Linh Phù Tinh Quân.

Trong phút chốc, đất trời phong vân biến sắc, thân ảnh ba người cũng không ngừng dịch chuyển sang nơi khác, dư chấn tàn phá núi sông khe suối bên dưới đến tan hoang.

Ngay lúc trận chiến đang giằng co, Linh Phù Chân Quân đột nhiên lóe lên rồi biến mất tại chỗ.

Cứ như thể chưa từng xuất hiện, trong phạm vi ngàn dặm ngay cả thần niệm cũng không dò ra được tung tích của hắn.

Thiên Nguyên Chân Quân và Kim Cánh Đại Bàng Vương cảnh giác hẳn lên, tìm kiếm bóng dáng hắn khắp nơi.

Vút!

Không ngờ, Linh Phù Chân Quân thế mà lại xuất hiện sau lưng Kim Cánh Đại Bàng Vương, một lá linh phù màu bạc trong khoảnh khắc hóa thành một tấm lưới lớn bằng ánh sao bao phủ lấy nó.

“Khốn kiếp!”

Kim Cánh Đại Bàng Vương giận mắng một tiếng, hắn ra sức giãy giụa, lại phát hiện tấm lưới bạc này vô cùng dẻo dai, mặc cho hắn va đập, kéo giật thế nào cũng không thể xé rách một lỗ hổng, nhất thời bị trói trong lưới bạc khó lòng thoát ra.

Trên vòm trời cách đó không xa, Thiên Nguyên Chân Quân thấy cảnh này, ánh mắt ngưng lại, vội vàng triệu hồi Hoang Thẫm Nguyên Kiếm đến trước người.

Hắn hai tay kết ấn, miệng lẩm nhẩm niệm chú, Hoang Thẫm Nguyên Kiếm tức thì bộc phát ra thanh quang còn chói lòa hơn, thân kiếm rung động, phát ra từng tràng kiếm minh.

Ong!

Ngay sau đó, hắn đột nhiên đẩy về phía trước, Hoang Thẫm Nguyên Kiếm lập tức như một vệt sao băng màu xanh biếc lao về phía tấm lưới ánh sao, ý đồ chém rách lưới bạc để cứu Kim Cánh Đại Bàng Vương.

Linh Phù Tinh Quân cách đó không xa cười lạnh một tiếng, hai tay nhanh chóng kết ấn, lưới bạc quang mang đại thịnh, thế mà lại vững vàng chặn đứng được thế công của Hoang Thẫm Nguyên Kiếm.

Cùng lúc đó, hắn lại rút ra một lá bùa màu đen, miệng khẽ quát một tiếng.

“Đi!”

Vút!

Lá bùa trong nháy mắt hóa thành một tia sét màu đen, đánh thẳng về phía Thiên Nguyên Chân Quân.

Thiên Nguyên Chân Quân ánh mắt rét lạnh, toàn thân linh lực vận chuyển, ngưng tụ trước người một tầng khiên chắn màu xanh biếc.

Tia sét màu đen hung hăng bổ vào khiên chắn, phát ra một tiếng gầm rú kịch liệt, trên khiên chắn xuất hiện từng vết rạn.

Bên trong tấm lưới bạc kia, Kim Cánh Đại Bàng Vương đột nhiên ngửa mặt lên trời gầm giận, trên người bộc phát ra một luồng sức mạnh cường đại, móng vuốt vàng kim sắc lẻm thò ra, thế mà lại mạnh mẽ xé rách tấm lưới ánh sao ra một khe hở.

Sau đó hắn nhân cơ hội hóa thành một luồng kim quang, từ trong khe hở vọt ra, vỗ cánh thổi bay tia sét màu đen rồi đến bên cạnh Thiên Nguyên Chân Quân, cùng hắn sóng vai đứng thẳng, nhìn về phía Linh Phù Tinh Quân với đôi mắt tràn đầy cảnh giác.

Gã mặc đồ bạc trước mắt này, tuy bản thân thực lực không tầm thường, nhưng những lá linh phù thần bí quỷ dị nối tiếp nhau của hắn khiến nó phiền lòng không thôi.

Quỷ mới biết lá linh phù tiếp theo mà Linh Phù Tinh Quân tung ra sẽ có công hiệu gì, khiến Kim Cánh Đại Bàng Vương không hề có chút chuẩn bị trước nào.

Thiên Nguyên Chân Quân cũng tương tự như vậy, hắn không ngờ Linh Phù Tinh Quân này, ngoài là một tu sĩ Nguyên Anh đỉnh kỳ ra, lại còn là một vị Phù sư tứ giai đỉnh phong.

Ai cũng biết, hỏa lực của Phù sư mạnh hơn tu sĩ bình thường rất nhiều, bởi vì linh phù có thể chế tác từ trước, cách sử dụng cũng rất tiện lợi đơn giản, lại còn không hao phí bao nhiêu linh khí của bản thân, nếu không có thực lực nghiền ép, cũng chỉ có thể hao mòn hết linh phù trên người Phù sư trước...

Mà Linh Phù Tinh Quân lúc này nhìn Thiên Nguyên Chân Quân và Kim Cánh Đại Bàng Vương ở phía đối diện cũng phải nhíu mày.

Giữa các tu sĩ cấp cao, nếu không che giấu thực lực, chỉ qua từng chiêu từng thức là có thể nhìn ra ưu khuyết thế.

Một mình đối mặt một người, dựa vào kho linh phù trên người hắn có tự tin giành thắng lợi, nhưng đồng thời đối mặt hai vị tu sĩ cùng cấp cũng khiến hắn cảm thấy áp lực cực lớn.

Bởi vì đối với hắn, không chiếm được ưu thế đã xem như rơi vào thế bất lợi...

Lúc này, hai người một yêu đứng trên vòm trời nhìn nhau từ xa, trong lòng đều có toan tính riêng, không dám hành động thiếu suy nghĩ, đều đang suy tính cách phá vỡ thế cục.

Vút!

Đột nhiên, Linh Phù Tinh Quân lại rút ra hai lá linh phù một bạc một đỏ, kẹp giữa đầu ngón tay.

Hành động của hắn khiến Thiên Nguyên Chân Quân và Kim Cánh Đại Bàng Vương lập tức cảnh giác, vội vàng vào thế chuẩn bị phản kích bất cứ lúc nào.

“Đằng nào cũng không phân được thắng bại, các ngươi việc gì phải khổ như vậy? Còn phải lãng phí một lá... Thiên Tinh Bạc Vẫn Phù mà ta tỉ mỉ luyện chế.”

Linh Phù Tinh Quân nhìn lá bùa bạc trong tay, khẽ cất giọng nói chậm rãi, trong mắt hắn lúc này hiện lên một tia không nỡ và bất đắc dĩ.

Tiếp theo, một vệt ngân quang xuất hiện trên đầu ngón tay hắn, cuốn lấy lá bùa bạc kia bay từ từ về phía trước.

Lá bùa bạc tuy không tỏa ra bất kỳ hơi thở mạnh mẽ nào, nhưng cũng khiến hai người Thiên Nguyên Chân Quân không dám hành động liều lĩnh.

Bởi vì từ trong ánh mắt không nỡ của Linh Phù Tinh Quân, không khó để nhận ra, lá bùa bạc này tất nhiên không đơn giản.

Ong!

Lá bùa bạc bay đến trung tâm, rồi đột nhiên bộc phát ra ánh bạc chói lòa, giống như một dải ngân hà rực rỡ.

Mà Linh Phù Tinh Quân cũng kích hoạt lá bùa màu đỏ còn lại trong tay, sau đó toàn bộ thân hình hóa thành một ngọn lửa nhanh chóng bùng cháy.

Đến khi ngọn lửa cháy hết, Linh Phù Tinh Quân cũng hoàn toàn biến mất khỏi khu vực này.

Mà trong phạm vi ngàn dặm, bên tai tất cả tu sĩ Nguyên Anh của Huyền Hoàng Giới đều vang lên giọng nói của Linh Phù Tinh Quân:

“Từ bỏ một phần ba lãnh thổ, toàn bộ lui về hội hợp tại chỗ không gian thông đạo phía sau!”

Giờ phút này, giọng nói của Linh Phù Tinh Quân đối với họ chẳng khác nào âm thanh của trời.

Ngay khoảnh khắc giọng nói vừa dứt, họ liền bỏ lại đối thủ của mình, thi triển các loại thủ đoạn để tháo chạy về phía sau với tốc độ cực nhanh.

Trên vòm trời, Thiên Nguyên Chân Quân và Kim Cánh Đại Bàng Vương lúc này cũng cảm giác được vận mệnh của mình đang bị một thứ gì đó thần bí theo dõi chặt chẽ.

Ong!

Không bao lâu, không gian trên vòm trời phía trên liền như bị xé rách, hiện ra từng vết nứt đen ngòm, từng viên thiên thạch khổng lồ, lấp lánh ánh bạc, mang theo uy thế kinh hoàng trượt ra từ trong vết nứt, lao nhanh xuống vị trí của Thiên Nguyên Chân Quân và Kim Cánh Đại Bàng Vương.

Ầm ầm ầm!

Bên dưới, cảm nhận được uy thế của thiên thạch bạc, Kim Cánh Đại Bàng Vương ánh mắt ngưng lại, tiếng chửi giận dữ buột ra khỏi miệng:

“Chết tiệt!!!”

“Muốn chạy thì cứ chạy thẳng đi! Trước khi đi còn để lại phiền phức thế này cho bổn vương là có ý gì?”

Thiên Nguyên Chân Quân bên cạnh nghe vậy vội vàng nhắc nhở: “Đừng chửi nữa, giải quyết phiền phức trước mắt rồi hẵng chửi!”

“Mấy viên thiên thạch bạc này… có chút không đơn giản.”

Truyện liên quan