Quyển 1 · Chương 190: Hãm nhập nguy cục tuyệt mỹ tiên tử?

“Đi thôi, tiếp tục càn quét về phía bắc.”

Lâm Tiêu vừa dứt lời, Long Bình Minh liền từ trong một pháo đài bước ra.

Lúc này, sắc mặt hắn lạnh như băng, trong tay còn cầm mấy chiếc túi trữ vật.

Khi nhìn thấy Lâm Tiêu, ánh mắt Long Bình Minh mới dịu lại, tò mò hỏi: “Thống lĩnh, vậy cứ điểm này chúng ta nên xử lý thế nào?”

Nghe vậy, Lâm Tiêu nhìn lướt qua tình hình xung quanh, đồng thời thần thức cũng lan ra.

Một lát sau, hắn mới lên tiếng: “Lấy Lưu Ảnh Thạch ghi lại một chút, chứng minh cứ điểm này là do chúng ta công phá.”

“Linh thạch và tài nguyên trong kho báu của cứ điểm, cứ thu hết trước đi, đến lúc đó nộp lên cùng lúc, còn những thứ thu được từ việc chém giết binh lính… Ngươi tự xử lý.”

Nói xong, Lâm Tiêu cũng bay lên trời, chuẩn bị đi nhặt những thứ mà sáu gã tu sĩ Kim Đan vừa bị chém giết để lại.

Tuy ra tay cương mãnh, nhưng hắn vẫn khống chế được lực đạo, không phá hủy túi trữ vật, nhẫn trữ vật và những thứ bên trong của bọn chúng.

Long Bình Minh nghe vậy cũng lấy ra một viên Lưu Ảnh Thạch, kích hoạt rồi đặt lên trời cao, còn bản thân thì đi vài vòng trong cứ điểm, lôi mấy thi thể tu sĩ Trúc Cơ còn nguyên vẹn ra ném xuống, cuối cùng còn dùng linh lực khắc đại danh của mình lên tường thành.

Làm xong tất cả, hắn mới bắt đầu thu thập túi trữ vật của các tu sĩ Trúc Cơ trong cứ điểm.

Còn chút của nả cỏn con của tu sĩ Luyện Khí, hắn căn bản không thèm để vào mắt, gặp là lướt qua luôn, trừ phi có tu sĩ Luyện Khí nào mặc áo giáp trông xa hoa khí phái, hắn mới dừng lại cướp đoạt một phen.

Thật ra căn bản không cần dùng Lưu Ảnh Thạch để chứng minh công lao, tu sĩ Nguyên Anh tự có thủ đoạn để biết mỗi pháo đài, cứ điểm là do ai công phá.

Toàn bộ quân viễn chinh cũng không mấy người dám tham công của Lâm Tiêu, nhưng hắn vẫn cẩn thận để lại một tay phòng ngừa bất trắc.

Không bao lâu, Long Bình Minh thu dọn xong, bay lên không trung hội hợp với Lâm Tiêu đã chờ sẵn ở đó.

Hắn chắp tay hành lễ, rồi đẩy hai chiếc túi trữ vật tới, cung kính nói: “Thống lĩnh, đây là tài nguyên cướp đoạt được từ trên người các tu sĩ Trúc Cơ, ta đã xử lý xong cả rồi…”

Lâm Tiêu không thèm liếc mắt, bình thản đáp: “Có lòng rồi, ngươi tự mình giữ lấy đi.”

Dứt lời, hắn liền tiếp tục bay nhanh về phương bắc.

Long Bình Minh thấy vậy cũng không lấy làm lạ, cất kỹ túi trữ vật rồi vội vàng đuổi theo.

Bay thêm năm trăm dặm, sau khi tiêu diệt một pháo đài quy mô nhỏ hơn, chỉ có hai tu sĩ Kim Đan trấn giữ, hai người mới dừng lại, khôi phục linh khí đã tiêu hao.

Long Bình Minh là lần đầu tiên tiến vào Thông Huyền Bí Cảnh, vì vậy không hiểu rõ tình hình bên trong cho lắm.

Lúc này, hắn vừa hồi phục vừa mở miệng hỏi: “Thống lĩnh, Thông Huyền Bí Cảnh này rốt cuộc lớn đến mức nào?”

“Sao ta cảm giác nó chẳng khác gì một tiểu thế giới, chỉ là nơi này không có sinh linh bản địa mà thôi.”

Lâm Tiêu nghe vậy mở mắt nhìn hắn một cái, sau đó đáp: “Chắc khoảng nửa cái Hoang Vực.”

Nửa cái Hoang Vực!

Long Bình Minh nghe vậy liền hiểu ra, lớn bằng nửa cái Hoang Vực, lại còn không có linh khí, đúng là nơi tuyệt hảo để ngăn chặn tu sĩ dị giới, khó trách tu sĩ Huyền Hoàng Giới lại muốn xây dựng vô số cứ điểm lớn nhỏ ở đây.

“Thống lĩnh, chúng ta cách… Quá Uyên Thành còn bao xa?”

“Nếu ngươi bay hết tốc lực, chỉ cần một ngày là đến.” Lâm Tiêu thuận miệng đáp một câu, rồi lại chìm vào im lặng.

Mà Long Bình Minh cũng cúi đầu, vừa yên lặng khôi phục linh khí, vừa không biết đang suy nghĩ điều gì.

Sau khi hồi phục trạng thái, hai người lại tiếp tục bay về phía bắc.

Thời gian trôi qua, cứ đi đi dừng dừng như vậy, sau hai ngày, hai người đã công chiếm hơn mười cứ điểm lớn nhỏ.

Trong đó những cứ điểm lớn đều do Lâm Tiêu ra tay oanh phá trận pháp, chém giết tu sĩ Kim Đan, còn Long Bình Minh phụ trách dọn dẹp lũ lâu la.

Còn loại cứ điểm nhỏ chỉ có một hai tu sĩ Kim Đan thì giao cho Long Bình Minh xử lý, Lâm Tiêu chỉ đứng trên trời, phát hiện có tên tép riu nào chạy trốn liền đánh ra một đạo Lôi Đình Vũ Nhận tiễn hắn về trời.

Lúc này, hai người đang đứng trên đỉnh một ngọn núi, mắt nhìn về phía trước, khoảng cách tới Quá Uyên Thành cũng chỉ còn năm ngàn dặm.

Nhưng Lâm Tiêu lại thấy một “người quen” đang ở trên bầu trời cách đó năm mươi dặm, ra sức ác chiến với tu sĩ dị giới.

Trên người nàng lúc này đã đầy những vết thương lớn nhỏ, khí tức hỗn loạn, linh khí trong cơ thể cũng không còn lại bao nhiêu, bên cạnh… không có bất kỳ một đồng minh nào.

Mà đối diện nàng, lại có tới bốn gã tu sĩ khí tức cường thịnh, tu vi đều đạt tới Kim Đan hậu kỳ trở lên, trong đó một kẻ còn đạt tới cảnh giới Kim Đan đỉnh phong.

“Thống lĩnh, chúng ta có muốn… giúp nàng không? Trên người nàng vẫn còn át chủ bài, chắc là không cần chúng ta giúp đâu nhỉ?” Một bên, Long Bình Minh do dự hỏi.

Lâm Tiêu nghe vậy cũng không trả lời ngay, mà lặng lẽ quan sát thêm một lúc, mới chậm rãi phun ra một chữ:

“Giúp!”

Nói xong, Lâm Tiêu lại không lập tức lao đến cứu viện, mà tiếp tục chìm vào im lặng.

Long Bình Minh thấy thế cũng không dám hỏi nhiều, yên lặng đứng một bên chờ đợi mệnh lệnh của Lâm Tiêu.

Năm mươi dặm phía xa, trên bầu trời.

Lúc này, bốn gã tu sĩ Kim Đan của Huyền Hoàng Giới đã vây một tiên tử có khuôn mặt tinh xảo tuyệt mỹ, mặc váy dài màu xanh đậm vào giữa.

“Ha ha ha, đại ca, tiểu nương tử này trông xinh đẹp thật đấy, hay là giữ lại cho tiểu đệ ta làm đạo lữ thì thế nào?” Trong đó, một thanh niên mặc áo giáp bạc lên tiếng trêu ghẹo.

Hắn vừa dứt lời, một thanh niên mặc giáp tím đối diện liền cười mắng: “Mẹ kiếp lão tam nhà ngươi, con mụ này xinh đẹp như vậy, thực lực cũng rất mạnh, vừa nhìn đã biết có lai lịch, sao có thể để cho ngươi làm đạo lữ được? Phải bắt về cho đại ca làm đạo lữ chứ!”

“Làm đạo lữ cái gì?” Một thanh niên mặc giáp xanh cười nói: “Nam Lục Tứ Tuấn chúng ta là một thể, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, theo ta thấy… hay là bắt nàng về làm lô đỉnh, cho bốn huynh đệ chúng ta tu luyện phát tiết…”

“Ha ha ha ha ha~” Hắn vừa dứt lời, đại ca của bốn người, một thanh niên tuấn dật mặc kim lân khải liền phá lên cười ha hả.

Sau đó cười nói: “Lão tứ nói không sai, tuyệt sắc thế này… nên để các huynh đệ cùng hưởng, đợi đại ca bắt được ả, chúng ta sẽ lần lượt tới!”

Dứt lời, khí thế Kim Đan đỉnh phong của hắn bộc phát không chút giữ lại, quét về phía tiên tử tuyệt mỹ đang bị vây ở trung tâm.

“Đại ca lên trước, ta muốn xếp thứ hai!”

“Mày nói nhảm, lão tử là nhị ca, phải đến lượt lão tử thứ hai! Mày lão tứ thì xếp cuối cùng.”

“Ta không phục!”

“Không phục lát nữa luyện tập một trận?”

“…”

Trong lúc bọn chúng nói chuyện đùa cợt, sắc mặt Sở Mộng Mộng bị vây ở giữa lại càng trở nên lạnh băng.

Nàng nhìn bốn gã tu sĩ Huyền Hoàng Giới giống như du côn lưu manh xung quanh.

Sở Mộng Mộng ánh mắt hung ác, thầm nghĩ trong lòng:

“Chỉ tiếc, thần thông mà sư tôn ban cho ta lại phải dùng trên người bốn tên súc sinh các ngươi!”

Chẳng qua, bộ dạng này của nàng, trong mắt “Nam Lục Tứ Tuấn”, lại là đang tỏ ra hung dữ một cách đáng yêu, càng kích thích thú tính của bọn chúng.

Truyện liên quan