Quyển 1 · Chương 46: Cười chết mất

Cảm giác buồn ngủ ập đến.

Thứ cảm giác khiến toàn thân nhũn ra này đang gặm nhấm ý chí của Ngô Áo.

Hắn không mở nổi mắt, thứ duy nhất có thể cảm nhận được là thân thể đang chìm xuống trong nước, xung quanh là những bọt khí không ngừng cuộn trào hướng lên trên, bên tai vang vọng những tiếng nỉ non kỳ quái.

Hỗn độn, hắc ám.

Tựa như vô biên vô tận.

Cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng dần dâng lên, chiếm lấy toàn bộ tư duy. Theo đà rơi xuống không ngừng, áp lực nhĩ cũng xuất hiện, màng tai như thể sắp bị căng ra đến nổ tung, vang lên ầm ầm. Ngô Áo bản năng khua tay múa chân, nhưng chẳng nắm bắt được gì, chỉ có thể cảm nhận được dòng nước đang ép chặt từ bốn phương tám hướng.

Mình đây là... làm sao vậy?

Khi hắn ý thức được điều này, ký ức cũng ùa về.

Chẳng phải mình đã chết rồi sao?

Đây là thế giới sau khi chết ư?

Tuy vẫn không hiểu rõ tình trạng hiện tại, nhưng nỗi đau đớn và sợ hãi đã biến mất không dấu vết, hắn như thể có thể hô hấp dưới nước vậy.

Ngô Áo không sợ chết, tính cả lần này, hắn đã chết hai lần rồi.

Ngoài chút không cam lòng, hắn không có bất kỳ suy nghĩ dư thừa nào.

Không còn cách nào khác, dù sao cũng đã chết rồi, có không cam lòng hay nói gì đi nữa cũng đã muộn.

Theo suy nghĩ đó xuất hiện, những cảm xúc còn sót lại trong ý thức cũng tan biến không dấu vết.

Ngô Áo bình tĩnh chờ đợi sự kết thúc của chính mình.

Xoẹt.

Không biết từ đâu xuất hiện một vết nứt.

Xoẹt ——

Chưa kịp để Ngô Áo tìm phương hướng vết nứt trong “vùng nước sâu” hắc ám này, vết nứt đã dần lớn lên, không gian trước mắt rạn nứt như mặt gương.

Phanh ——

Ngô Áo chậm rãi mở mắt, xung quanh tràn ngập sương trắng mênh mông vô bờ, ẩn ẩn cảm thấy đau đớn, tầm nhìn xung quanh chưa đầy một mét, không nhìn rõ bất cứ vật gì ở xa.

Hắn thử sử dụng Trực Cảm.

Thế nhưng, phản hồi từ “thân thể” lại là không hề phản ứng. Không chỉ Trực Cảm, cả những nguồn năng lượng trong cơ thể cũng biến mất, hắn dường như trở lại làm một người thường như kiếp trước.

Ừm... có lẽ là kiếp trước của kiếp trước?

Thấy tình hình này, Ngô Áo thử bước về phía trước một bước.

Sương trắng xung quanh không có bất kỳ thay đổi nào.

Sau khi nhận được phản hồi như vậy, hắn cứ bình tĩnh bước đi.

Mặc dù không rõ mình có thực thể hay không, không rõ mình đang ở nơi nào, cũng không rõ hành vi của mình có ý nghĩa gì hay không.

Nhưng ở đây chẳng có gì cả, dừng lại cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Bản thân vốn chẳng còn gì để mất, dựa vào quán tính sống từ trước đến nay, cứ tiếp tục đi cũng chẳng sao.

Hắn cứ thế không ngừng bước đi trong nơi này.

Một khắc nọ, hắn đột nhiên cảm thấy một lực hút xuất hiện từ trên không trung, hình ảnh trước mắt trở nên mơ hồ. Lực hút không kéo dài lâu, ý thức Ngô Áo nhanh chóng có cảm giác như “trồi lên mặt nước”.

Đồng thời, hắn mơ hồ cảm nhận được môi trường xung quanh đã thay đổi.

Lúc này, hắn đang nằm sấp trên một chiếc bàn.

Một giọng nói từ sâu trong ký ức truyền đến từ xa tới gần.

“... Tỉnh... Này, mau tỉnh lại... Này, Ngô Áo! Đừng ngủ!”

“...”

“Cuối cùng cậu cũng tỉnh, mau đứng dậy đi, chậm chút nữa là không kịp ăn cơm đâu!”

“...”

“Này, sao cậu lại nhắm mắt lại rồi?”

“...”

“Mau đứng dậy đi.”

Ngô Áo không tình nguyện hé mở mắt, cảm giác suy yếu mãnh liệt khiến ánh mắt hắn lộ vẻ buồn ngủ nồng đậm, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa chớp chiếu lên mặt hắn.

Hơi chói mắt, khiến hắn không khỏi nheo mắt lại.

Đèn kéo quân sao?

Cũng không tệ.

Ít nhất vào giờ phút này, Ngô Áo có cảm giác biết ơn từ tận đáy lòng đối với tên tà thần chưởng quản Cực Vận mang tên Tham Lam kia.

Ít nhất, thần nguyện ý cho hắn một giấc mộng thể diện sau khi hắn hoàn toàn thất bại, chứ không phải tìm mọi cách để hành hạ hắn.

Một thiếu niên tóc đen đang chống nạnh đứng ở cửa thư viện, cậu ta vô cùng bất mãn nói.

“Này, cậu có đang nghe mình nói không đấy?”

Nói xong, cậu ta không ngừng vẫy tay về phía Ngô Áo, ra hiệu Ngô Áo mau đi cùng mình, nếu không sẽ không kịp ăn cơm thật.

Nhìn gương mặt tươi cười vừa quen thuộc vừa xa lạ của thiếu niên kia, Ngô Áo nhớ lại, đây là người bạn thời ở cô nhi viện của mình, cũng là người bạn duy nhất.

“Ừ, tới đây.”

Ngô Áo lười biếng đứng dậy, đi về phía thiếu niên kia. Thiếu niên ở cửa cũng vươn tay ra, tựa hồ muốn nắm lấy tay Ngô Áo.

Ngô Áo lại từ chối.

Điều này khiến thiếu niên bất mãn.

Nhưng Ngô Áo không để tâm, dù sao tất cả nơi này cũng chỉ là ảo ảnh của quá khứ mà thôi.

Mặc dù thiếu niên đó có ràng buộc với hắn, mặc dù cậu ta là người bạn tốt nhất của hắn, nhưng đối với Ngô Áo, giả thì không thể thành thật, vậy thì chẳng có ý nghĩa gì.

Đẩy cửa thư viện, Ngô Áo bước vào thế giới tràn ngập ánh mặt trời.

Môi trường xung quanh đảo lộn một trận.

Ngô Áo cảm thấy hai tay mình bị trói chặt về phía trước, lúc này đang ở trong một căn phòng ánh sáng tối tăm.

Đây lại là... nơi nào?

À, đúng rồi.

Ngô Áo như nhớ ra điều gì đó.

Đây là sau khi mình được nhận nuôi, trước mặt chắc chắn lại là gã đàn ông nực cười kia.

“... Mày cười cái gì?”

Ngô Áo nhìn gã đàn ông đang cầm dây lưng, từng bước chậm rãi tiến về phía mình. Khi nói chuyện, giọng điệu bình tĩnh của hắn chứa đầy phẫn nộ.

Xem kìa, đúng không?

Ngô Áo liếc nhìn gã đàn ông đang treo mình lên, không nói lời nào, trực tiếp chuyển ánh mắt sang nơi khác, cẩn thận cảm nhận cảm giác vẫn còn trong căn phòng này.

Người đàn ông kia cũng không nói nhảm nữa, vung tay dồn hết sức lực quất mạnh về phía Ngô Áo.

Ngay khoảnh khắc dây lưng sắp chạm vào người hắn.

Cảnh tượng xung quanh lại một lần nữa biến hóa.

“Bạn học Ngô Áo, mời em lên đây làm mẫu thí nghiệm này cho cả lớp xem.”

“……”

Ngô Áo bước lên phía trước, từ chỗ vốn đang ở trong phòng thí nghiệm, giờ phút này cảnh tượng lại lần nữa thay đổi.

“Đồng chí Ngô!”

“……”

Ngô Áo nhìn về phía lớp trưởng đang gọi mình, ngay sau đó, hình ảnh lại chuyển biến.

“Không…… Không…….”

Giọng nói suy yếu của người đàn ông khiến Ngô Áo hoàn hồn, nhìn người đàn ông đang bị mình đâm thành cái sàng trước mặt, hắn không hề cảm thấy bất kỳ sự khó chịu nào.

Hắn ta đáng đời.

Dẫu cho đến tận bây giờ, Ngô Áo vẫn giữ nguyên suy nghĩ đó.

Theo dòng suy tưởng của hắn, hình ảnh dừng lại ở đoạn kết của chính mình.

Trên đài tử hình.

Dung dịch thuốc lạnh lẽo đang chậm rãi rót vào cơ thể Ngô Áo, xung quanh lại truyền đến bài hát chủ đề của Cừu Vui Vẻ và Sói Xám.

Giờ phút này Ngô Áo vô cùng bình tĩnh, không hề trải nghiệm được nỗi sợ hãi khi chờ đợi cái chết.

Chỉ là, trong nội tâm tĩnh lặng như nước của hắn, lúc này lại dấy lên một tia cảm xúc khác.

Thật nực cười a.

Ha ha a.

Đây là lần đầu tiên Ngô Áo cười từ tận đáy lòng.

Chẳng qua, là cười nhạo cuộc đời nực cười của chính mình.

Mấy chục năm cuộc đời, nội dung mà mình có thể thưởng thức lại ngắn ngủi đến thế.

Có được mười phút không?

Vấn đề ấy xuất hiện khiến nội tâm hắn lại một trận cuồng loạn cười lớn.

Thậm chí đây là ảo giác mà mình có được nhờ sự bố thí của cái gọi là thần linh, vậy mà vẫn ngắn ngủi đến thế.

Thật là……

Nực cười.

Khi hắn cảm giác như nước mắt sắp cười ra ngoài, Ngô Áo bỗng nhiên mở bừng hai mắt, cảnh tượng trước mắt khiến hắn vô cùng kinh ngạc.

Không biết từ khi nào, mình lại một lần nữa đứng bên cạnh cửa sổ quán trọ Cap-Salan.

Con phố vốn đầy cát vàng bay mịt mù của Cap-Salan, giờ phút này lại sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi.

Vãi thật?

Mình cười, lại cười đến mức sống lại sao?

Truyện liên quan