Quyển 1 · Chương 12: Kẻ điên

Buổi chiều.

Mây đùn che kín không trung, khiến dù đã quá giờ ngọ, người ta vẫn không thấy được chút ánh mặt trời nào.

Ngô Áo cùng Anna song song di chuyển trong khu an toàn, chuẩn bị đưa nàng đi mua một bộ quần áo vừa vặn.

Chỉ cần là chuyện Ngô Áo đã hứa, hắn hầu như chưa bao giờ thất tín. Huống hồ, Anna luôn mặc quần áo của một người đàn ông như hắn, ít nhiều cũng có chút bất tiện.

Về điều này, Anna không còn độc miệng như trước, chỉ trầm mặc đi theo. Một lúc sau, nàng kinh ngạc nhìn Ngô Áo chào hỏi với cư dân trong khu an toàn.

“Chào anh nhé! Ngô Áo tiên sinh.”

“Đại mạo hiểm gia, chào anh!”

“Nga, Ngô Áo tiên sinh, có thể nói cho tôi biết vì sao đôi mắt của anh lại đẹp đẽ động lòng người như trân châu đen không?”

“Ca ca, thanh kiếm lớn như vậy anh làm sao vác nổi thế?”

“……”

Là “gương mặt mới” của Tạp Sắt Lan, có lẽ vì hành vi này cùng ngoại hình độc đáo mà Ngô Áo rất được dân bản địa hoan nghênh, đặc biệt là trẻ con.

Tuy rằng, họ chưa bao giờ thấy Ngô Áo có quá nhiều cảm xúc dao động…

Ngô Áo luôn mặt vô biểu cảm đối mặt với mỗi người.

Sau hơn mười phút đi bộ, Ngô Áo cùng Anna đi tới rìa khu an toàn.

Nơi này có cửa hàng trang phục duy nhất trong khu.

Thực tế, tuy gọi là khu an toàn, nhưng khu trung tâm lại toàn là tửu quán, sòng bạc, kỹ viện, giáo đường cùng những kiến trúc thoát ly sản xuất như hiệp hội mạo hiểm gia.

Xuyên qua cửa kính màu sắc rực rỡ, có thể thấy bên trong bày đủ loại quần áo làm từ vải vóc đơn giản thô ráp.

Trong tiệm không có người, nhưng cửa không khóa.

Ngô Áo đẩy cửa, chuông gió lay động trên cửa làm căn phòng vốn yên tĩnh thêm một phần sinh khí.

Ngô Áo cùng Anna đạp lên tấm thảm đỏ phủ đầy bụi bặm, phát ra tiếng “sàn sạt”. Dù chuông gió đã vang lên, trong tiệm vẫn không có bất kỳ ai ra đón.

Sự yên tĩnh khác thường khiến Ngô Áo nảy sinh vài phần cảnh giác.

“Có ai không?”

Ngô Áo thử hỏi vọng vào trong tiệm.

Tĩnh —

Mắt thấy không có bất kỳ đáp lại nào, Ngô Áo quay đầu nhìn về phía Anna.

Anna lắc đầu.

Nàng cũng không cảm nhận được bất kỳ điều gì bất thường.

Đang lúc Ngô Áo định bảo Anna chọn một bộ quần áo, sau đó hắn sẽ để lại tiền ở quầy rồi rời đi, một giọng nữ đầy vẻ buồn ngủ mệt mỏi từ sâu trong cửa hàng truyền đến.

“Có khách tới sao?”

Một người phụ nữ hốc mắt ao hãm, toàn thân không chút tinh thần bước ra từ bóng tối.

Ngô Áo theo bản năng che Anna ở phía sau, ánh mắt lạnh băng nhìn người phụ nữ, đồng thời phóng thích trực giác, cảm giác mạnh mẽ trực tiếp khóa chặt lấy bà ta.

Nếu là người bình thường bị Ngô Áo tập trung như vậy, cảm giác đó chẳng khác nào bị người ta lấy một cây băng nhọn đâm thẳng vào cúc hoa.

Nhưng người phụ nữ lại như không cảm thấy gì, khuôn mặt dại ra nói.

“Khách nhân, thích bộ nào? Vào chọn đi, mau tới đây… Nếu không vào, ‘mẹ’ sẽ không vui đâu.”

Lời nói đến cuối, trạng thái tinh thần của người phụ nữ càng lúc càng bất thường, cứ lẩm bẩm mãi điều gì đó.

Ngô Áo nghiêng đầu, ra hiệu cho Anna, muốn nàng đi lấy một bộ quần áo trước.

Nhưng hai người dù sao cũng là lần đầu hợp tác, căn bản không có chút ăn ý nào, Anna chỉ nghi hoặc gật đầu.

Hắn có ý gì?

Hiển nhiên, Anna không hiểu được ánh mắt của Ngô Áo.

Điều này làm Ngô Áo rất cạn lời.

“Đi lấy quần áo đi.”

Vừa dứt lời, trực giác của hắn bắt đầu báo động.

Ngô Áo nháy mắt quay đầu, thuận thế thủ thế, còn người phụ nữ có thân hình như xương khô kia, vào khoảnh khắc này lại bộc phát quái lực mạnh gấp ba lần người thường.

Bà ta nhảy bổ tới như ếch, giương nanh múa vuốt lao về phía Ngô Áo.

Bốp —

Ngô Áo giơ tay gạt bà ta ra, lực va chạm lớn khiến sàn gỗ dưới chân hắn xuất hiện vết rách, thế công như dã thú của người phụ nữ bị hóa giải trong chớp mắt, ngã nhào xuống đất.

Ngô Áo tiến lên, một chân giẫm lên ngực bà ta.

Chân Ngô Áo như máy thủy áp, đè chặt lấy bà ta, mặc cho bà ta giãy giụa kịch liệt thế nào, chân hắn vẫn không hề lay chuyển.

“Hắc, hắc, mẹ… m… mẹ… không vui, tất cả mọi người… đều hhh sẽ… không vui… hắc hắc…”

Nhưng dù thế, ngay cả khi cơ thể chịu đựng nỗi đau lớn, người phụ nữ vẫn như động kinh, không ngừng cười ngớ ngẩn.

“Cẩn thận —”

Anna đang lấy quần áo như cảm ứng được điều gì, đột nhiên lên tiếng nhắc nhở.

Nhưng chung quy vẫn chậm một bước.

Người phụ nữ đối diện với Ngô Áo, tròng trắng mắt trong chớp mắt hoàn toàn bị màu đen thay thế.

Đôi mắt thuần đen mang theo ánh kim kia, phảng phất như có thể nuốt chửng tâm trí người khác, thâm thúy, quỷ quyệt.

“Nhắc nhở: Bị tuyển giả đã chịu hiệu quả dị thường ‘???’ phán định…”

“Nhắc nhở: Trí lực của mục tiêu cao hơn bị tuyển giả 6.111 lần, hiệu quả ‘???’ sẽ tăng lên 3.67 lần!”

“‘Đại sư chi tâm’ miễn dịch hiệu quả dị thường này!”

Theo tiếng nhắc nhở của hệ thống kết thúc, đồng tử vốn đã hóa đen của Ngô Áo nháy mắt khôi phục bình thường.

Mà sau khi phóng ra đòn tấn công này, người phụ nữ liền ngất lịm đi. Sau khi xác định trạng thái của bà ta, Ngô Áo thu chân, quay đầu lại.

Hắn phát hiện Anna đang vẻ mặt cảnh giác đứng một bên, hỏa nguyên tố cuồn cuộn, mảnh vải quấn trên cây ma trượng tinh xảo đã sớm được tháo xuống, phảng phất như Ngô Áo chỉ cần có bất kỳ dị thường nào, ma pháp sẽ oanh tạc thẳng vào mặt hắn.

“Nếu cô không muốn nơi này cháy rụi, tôi khuyên cô đừng làm vậy.”

Lời Ngô Áo khiến Anna lại sinh nghi, nàng thu hồi ma trượng đang hướng về phía trước.

“Anh không dùng ma pháp cầu nguyện, tại sao không bị ảnh hưởng?”

“Cô không phải cũng không dùng sao?”

“…… Trường Nhĩ tộc tương đối đặc thù.”

Ngô Áo không để ý đến lời Anna, hắn không thu hồi trực giác, vẫn duy trì cảnh giác, giọng điệu mang theo vài phần nghiêm túc.

“Bà ta còn cứu được không?”

Anna lắc đầu.

“Loại tình huống này chỉ có quốc giáo của các người mới có cách, nhưng cơ hội rất xa vời, những kẻ điên trong giáo hội sẽ không cứu bà ta, chỉ biết thiêu hủy bà ta mà thôi.”

“Đó chính là còn có……”

Đúng lúc Ngô Áo định vươn tay ra, trực giác bỗng chốc mách bảo như bị kim châm, phát ra tín hiệu cảnh báo.

Hắn không chút do dự, lập tức túm chặt lấy Anna, muốn chạy ra khỏi cửa tiệm trước rồi tính sau.

Nếu không có Anna, với tốc độ của hắn, việc rời đi là chuyện dễ như trở bàn tay, nhưng hắn còn phải mang theo một người.

Điều này làm tốc độ của hắn chậm đi đáng kể.

Làn sương mù đen pha ánh kim bao trùm lấy toàn bộ cánh cửa, Ngô Áo phản ứng tức thì, nhấc chân đá mạnh về phía đó.

Phanh ——

Cú đá mạnh mẽ trầm đục khiến tấm ván gỗ dưới chân Ngô Áo nứt toác ra, nhưng cánh cửa gỗ chính diện chịu trọn toàn lực của hắn lại chỉ xuất hiện vài vết rạn.

“Để ta.”

Giọng nói của Anna vang lên từ phía sau.

Ngay sau đó, ngọn lửa đỏ rực khủng bố lan tràn khắp các bức tường, thiêu đốt làn sương đen kêu lách tách, hơi nóng dữ dội suýt chút nữa làm cháy quần áo Ngô Áo. Anna kịp thời đặt tay lên lưng hắn, một lớp màng mỏng màu cam bao phủ lấy cơ thể, bảo vệ quần áo không bị bén lửa.

Thế nhưng, cánh cửa gỗ sau hai lần va chạm dù đã trông thảm hại vô cùng, vẫn không có dấu hiệu bị phá vỡ.

Ngược lại, làn sương đen càng lúc càng thịnh, dần dần nuốt chửng ngọn lửa màu cam vàng.

“Phiền phức thật.”

Anna xoay người, phía sau lưng nàng truyền đến những tiếng sột soạt, cùng với âm thanh lạch cạch như trẻ con đang chơi bi.

Nàng biết rõ chính mình đang liên lụy Ngô Áo, nhưng giờ không phải lúc để xin lỗi, vì thế nàng cũng chuẩn bị tung ra chút bản lĩnh thực sự.

Ngô Áo cử động đôi chân phải đang hơi tê dại, giơ tay rút ra Ánh Trăng Đại Kiếm.

Tranh ——

Ngô Áo che chắn cho Anna phía sau. Ở thế giới này, tuy hắn chưa từng có kinh nghiệm phối hợp với người khác, nhưng kiếp trước từng có một câu nói:

Đánh đoàn thì phải bảo vệ hàng sau……

Vị trí người phụ nữ nằm trên mặt đất lúc nãy giờ đã trống không, trên sàn nhà chỉ còn lại chất lỏng sền sệt màu đen không rõ nguồn gốc.

Không chỉ có thế, không gian xung quanh đang dần tối sầm lại, những tấm kính vốn trong suốt như bị phủ một lớp khói mù dày đặc, khiến cả cửa hàng trang phục chìm vào bóng tối.

Trong màn đêm, một bóng đen khổng lồ tựa như côn trùng đang gào thét.

Nó dường như cảm nhận được hai sinh vật hình người này không phải là kẻ dễ xơi.

Ngô Áo trầm giọng nói:

“Xem ra, ‘mẹ’ của cô ta đang có tâm trạng rất tệ.”

Truyện liên quan