Quyển 1 · Chương 566: bổ toàn ngũ hành
Chương 566: Bổ Toàn Ngũ Hành
"Không biết sau này nàng có thể khôi phục được vài phần thần trí hay không, các ngươi vẫn nên cẩn trọng... Dù sao Vạn Dặm Băng Nguyên cũng là nơi khắc sâu nhất trong ký ức của nàng, rất có thể dưới sự sai khiến của chấp niệm mà quay trở lại lần nữa."
Bạch Tử Thần tuy rằng không có cách nào tốt với di thạch của 'Băng Phách Tiên Tử', khi chưa phá giải được không gian chân ý thì không thể nào bắt giữ được nàng.
Nhưng hắn cũng chẳng lo chọc phải một đối thủ như vậy, nếu nàng còn dám xuất hiện trước mặt mình, việc đầu tiên hắn làm là dùng Ngân Hà Kiếm Trận ra mắt tiếp đón ngay.
Mười hai vì sao trời đồng thời giội xuống, không chết cũng phải lột của ngươi một lớp da.
Băng Phách Cung thì lại khác, với thực lực của Tuế Hàn Chân Quân thì không thể chống lại di thạch của 'Băng Phách Tiên Tử', cho dù có đại trận trợ lực đi nữa.
"Chuyện này... e là không thể nào..."
Tuế Hàn Chân Quân biến sắc mặt, xa xăm nghĩ tới cảnh tượng đáng sợ đó.
"Chỉ là một khả năng mà thôi, chuẩn bị kỹ một chút cũng chẳng thừa... Nàng dù sao cũng khôi phục lại từ trạng thái của một tử thi, so với tu sĩ bình thường thì có khuyết điểm rõ ràng, ngươi có thể nhắm vào điểm này để phòng bị. Không cầu đánh thắng, chỉ cần khiến nàng sinh ra chán ghét mà tự hành rời đi là được."
Nghe xong lời Bạch Tử Thần, dù biết rõ là xuất phát từ ý trấn an, sắc mặt Tuế Hàn Chân Quân vẫn tốt lên rất nhiều.
Gã trấn an đám đệ tử Băng Phách Cung đang hoảng hốt mất tinh thần, truyền lệnh xuống rằng nguy cơ linh địa đã giải trừ, từ nay không cần duy trì trạng thái đề phòng cao độ này nữa.
Tuy nhiên, lúc di thạch của 'Băng Phách Tiên Tử' rời đi đã dừng lại ngắn ngủi một nhịp trên không trung Băng Phách Cung, những tu sĩ tinh mắt chắc chắn đã chú ý tới dung mạo của nàng.
Đợi sau khi bình tĩnh trở lại, họ rất dễ dàng liên tưởng đến vị khai phái tổ sư, bởi vì từ dáng vẻ, trang phục cho đến khí chất đều không sai một ly.
Nhưng đó là chuyện phiền não của Tuế Hàn Chân Quân, Bạch Tử Thần là một tu sĩ ngoài cuộc chỉ đến ra tay trợ giúp thì không cần bận tâm.
"Khe nứt dẫn tới chiều sâu linh địa đã được lấp kín, quái vật trong quan tài cũng bị cưỡng chế xua đuổi, điều đạo hữu nhờ vả ta xem như đã hoàn thành trọn vẹn rồi chứ?"
Trở lại linh địa, Bạch Tử Thần nhìn sâu vào ba khe nứt địa tâm một cái, đè nén ý niệm trong lòng xuống.
Từ tình hình của Băng Phách Tiên Tử mà xét, việc có thể chết đi sống lại, tu vi tăng tiến vượt bậc lại còn lĩnh ngộ được không gian đại đạo, ngoài việc công pháp Tố Nữ Đạo đặc thù thì sự thần dị trong băng tinh quan tài cùng môi trường Vạn Dặm Băng Nguyên chắc chắn cũng không thể tách rời.
Dưới lớp băng vạn trượng ở vị trí trung tâm nhất định đang cất giấu bí mật trọng đại, mới có thể chống đỡ cho nguồn sức mạnh chuyển thế của nàng.
Chỉ là định lực của hắn đủ để bản thân đưa ra lựa chọn sáng suốt trước sự dụ dỗ.
Hắn đâu phải tu sĩ đường cùng mà phải coi mọi manh mấu như cọng rơm cứu mạng để bám lấy, biết rõ có nguy hiểm trọng đại mà vẫn đâm đầu tiến tới.
Hắn hiện giờ có Động Huyền Lục Thần Kiếm Kinh trong tay, lại trồng thành công Thanh Long Linh Mễ, hoàn toàn có thể ẩn cư ở Kỳ Sơn, lặng lẽ tĩnh tu một mạch đến Nguyên Anh viên mãn.
Chẳng qua đang lúc đại tranh chi thế, có đối thủ mạnh hơn ở bên cạnh mới cần phải tăng cường thần thông, ra sức nâng cao thực lực.
Nhưng mạo hiểm ở những nơi như thế này thì không hề cần thiết, đợi đến khi hắn Hóa Thần rồi quay lại vén màn bí mật chuyển thế này sau cũng chưa muộn.
"Đó là điều tự nhiên, lát nữa lão đạo sẽ lấy Quá Hàn Thần Thủy giao vào tay đạo hữu... Ngoài ra bản tông còn cất giữ mấy trăm đoàn băng ty, xin được tặng kèm một thể, miễn cưỡng đủ cho đạo hữu may một chiếc pháp y, coi như một chút tâm ý nhỏ ngoi."
Tuế Hàn Chân Quân hắng giọng một tiếng, hiểu được ẩn ý trong lời nói liền vội vàng lên tiếng.
Ngoại trừ Quá Hàn Thần Thủy vốn có, những vật trân quý khác của Băng Phách Cung thật khó để làm xiêu lòng vị kiếm tu trước mắt này.
Gã vốn định mang thanh tam giai phi kiếm trong đại kho ra làm đáp lễ, nhưng nhớ lại đạo kiếm quang đáng sợ mà người ta vừa thúc giục, mênh mông to lớn, uy thế ngợp trời, tùy tiện một đạo thôi cũng đã vượt xa Băng Phượng Thần Trâm vốn được Băng Phách Cung coi như chí bảo, rõ ràng thuộc về cấp độ tứ giai phi kiếm.
Tuy gã không hiểu một tông môn nhỏ mới nổi trăm năm trước đã xuất hiện hai vị Nguyên Anh Chân Quân làm sao có thể gom đủ một thân tứ giai phi kiếm, thậm chí còn phong phú hơn nhiều đại tông Nguyên Anh truyền thừa mấy vạn năm, nhưng chút tam giai phi kiếm cùi bắp thì chắc chắn không thể đem tặng.
Gã đành tạm thời đổi thành đặc sản của Vạn Dặm Băng Nguyên: băng ty do ngàn năm băng tằm nhả ra.
Một con ngàn năm băng tằm cả đời có khi chỉ để lại vài sợi băng ty hữu dụng, mà phải gom hàng trăm sợi mới kết thành một đoàn lớn.
Số lượng Tuế Hàn Chân Quân đem tặng cơ bản tương đương với toàn bộ tích lũy trong hàng trăm năm của Băng Phách Cung, lễ vật này không hề nhẹ chút nào.
Dùng để luyện chế nội giáp hay pháp y đều là linh tài cực phẩm bậc nhất.
Bản thân Bạch Tử Thần không dùng đến, nhưng ban tặng cho đệ tử hậu bối thì lại vô cùng thích hợp.
May thành tơ tằm nội giáp không tốn chân nguyên, chẳng cần thúc giục, gặp địch là tự ứng biến, ở cảnh giới Kết Đan thì đây là một món bảo vật hết sức đắc lực.
"Như thế thì đa tạ Tuế Hàn đạo hữu."
Bạch Tử Thần giơ tay chỉ về phía băng tinh quan tài đang lật úp trên mặt đất, nắp quan tài đã bay xa vài chục trượng, đó là do bị di thạch lao ra đâm văng.
"Khối quan tài này ta khá có hứng thú, không biết có thể gộp luôn vào không, lúc rảnh rỗi ta sẽ nghiền ngẫm xem rốt cuộc bên trong ẩn chứa ảo diệu thế nào."
Sau khi không còn di thạch của 'Băng Phách Tiên Tử', băng tinh quan tài liền trở nên bình thường hơn rất nhiều, không còn hiệu ứng duy trì tiết điểm linh địa hay hiện tượng thu hút minh khí dưới lòng đất và hàn khí tinh thuần về phía nó nữa.
Độ đậm đặc linh khí vốn đạt tới tứ giai cực phẩm đang cuồng nhiệt rút xuống, trong thời gian rất ngắn đã suy giảm về mức tứ giai hạ phẩm bình thường.
"Cái này... tự nhiên là tốt rồi, hành động này của đạo hữu vừa hay giải quyết cho ta một mối phiền phức lớn."
Tuế Hàn Chân Quân hơi khựng lại, rồi liền tươi cười rạng rỡ nói tiếp.
"Ban đầu lão đạo còn lo giữ tà vật này lại trong cung thì có trấn áp được nó hay không, hoặc quái vật kia có theo dấu vết tìm tới hay không. Chỉ có rơi vào tay tu sĩ có thực lực kinh thiên động địa như đạo hữu thì mới là quy túc tốt nhất cho nó."
Càng nói, Tuế Hàn Chân Quân dường như càng tự tin vào lời mình, thần sắc trở nên tự nhiên hơn nhiều.
Ở một góc độ nào đó thì điều này cũng không sai, băng tinh quan tài dù có giữ lại Băng Phách Cung thì Tuế Hàn Chân Quân cũng chẳng có bản lĩnh nghiên cứu sâu xa, ngược lại còn phải tốn sức phong ấn gia cố thêm tầng tầng cấm chế.
Quan trọng nhất vẫn là sau khi chứng kiến chiến lực khủng bố của Bạch Tử Thần, trong lòng gã căn bản không sinh nổi một dũng khí phản đối nào.
Một kiếm tu Nguyên Anh trung kỳ còn trẻ tuổi mà thực lực có thể sánh ngang di thạch Nguyên Anh viên mãn, ý nghĩa của điều này Tuế Hàn Chân Quân hiểu rõ hơn ai hết.
Chỉ cần không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, nghìn năm thậm chí mấy nghìn năm sau này, toàn bộ Bắc Vực sẽ đều bị bao phủ dưới cái bóng của một mình hắn.
Liệu hắn có thống nhất Bắc Vực hay không thì phải xem mưu cầu cá nhân của hắn.
Nhưng bảo Bắc Vực trở thành đạo tràng của riêng hắn, muốn lấy gì thì lấy, e rằng ngày đó chẳng còn xa nữa, Tuế Hàn Chân Quân cảm thấy với thọ nguyên của mình hoàn toàn có khả năng chứng kiến điều đó.
Đến lúc ấy, e rằng Thanh Phong Tông sẽ trở thành thánh địa không thể tranh cãi của Bắc Vực, mọi tông môn đều phải nhìn vào sắc mặt của họ mà sống.
Loại nhân vật như thế này, dù có chịu chút thiệt thòi cũng phải tranh thủ thiết lập quan hệ từ trước.
"Sau này nếu nàng ta tới xâm phạm, trong điều kiện cho phép ta sẽ ra tay một lần để ngăn cản giúp quý tông."
Thấy Tuế Hàn Chân Quân sảng khoái như vậy, Bạch Tử Thần lại có chút ngại ngùng nên đã hứa hẹn một điều.
Vừa hay hắn cũng rất có hứng thú với di thạch của 'Băng Phách Tiên Tử', nếu không xung đột với các việc khác, hắn vẫn rất vui lòng lấy nàng ra thử kiếm để kiểm tra tuyệt kỹ mạnh nhất của mình.
Nếu có cơ hội từ đó phát hiện ra huyền bí của không gian đại đạo thì lại càng là niềm vui ngoài ý muốn.
"Đạo hữu đại nghĩa, lão đạo cảm động đến rơi nước mắt."
Tuế Hàn Chân Quân không ngờ còn có thu hoạch ngoài dự kiến, lúc này lời cảm ơn mới thực sự chân thành.
Vị khai phái tổ sư đột nhiên chết đi sống lại này thực lực mạnh mẽ như vậy nhưng lại không có khả năng giao tiếp, đối với Băng Phách Cung mà nói thì lợi bất cập hại.
Nhận được một lời hứa của Bạch Tử Thần, tương lai ít nhất cũng có thêm một đường lùi.
...
Đối với một tông môn Nguyên Anh, Băng Phách Cung có vẻ quá chật hẹp.
Nhưng nếu coi cả Vạn Dặm Băng Nguyên này là phạm vi sơn môn thì lại rộng lớn đến mức đáng kinh ngạc.
Đệ tử Băng Phách Cung phần lớn đều phân tán khắp nơi trên Vạn Dặm Băng Nguyên, mượn địa hình để tu luyện thần thông băng hệ và săn bắt băng hệ yêu thú.
Trong đó trân quý nhất không gì bằng ngàn năm băng tằm, chỉ cần phát hiện một con là có thể đổi lấy cống hiến hậu đĩnh từ tông môn.
Sau khi trò chuyện phiếm vài câu với Tuế Hàn Chân Quân và nhận lấy Quá Hàn Thần Thạch cùng băng ty, Bạch Tử Thần liền bước lên con đường trở về.
Có điều chiếc băng tinh quan tài kia liên quan tới quá nhiều huyền bí, hắn không dám thu trực tiếp vào Biên Giới vì sợ tạo ra ảnh hưởng không tốt.
Hắn đành phải kéo lê nó trong tay suốt quãng đường, cưỡng ép lôi về tận Kỳ Sơn.
"Thánh đức tại thủy, ứng thân muôn vàn... Băng Phách Tiên Tử năm đó khi chết đi liệu có phải không chỉ giấu một đường lui, mà ở nơi khác cũng đã bố trí thủ đoạn trọng sinh hay không?"
Chuyến đi Băng Phách Cung lần này nhìn từ bề ngoài thì diễn ra vô cùng thuận lợi.
Đối với Tuế Hàn Chân Quân thì đó là những hiểm nguy dồn dập và khiếp sợ không hồi kết, nhưng trong mắt Bạch Tử Thần, đây chỉ là một lần ra tay hết sức bình thường, chỉ là đối thủ có chút đặc biệt mà thôi.
Nhưng từ giữa để lộ ra tin tức lượng, lại là so sánh với mặt khác, đại chân quân nhiều hơn nhiều.
Chỉ có việc chém giết cổ ma bám vào người huyết thần chân quân, từ giữa khuy đến vụn vặt cổ xưa giả bí văn, so với lần này mang đến tin tức càng tỉ mỉ và xác thực.
Chưa từng tưởng, cổ tu sĩ ở chuyển thế, trọng sinh trên tre già măng mọc đầu vào, thực sự có thực chất và thành tích.
Không biết trung vực đại tông về hạng nghiên cứu này, có thể hay không càng thâm nhập hơn, thẳng tới bản chất.
“Bất quá băng phách tiên tử chỉ là Tố Nữ nói một người bình thường Nguyên Anh, từ nàng chỉ để lại một kiện linh bảo để xem; lúc trước ở Tố Nữ nói khẳng định không phải nhất chịu coi trọng vài vị chân quân, tọa hóa trước tu vi cũng dừng bước ở Nguyên Anh trung kỳ…… Nhân vật như vậy, có cái gì bản lĩnh hiện hóa nhiều cụ ứng thân, ở Tu Tiên giới các nơi bố trí trọng sinh thủ đoạn?”
Bạch Tử Thần nhẹ nhàng lắc đầu, cảm thấy chính mình có chút suy nghĩ nhiều.
Bậc này sâu xa bố cục, ít nhất là hóa thần đại năng mới có tư cách bố trí.
Việc cấp bách, vẫn là sớm ngày tu luyện đến Nguyên Anh hậu kỳ; đồng thời, nhìn vào tình huống có quá hàn thần thủy, tự nghĩ ra một phương pháp quỷ dại có thể hay không thuận lợi khi tu tập đại ngũ hành mà mất đi thần quang.
Trở lại tiếp tiên đài, Bạch Tử Thần đặt băng tinh quan cữu vào một góc của đại điện; chỉ là hơi làm nghiên cứu liền vứt bỏ, không thèm nhìn lại.
Không chỉ có ngoại hình tương tự, ngay cả bên trong quan cữu, hình thức và nội bộ lục văn đều có chín thành tương đồng với Địa Phủ Minh Quan.
Quan trọng nhất, Địa Phủ Minh Quan sẽ sinh thành Minh Thổ, hội tụ Minh Khí.
Băng Tinh Quan Cữu còn lại là quan nội tích khởi, lớp bạch thổ mỏng, cho người ta cảm giác âm hàn; đồng dạng là người sống sinh linh thường chán ghét hơi thở này.
Tiếp tục nghiên cứu sẽ đòi hỏi đầu vào lượng lớn tinh lực; sau khi thỏa mãn lòng hiếu kỳ, ông thu tay lại về công việc chính.
Để tránh xuất hiện ngoài ý muốn, ông dứt khoát gọi ra hộp kiếm Vô Thượng Thanh Hơi, đặt nó nổi trên bên trái Băng Tinh Quan Cữu khi tu luyện.
Nếu xuất hiện dị động, ông tin tưởng rằng những chiếc phi kiếm trong hộp có thể ứng phó.
Ba tháng sau.
Bạch Tử Thần giữa mày có một đạo ánh lửa bắn ra, theo sau là còn lại ánh sáng; cho đến khi ngũ sắc chia đều, chúng tự nhiên chuyển động lên.
Ngũ sắc linh quang từ vài tấc dài ngắn tăng lên tới ba thước cao thấp; quang mang phun ra, nuốt vào, chợt dài chợt ngắn, thay đổi liên tục.
Ước chừng sau mười lăm phút giằng co, mới như bị kẹt trong một đòn; cuối cùng không thể vận chuyển xuống được, ngũ sắc linh quang trực tiếp băng tán.
“Quả nhiên, tốc độ tu tập không chậm hơn so với Ngũ Hành Thánh Thể…… Đương nhiên, thánh thể đó còn có các tác dụng khác, không chỉ giới hạn ở một môn thần thông.”
Bạch Tử Thần mở to đôi mắt, đối với điểm này, tốc độ trưởng thành cơ bản đã như ý.
Quá Hàn Thần Thủy không phụ lời Tố Nữ khoác lác; nó là linh vật ban cho từ thượng giới, hiệu quả tốt hơn nhiều so với dự đoán của ông về Ngũ Giai Thủy Hệ Linh Vật.
Không cần ma hợp, chỉ cần kết hợp Quá A Thần Thạch vô phùng, đã bổ sung đủ Ngũ Hành Linh Căn.
Sau khi thể hội một phen, Ngũ Hành đều đầy đủ; bất kỳ linh khí nào cũng có thể tự do luyện hóa, cảm giác thật tuyệt vời.
Với tốc độ này, trong ba đến bốn năm ông có thể đạt được thành tựu cơ bản, ngưng tụ thành Ngũ Hành Thần Kiếm.
Đến lúc đó, ông sẽ thông qua bí thuật mình đã học để cố hóa Ngũ Hành Thần Kiếm, khiến nó tồn tại vĩnh viễn.
Biết rằng phương pháp này hữu hiệu, Bạch Tử Thần lại đưa sức mạnh quay lại tham gia Tham Đồng Khế; gần đây ông cảm thấy quyển thứ năm đã không xa.
Chủ yếu là hai vị Linh Thực Sư của Thần Mộc Tông đã thành công trồng ra Thanh Long Linh Gạo; trước khi mời người đến, họ đã thề thừng cam đoan, và phần thưởng tuyệt đối sẽ làm họ hài lòng.
Hai người này đều là những người chỉ điểm cho Bạch Tử Thần về con đường của Thần Kiếm, chỉ ra những sai lầm; trong lòng họ chứa đựng hy vọng lớn.
Không có Linh Bảo cấp Chín Dương Thần Hỏa Giám, ông làm sao có thể làm Đại Hiền Lương Sư, chỉ dựa trên một bộ công pháp xa lạ mà một người Kết Đan Tu Sư chưa đủ thâm nhập hiểu biết để đưa ra chỉ điểm?
Nếu chỉ điểm một cách tùy ý, hoặc ban cho người khác bảo vật, thì sẽ làm trái với bản tâm.
Bạch Tử Thần sẵn sàng tiêu phí một ít thời gian, nhưng phải thông qua Tham Đồng Khế để kết thúc nhân quả.
“Đáng tiếc là Cát Sư Huynh vẫn chưa trở về; nếu không gọi Đạo Đức Tông chinh đi tế thủy đại doanh, thời gian dài như vậy thì ông đã nên quay lại từ lâu……”
Bạch Tử Thần chìm vào tu hành, thở dài một tiếng.
……
“Ai…… Ta là ai……”
Trên núi tuyết lớn, một đạo thân ảnh xuất hiện từ vết hở trong không gian; phía sau, vết hở đen nhánh tự động khép lại.
Đúng là từ Băng Phách trong cung, dưới đất, Băng Tinh Quan Cữu đã phóng ra ‘ Băng Phách Tiên Tử ’ di lột; không biết qua vết hở không gian này đã xuyên qua bao xa.
Trong vài ngày qua, ‘ Băng Phách Tiên Tử ’ di lột đã thức tỉnh hơn, có thể bắt đầu tiếp thu tin tức từ bên ngoài.
Hai chân cô đứng trên mặt tuyết, đi hai bước rồi há miệng lẩm bẩm niệm tụng.
Gương mặt minh diễm hiện lên một chút ánh mê mang, mày nhăn lại, trong mắt tràn ngập thống khổ.
Nhưng mọi thứ quay lại, chỉ còn hai câu này, không ngừng lặp lại: ‘ Ta là ai ’.
Không bao lâu, hai chân cô mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất; đau đớn làm hai tay cô đè lên đầu, dùng sức đập.
Sau một giây giằng co, cảm giác đau mới dần biến mất.
‘ Băng Phách Tiên Tử ’ di lột chôn sâu trong tuyết, khuôn mặt cô nâng lên; trên mặt có vài viên bông tuyết, sau đó cô khôi phục lại vẻ lãnh diễm, không có bất kỳ biểu cảm nào.
Cô đứng dậy, nhẹ nhàng phủi lớp tuyết trên đạo bào; nhìn về phía Bắc, hai con mắt có hai điểm băng tinh lấp lánh, tạo nên một bức ảnh tuyệt mỹ hấp dẫn hồn.
“Ứng thân muôn vàn, sống thêm một đời……”
“‘ Băng Phách Tiên Tử ’ di lột trong miệng thanh âm đã không còn như lúc mới tỉnh; nó khàn khàn, có thêm một nét lãnh đạm.”
Vẫn mang theo nỗi tang thương xa xôi, như thể đã vượt qua vạn năm.
Giọng nói rơi xuống, thân thể cô biến thành hàn mang; vô số băng tinh bắn ra, bông tuyết rơi xuống.
Trên núi tuyết lớn, đã không còn thấy bóng dáng của cô.
Truyện liên quan
Trò Chơi Tu Thành Chân Tiên Sau, Hiện Thực Linh Khí Sống Lại
Vai chính Triệu Trạch là một sinh viên bình thường, vô tình phát hiện mình có thể thông qua trò ...
Hằng Cổ Chúa Tể
Không biết từ khi nào, toàn bộ vũ trụ lâm vào một vòng luân hồi vô tận.. Nhân vật chính ...
Hồng Hoang: Bẩm Sinh Bảo Khí, Khai Cục Phục Khắc Nhiều Bảo Tháp
Lâm Sâm tình cờ xuyên không đến thế giới Hồng Hoang, trở thành một đạo tiên thiên bảo khí bên ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...